XtGem Forum catalog
Em Ở Bên Ai Cũng Là Khoảng Trống Trong Anh

Em Ở Bên Ai Cũng Là Khoảng Trống Trong Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325391

Bình chọn: 7.5.00/10/539 lượt.

ình thường bị ảnh hưởng bởi những cảm xúc của cô, giống như một thứ dây leo âm thầm lan ra cả bức tường, có thể bạn không để ý đến, nhưng một ngày nào đó bỗng ngẩng đầu lên, bạn mới phát hiện nó đã bám đầy cả bức tường. Cô đã trưởng thành, thứ hạt mầm anh trôn vùi tận đáy tim giờ ngày càng không chịu kiểm soát của anh nữa. Nó đã nở ra những bông hoa diệu kì, sinh sôi và bám chặt lấy anh.

Giang Quân hít một hơi thật sâu quay lại với công việc đang xử lí dở. Cho đến khi làm xong hết mọi việc, anh lại quay sang đọc lịch trình xắp xếp công việc, xong xuôi rồi mới tắt máy tính, đồng thời vứt điếu thuốc đã bị cắn nát trên tay. Mặc dù đã bỏ thuốc lá nhưng bao nhiêu năm nay đã thành thói quen không sửa được. Cô đã ra nghiêm lệnh bắt anh phải bỏ thuốc. Giang Quân cứ nghĩ đến cái bộ dạng hung hãn của cô là không nhịn được cười. Anh đứng lên chuẩn bị đi xem cô thế nào. Đúng lúc ấy anh nghe thấy tiếng la của cô, từ cánh cửa đang mở vọng ra ngoài.

Giang Nguyệt đang ngồi trên giường tay cầm một cuốn tiểu thuyết trinh thám. Đọc đến đoạn gay cấn, trong cổ họng cô bỗng cảm thấy tanh tanh, tiếp theo đó là một giọt máu nhỏ trên trang giấy, rồi thêm một giọt nữa, máu từ mũi cô đang chảy ra.

Cô bịt mũi lại, gọi anh: “Chú ơi!”

Giang Quân vội vàng chạy đến, nhìn thấy Giang Nguyệt tay bịt mặt, máu từ kẽ ngón tay rỉ ra, anh giật mình hoảng hốt.

Trái với vẻ lo lắng của Giang Quân, Giang Nguyệt cảm thấy bộ dạng của anh rất buồn cười, liền nói: “Chuyện nhỏ thôi cháu chỉ chảy máu mũi thôi mà!”

“Thế còn không mau nằm xuống đi!” Giang Quân kéo cái gối cho cô nằm xuống rồi chạy ù ra tủ lạnh lấy một viên đá, chườm lên mũi cho Giang Nguyệt.

Một lát sau anh nói: “Đã cầm máu chưa?”

“Dạ, ổn rồi, không sao ạ!”

Anh nhíu mày: “Sao lại bị chảy máu mũi nhỉ? Ngày kia đi bệnh viện tháo bột rồi kiểm tra luôn thể nhé!”

“Cháu không sao thật mà bật điều hòa nên không khí hơi khô thôi!” Lúc nhỏ cô cũng thường bị chảy máu mũi, đa phần đều là lúc đang nằm ngủ. Ban đầu cô thường ngồi dậy, ra vòi nước hứng nước nhỏ vào mũi rồi ngửa cổ đi vào nhà. Có một lần bị Giang Quân bắt gặp, anh liền trách tại sao không chịu bảo anh, sau đó nhắc cô lúc chảy máu mũi không được ngửa đầu mà phải làm như thế nào. Lúc ấy Giang Nguyệt cảm thấy rất áy náy vì tưởng mình làm phiền anh, nhưng về sau cô dần dần hiểu ra anh trách mắng cô như vậy là bởi vì anh đang lo lắng, anh quan tâm đến cô.

Giang Quân mang đá chườm đi rồi chạy vào nhà vệ sinh thấm một cái khăn mặt ướt rồi vắt sạch nước. Anh vào phòng ngồi xuống cạnh cô, dùng khăn mặt lau sạch vết máu còn dính trên mặt, trên tay cô, động tác dịu dàng và nhanh nhẹn.

Anh như bị trúng thuốc mê, những ngón tay vuốt ve gò má cô, dần dần trượt xuống khóe môi cô. Đôi môi cô đẹp như những cánh hoa, đôi môi này từng nhiều lần xuất hiện trong đầu anh.

Giang Nguyệt nằm yên không nhúc nhích, giường như quên cả thở, hồi lâu sau cô mới từ trong cơn mê thoát ra, tìm kiếm lại tâm hồn của mình. Cô cất tiếng phá tan sự im lặng: “Chú lấy cho cháu cái áo khác đi cái này bẩn rôi!”

Bàn tay của anh khựng lại, Giang Nguyệt cảm thấy thời gian cũng dừng lại ở khoảnh khắc ấy. Đợi đến khi anh đứng lên rồi thời gian mới tiếp tục trôi, tích tắc tích tắc.

Giang Nguyệt đón lấy bộ quần áo anh đưa cho, khẽ nói: “Chú cứ đi làm việc đi, cháu tự thay được không sao đâu!”

“Ừ!” Giang Quân không nói thêm gì trước khi quay người đi còn nhìn cô một cái, ánh mắt dừng lại rất lâu trên người cô.

Những ngày sau đó, Giang nguyệt cho dù là thức hay ngủ, trong đầu luôn hiện lên cảnh tượng: ánh mắt anh đỏ lạ thường nhìn cô chăm chú, trong ánh mắt có sự khao khát của sự đã bị đè nén, giống như một ngọn cỏ khô bốc cháy đột nhiên bị dội nước lạnh.

Tình trạng giấc ngủ của Giang Nguyệt thương xuyên không tốt, đêm khuya lắm mà vẫn không ngủ nổi, sáng lại tỉnh dậy rất sớm.

Sáng ngày hôm sau tỉnh dậy, lúc Giang Nguyệt với lấy cái nạng đi ra khỏi phòng đã thấy Giang Quan ăn mặc chỉnh tề, ngồi trước bàn ăn đọc báo. Ngẩng đầu lên nhìn thấy cô đứng đó, anh liền nói: “Sao không gọi chú?” anh vừa nói vừa đi đến đỡ cô, trên cánh tay rắn chắc của mình.

“Chống nạng cũng thú vị lắm, cháu chưa dùng nó bao giờ, sắp phải tháo bột rồi không dùng làm gì còn có cơ hội!” Giang Nguyệt nói vui.

“Lát nữa chú sẽ bảo người chở máy tạo độ ẩm đến, lúc nào cháu bật điều hòa thì nhớ bật cả nó nên nhé!”

Giang Nguyệt vừa đánh răng vừa ậm ừ đáp lời.

Anh đứng dựa vào thành cửa, chứ không đi ra, trong tấm gương lớn phản chiếu hình ảnh của hai người. Đợi cô đánh răng, rửa mặt xong anh liền bế cô ra ngoài.

“Tối có thể chú về muộn chút. Hôm nay phải giải quyết cho xong việc, ngày mai mới có thời gian rảnh rỗi đưa cháu đi bệnh viện”

Cô cười cười: “Vâng, nếu như nhiều việc quá thì chú không cần cố đâu, cứ bảo chú Vương đến đưa cháu đi là được rồi!”

“Lúc xảy ra chuyện chú đã không ở bên cạnh, giờ về rồi thì nhất định phải ở bên cháu! Cháu yên tâm đi!” anh mặc áo khoác rồi nói: “Chú đi đây!”

Giang Nguyệt nhìn theo anh ra ngoài cửa. Cô bây giờ đặc biệt sợ khi nghe thấy từ đại loại như là “đi đây” ,