Em Lại Gặp Anh

Em Lại Gặp Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325155

Bình chọn: 9.5.00/10/515 lượt.

hật sự là uổng phí nhiều năm sống trên đời. Khó khăn lắm, mấy năm trước vào dịp họp lớp mới có dịp gặp lại được người bạn học chung trung học, đã nhiều năm không gặp là Cao Minh Dương. Hồi còn học phổ thông, Dương sư huynh là một người không được nổi bật lắm, vừa không được cao lại hơi gầy, lại vừa hay ngại ngùng xấu hổ, trông rất tầm thường. Bây giờ gặp lại trông thật cao, da trắng, có công việc ổn định thu nhập cao, lại dịu dàng, biết chăm sóc người khác, không keo kiệt, bủn xỉn. Thị Y Thần sống uổng phí nhiều năm như vậy, tâm hồn đã gần như khô cạn, lần này gặp Cao Minh Dương giống như được nước tiên trong tịnh bình của Quan Thế Âm Bồ Tát tưới lên.

Điều đáng sợ chính là, lời nguyền vẫn còn linh nghiệm, sau khi đi xem phim, Dương sư huynh lại trở thành EX* của cô. Sự việc năm đó, thật sự là cô đã mắc nợ cô ta sao…

* EX: Người yêu cũ

Thị Y Thần buồn bực buộc lại tóc, nói với Chu Kiều Na: “Biết tại sao gần nửa năm nay tớ không nói cho cậu biết không? Tớ sợ cậu sẽ thật sự đi đánh nó.”

Chu Kiều Na nói: “Cậu thật vô dụng! Đã bị nó cướp bao nhiêu là đàn ông rồi? Nó có thể cướp đàn ông của cậu, sao cậu không đi cướp lại, cướp về rồi ném đi? Đã nói với cậu không biết bao nhiêu lần rồi, đối phó với loại người không biết xẩu hổ này, phải dùng thủ đoạn, phải mặt dày hơn nó. Nếu cậu cứ giống như người vô dụng thế này, cả đời này cũng đừng nghĩ đến chuyện tìm được đàn ông, thật là một đứa ngu ngốc, vô dụng.”

“Chị đây dù có hơi khiếm khuyết một chút nhưng không phải là đồ vô dụng bỏ đi!” Thị Y Thần không thừa nhận.

“Cậu chính là đến chết vẫn còn mạnh miệng.”

“Được rồi, chuyện cũ dù sao cũng đã qua nửa năm rồi, tớ bây giờ cũng không sao. Chỉ là giống như một người bị bệnh thần kinh thường xuyên tái phát thôi, có đôi lúc tớ cảm thấy như mình thật sự bị bệnh thần kinh, nếu không tại sao lại yếu đuối đến vậy?” Thị Y Thần cầm chai rượu huých Chu Kiều Na một cái, đưa đến trước mặt cô: “Thị nữ xin điện hạ nén đau thương!”

Tuy rằng miệng nói không sao cả, nhưng trong lòng cô lại cười khổ. Sự việc đã qua nửa năm rồi, nếu thật sự chuyện cũ chưa chấm dứt, sẽ còn tiếp tục đến hiện tại, sở dĩ cô không dám nhắc đến chuyện này, là vì sợ tính tình nóng nảy của Chu Kiều Na, cô ấy sẽ thật sự tìm đến nhà đánh cho Cao Minh Dương và Thị Y Vân một trận.

“Thật sự bị cậu làm cho tức chết mà.” tuy rằng Chu Kiều Na ngoài miệng nói vậy, nhưng trong lòng cũng cảm thấy xót xa thay cho cô bạn thân, ai có một cô em họ biến thái đến vậy thật sự là bất hạnh.

Hết chương 11. Thường thì những người sống trầm lặng trong lòng họ luôn luôn mong chờ tìm được một cuộc gặp gỡ thật đẹp. Mặc dù trong thực tế chả mấy ai được như vậy, chỉ cần miệng nói thích, mắt thấy thích đã là tốt rồi.

Xét về dáng vẻ bề ngoài, Thị Y Thần và Chu Kiều Na đều trên mức trung bình. Chu Kiều Na càng lớn càng xinh đẹp, trên người từ trên xuống dưới không chỗ nào là không tỏa ra nét quyến rũ mê người. Còn Thị Y Thần thì ngũ quan cân đối, so với cô bạn, diện mạo của cô lại tỏa ra khí thế bức người. Thị Y Thần thường nói, nếu cô là đàn ông, nhất định sẽ đẹp trai đến mức ‘thiên hạ không có đối thủ’.

Thường nếu có đàn ông đến gần, nhất là loại người đàn ông xấu xí, khi gặp phải tình huống thế này, Thị Y Thần sẽ ôm Chu Kiều Na, bốn mắt nhìn nhau quyến luyến, môi lại không rời, làm cho người đàn ông đó phải sởn gai ốc biết khó mà chủ động rút lui.

Hai người lúc nào cũng thì thầm với nhau, lúc nào cũng đi khắp nơi ‘càn quét’ những ‘món hàng’ tốt, lúc thì cười ha ha, buồn thì cùng mím môi, vui vẻ thì không bao giờ thiếu phần người còn lại.

"Oa, tớ vừa phát hiện được ‘một món hàng tốt’. Người ngồi trong góc, bàn thứ nhất gần bệ cửa sổ." Chu Kiều Na đột nhiên thấp giọng, đôi mắt đen láy bất chợt lóe sáng, "Không đúng, là hai người mới phải. Thật sự thật rất đẹp trai, ôi trái tim nhỏ bé của chị đây cứ đập thình thịch liên hồi. Chỉ nhìn thôi mà nó đã đập nhanh đến mức muốn nhảy ra ngoài rồi."

Chu Kiều Na vụng về bắt chước* dáng vẻ Tây Thi, làm cho Thị Y Thần bó tay với cô bạn.

* Nguyên văn: 捧心 Bổng Tâm: Tương truyền mỹ nhân Tây Thi thời xuân thu có bệnh tim, hay bị tái phát vì đau mà hay cau mày. Hàng xóm thấy dáng vẻ này của Tây Thi rất đẹp nên cũng học theo cau mày, nhưng càng cau mày lại càng xấu. Người sau dùng hai chữ này để chỉ cách bắt chước theo một cách vụng về.

"Cậu quá khoa trương rồi. Làm gì có nhiều người đẹp trai đến vậy chứ?" Trải qua không biết bao nhiêu lần khó khăn trắc trở, Thị Y Thần đối với đàn ông đã không còn cảm thấy có hứng thú nữa rồi. Nhưng Chu Kiều Na lại bày ra bộ dạng thèm đến nhỏ dãi, cô cũng cảm thấy hiếu kỳ. Rốt cuộc người đàn ông phải đẹp trai đến mức độ nào mà khiến bạn cô lại thèm khát đến vậy.

Phóng tầm mắt lướt qua mấy chỗ đông người, nhìn về phía góc khuất mờ mờ thiếu ánh sáng đó, mắt Thị Y Thần chớp chớp mấy cái, cuối cùng tập trung tầm mắt về phía bàn bên cạnh bệ cửa sổ ấy. Thị lực của cô không tốt lắm. Xa đến vậy, nếu cố gắng cô cũng có thể nhìn thấy. Hai người đàn ông ngồi đối mặt nhau, một người mặc áo sơ mi trắng, một người m


XtGem Forum catalog