Disneyland 1972 Love the old s
Em Ở Bên Ai Cũng Là Khoảng Trống Trong Anh

Em Ở Bên Ai Cũng Là Khoảng Trống Trong Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325310

Bình chọn: 10.00/10/531 lượt.

tràn đầy năng lượng.

Anh cúi xuống, hôn lên môi cô, hôn lên cổ rồi trượt xuống ngực, đôi bờ môi cắn mút, một bàn tay bóp ngực bên phải của cô, giống như đang giữ chặt trái tim cô, đôi môi áp chặt vào làn da cô, mơn trớn đến nơi đang nóng nhất trên người cô. Anh dùng răng cắn mút, dùng lưỡi khua khoắng “trung tâm” kì bí nhất trên cơ thể cô. Những ngón tay của Giang Nguyệt luồn vào mái tóc anh, hơi thở gấp gáp cô dường như có thể nghe thấy tiếng cuộn trào của dòng máu trong cơ thể mình.

Khi khuôn mặt Giang Quân xuất hiện lần nữa trước mặt cô cũng là lúc anh đang đi vào bên trong cơ thể cô. Giang Nguyệt bám chặt bờ vai anh cảm nhận sự thay đổi trong cơ thể mình. Khoảnh khắc vào hẳn trong người cô, anh vòng tay ôm siết lấy cô, kề trán vào trán cô.

Giang Nguyệt mỉm cươi nhắm mắt lại, hai thân thể quấn chặt lấy nhau.

Anh bắt đầu chuyển động chầm chậm, tiếp đó đẩy nhanh tốc độ. Dưới sự thay đổi liên tục của tốc độ và cường độ, anh khiến cô phải kinh ngạc trước sự kiểm soát từng tiết tấu, giống như một chỉ huy dàn nhạc tài ba, dùng cơ thể của cả hai để tấu lên bản nhạc của sự hoan lạc. Anh mang đến cho cô sự thư thái, cũng mang lại sự kích thích của khoái lạc, liên tục và tuần hoan không hề bị dán đoạn, cơ thể cô dường như chưa bao giờ được cảm nhận nhiều cảm giác như thế này.

Bản nhạc này càng tấu càng mãnh liệt, những sợi dây cảm xúc căng ra, Giang Nguyệt không nén được tiếng rên rỉ phát ra trong cổ họng.

Khoảnh khăc đạt đến cáo trào, anh nhìn thẳng vào mắt cô, mất đi tiêu điểm, trống rỗng và mơ màng, dường như khoảnh khắc ấy, thứ đi vào nơi xâu thẳm nhất trong cơ thể cô không phải là thứ gì khác mà là chính tâm hồn anh.

Một hồi sau hơi thở trở lại bình thường. Anh thì thầm vào tai cô: “Anh không muốn ra, quá lâu rồi, ở bên ngoài quá lâu rồi!” Giang Nguyệt gật gật đầu trên vai anh, lấy chân quắp lấy eo, giữ chặt lấy người anh. Cô ôm siết bờ vai vững chãi của anh, bỗng nhiên nước mắt trào ra. Cô khẽ khóc nấc lên trong lòng buồn bã vô cùng.

Giang Quân lấy tay lau nước mắt trên mặt cô, hôn lên những giọt nước mắt ấy. Anh khẽ nói: “Mặt trăng nhỏ, mặt trăng nhỏ, đừng khóc nữa, mặt trăng nhỏ của anh!” Chắc chắn anh hiểu cô.

Nghe nói, mỗi loài động vật sau khi giao hoan xong đều cảm thấy đặc biệt u uất.

Giang Nguyệt buồn vì cái gì?

Hai người ở gần nhau như thế, nhưng mà chẳng còn cách nào để gần nhau hơn được nữa.

Một đêm bình yên, bóng đêm dịu dàng.

Kéo tấm rèm cửa ra là có thể nhìn thấy những ngôi sao trên bầu trời mùa đông. Những ngôi sao lác đác lấp lánh. Trên bầu trời một vầng trăng tròn treo lơ lửng, một đường cong hoàn mỹ, một ánh sáng trắng ngà dát bạc trên mặt hồ Hương Mật.

Giang Nguyệt nằm bò ra cửa sổ, say sưa ngắm nhìn bầu trời.

Trong phòng vang lên tiếng nước chảy ào ào, Giang Quân đi ra sau lưng cô vỗ vào cai mông của cô. Lúc Giang Nguyệt xoay người lại anh dang rộng vòng tay ôm lấy cô. Giang Nguyệt vòng tay qua cổ anh, quắp chân qua eo anh, bám chặt như một sợi dây mây quấn chặt vào thân cây. Trên tường phản chiếu cái bóng chồng lên nhau của hai người.

Giang Quân ôm cô vào trong phòng tắm, nước ấm đã đầy bồn tắm, hơi nước nghi ngút như làn sương mù. Cơ thể cô được che hờ bởi chiếc áo sơ mi rộng của anh. Giang Quân cởi khuy áo cô, cẩn thận như đang mở một món quà quý báu nhất đời. anh đặt cô vào trong làn nước ấm, còn mình cũng cởi bỏ lớp áo tắm bên ngoài, bước vào trong bồn tắm và ngồi ra sau cô.

Giang Nguyệt cuốn tóc lên đỉnh đầu rồi dựa lưng vào người anh. Bàn tay anh vuốt ve làn da của cô trong làn nước, mơn man từ cổ xuống dưới. Anh đang tắm cho cô, chỉ có một điều mỗi cử động của anh lại giống như đang vuốt ve cô vậy.

Anh nói: “Năm em mười lăm tuổi, có lần em ăn ốc biển nhiều quá, kết quả em bị dị ứng da. Cứ nửa đêm lại chạy sang phòng anh kêu ầm ầm là ngứa quá. Em còn nhớ không?”

“Nhớ chứ, đương nhiên là nhớ rồi!” Những nốt đỏ ấy hành hạ cô suốt gần một tuần liền, ngứa không chịu được, đã thế còn không thể gãi. Kể từ đó về sau, Giang Nguyệt tuyệt đối không ăn mấy loài sò, ốc đó nữa.

“Suốt mấy đêm liền, cứ một lúc là em lại chạy sang bắt anh bôi thuốc lên lưng. Lúc ấy em mặc áo ba lỗ với quân sooc, nằm bò trên giường anh. Chắc chắn em không biết là bôi thuốc cho em đối với anh là một sự dày vò đến thế nào đâu!” Bàn tay anh đang đặt lên ngực cô lúc nói đến từ “giày vò” anh liền bóp mạnh một cái, mặc dù tỏ vẻ rất bực bội nhưng anh vẫn không nỡ mạnh tay.

Giang Nguyêt cười ha ha: “Chuyện này đâu thể trách em được. Lúc ấy tại em ngứa quá đâu nghĩ đến chuyện gì khác được. Hơn nữa ai bảo anh cứ tỏ vẻ như kẻ đi tu ấy, em thật sự chẳng nghĩ rằng anh lại nghĩ bậy bạ như thế!”

“Để một con nhóc như em nhìn ra chẳng phải anh sống uổng phí mấy chục năm sao!” Giang Quân ôm chặt lấy cô một lát sau liền nói: “Thực ra mặc dù chân em bị thương nhưng nhiều lúc anh lại thấy vui, bởi vì có thể thường xuyên ôm em!”

Giang nguyệt nhíu mày: “Em thật không hiểu nổi, tại sao anh lại không chịu chấp nhận em, tại sao không yêu em?”

Giang Quân thở dài thượt nói: “Mối quan hệ giữa người với người một khi m