ăn
phòng ăn tĩnh lặng không một tiếng động, thậm chsi tiếng dĩa và dao cũng chỉ là rất nhỏ. Cái không khí lặng lề này đè lặng lên người nó, nó
chẳng muốn ăn tẹo nào. Nhưng nếu đứng lên bỏ bữa ăn là bất lịch sự, kệ
đi. Nó uống một chút nước và đứng lên đi ra khỏi bàn ăn. Nó bỏ lên phòng của mình, bài tập của nó cũng đã làm hết, tối nay nó có thể đi chơi. Đi chơi hay không? Nó đang phân vân đứng trứec gướng thì Zollet bước tới,
ôm lấy eo nó.
- Tối nay em nào sao vậy?
- Em bình thường mà. Chỉ là em thấy càng ngày em càng khó kiểm soát cân lặng của mình.
- Em đang nói dối đúng không? Đừng nói dối anh nữa, không hay ho đâu.
- Em không muốn ăn.
- Nói thế nghe hợp lý hơn đấy chứ. Tối nay em có muốn đi chơi cùng anh không.
- Vâng ạ.
Zollet cúi xuống hôn phớt vào môi nó, nhưng dù có hôn hàng 1000 lần cũng vậy thôi nó chẳng có một chút cảm giác một tý cảm xúc nào khi hôn
Zollet cả. Nó nhanh chóng thay đồ và chạy xuống dưới phòng khách Zollet
đang đợi nó ở đấy.
- Tới bar nhé.
- Vâng ạ.
William mở cửa chiếc Ferari màu đen của mình. Dù đây là đường thành phố
hay bất cứ đâu William đều phóng ngần hét tốc độ của mình. Trwuwocs của
một quán bar to nhất thành phố nó ngửng cao mặt và minr cười duyên dáng
khi bước ra khỏi xe. Còn mấy cô gái xung quanh đấy nhìn nó với ánh mắt
nghen tỵ. Khoác tay Zollet bước vào cửa quán bar mọi người đều im lặng
quay lại nhìn nó và Zollet. Khó chịu vè việc đang lắc bị gián đoạn Kathy hét lớn:
- Tiếp tục đi.
Nó mỉn cười thật tươi với Kathy rồi cùng Zollet bước tới chiếc bàn ở
phía trung tâm. Nó nhấm nháp từng ngụm nhỏ trong 1 ly Coktail, và nhìn
quanh quán bar và nó nhậm ra một nhân vật mà không lên xuất hiện ở đay.
Nó vẫy tay gọi Kathy:
- Thấy con nhỏ ngồi ở góc bàn bên kia không? Hình như nó chính là con nhỏ khu B hôm nọ. Bọn khu B bây giờ vớ vẩn thật.
- Để tớ ra cho nó một bài học.
Nó ngòi xuống cạnh Zollet và theo dõi mọi việc nhưng nó phát hiện ra
Zollet đang nhìn con nhỏ đó. Kathy bước tới cùng mấy đứa lữa, giơ mạnh
tay Kathy cho con nhỏ 2 phát tát. Dù bị tát chảy máu mồn nhưng con nhỏ
vẫn không khóc mà đứng chơ ra đó. Nó liếc nhìn Zollet thì thấy Zollet
đang nhìn con nhỏ đó mỉn cười, một nụ cười ấm áp mà Zollet chưa từng
cười với nó. Bị đánh xong con nhỏ đó lẳng lặng bước ra khỏi quán bar và
cuộc chơi lại tiếp tục. Vì sáng hôm sau phải đi học lên nó năm nỉ Zollet về sớm:
- Mình về đi anh, em buồn ngú lắm sáng mai em còn đi học nữa.
- Ưm.
Nó va Zollet bước ra tới cửa vũ trường thì Zollet qua lại nhìn nó:
- Tối nay em pahir ngủ với anh thì trúng ta về còn nếu không thì đi chơi tiếp.
- Em sẽ ngủ với anh. Ngủ thôi đấy nhà, không làm chuyện gì khác đây.
Zollet mỉn cười ngật đầu với nó. Ngồi trên xe Zollet hỏi nó:
- Con nhỏ lúc nãy là ai mà sao bị đánh suốt vậy?
- Anh quan tâm tới nó ah?
- Không anh thấy lạ lên hỏi thôi.
Về tới nhà, nso định lên phòng của nó thị bị Zollet kéo tay laik:
- Em đồng ý ngủ với anh tối nay đấy.
- Em biết rồi.
Nói xong nó bước vào phòng Zollet và thay đồ đi ngủ. Vừa nằm lên giường
nó đã ngủ luôn. Một lát sau Zollet bứoc tới bên nó, nhìn sno một cách
chăm chú. Bàn tay của Zollet đưa lên vuốt nhẹ và má nó. Kéo chăn cao lên cho nó và Zollet chui vào trong chăn ôm nó ngủ một cách ngon lành như
những nhày thơ ấu.
Nó mặc đồ và tới trường như thường lệ. Giờ học hôm đấy
diên ra với nó khá suôn sẻ nhưng đênms khi... Nó định xuống căngtin đẻ
uống nước và nó thấy Zollet cùng với con nhỏ khu B mớ chuyển tới. Zollet đang cúi xát xuống mặt cô ta. Mặt nó tái mét rồi dần chuỷen sang màu
đó. Người nó hông đứng vũng nổi đến nỗi phải bám chặt vào vai Kathy.
Nhưng vì nó bám chặt wa lên Kathy và kêu lên:
- Boe tay ra, đau.
Kathy hét quá to kiến Zollet và con nhỏ đó quay lại nhìn nó cũng may nó
đã kịp bình tĩnh lại. Bước tới ngần Zollet và con nhỏ đó:
- Anh làm trò gì vậy?
- Cô ta dụ dỗ anh.
Hông kịp để con nhỏ đó kịp gải thích nó dang tay tát mạnh vào mặt con
nhó đó kiến con nhỏ ngã xõng xoài xuống sàn. Zollet mỉn cười kinh kỉnh
nhìn con nhỏ đó và nhìn nó với ánh mắt xen chút ngạc nhiên. Nó quay ra
thì Kathy nhìn nó bằng ánh mắt ngạc nhiên. Cúi xuống nó thấy con nhỏ đó
nhìn nó và Zollet bằng ánh. Bàn tay nó lúc này đỏ bừng và run lên bần
bật. Zollet bước tới bên nó bàn tay lạnh lùng của Zollet nắm chặt lấy
bán tay nó. Zollet cúi xuống thfi thầm:
- Em đừng khóc bây giờ và trước mặt anh vì em nghĩ mình ngây ra tội lỗi ngày hum nay.
Nói xong Zollet kéo nó đi trước con mắt của bao người. Zollet đưa nó về
thằng nhà và tới vườn hồng nơi 2 ngươi thường tới những ngày bé.Ngồi
trên chiếc xích đu Zollet ôm nso vào lòng. Chì môt lúc sau nó thiếp đi,
Zollet bế nó đặt vào giường vào ngồi đó nhưng vẫn luôn nắm chặt bàn tay
nó.
Nó tỉnh dậy khi mặt trời đã lên co và những tia nắng ấm
áp dã vào khắp căn phòng. Quay sang phía bên trái Zollet vẫn đang ngủ.
Thực sự Zollet rất đẹp trai đẹp như một vị thần trong những cậu chuyện
cổ tích vậy. Nó cúi nhìn Zollet vẫn đang ngủ say đôi môi khé nở một nụ
cười. Mái tóc dài của nó