ô cầm di động, khuôn mặt vẫn tái nhợt không một giọt máu, “Cô đã nộp đơn xin từ chức rồi sao? Ừ, qua mấy ngày là có thể đi. Thành phố S cạnh tranh quá kịch liệt, thật ra cô về quê cũng không tồi, có thể tiết kiệm tiền thuê nhà và tiền ăn…”
Cúp điện thoại, cô vẫn nằm trên ghế dựa cũ kỹ nhưng vẫn đủ rắn chắc trên sân thượng, híp mắt, nở nụ cười.
Công ty Y, trước đây cô cũng từng nghe tới, tổng công ty ở Bắc Kinh, không có nhiều dự án ở thành phố S lắm, nhưng thực lực vẫn không thể khinh thường. Rơi vào tay bọn họ, Cao Thần thua thật ra là hợp lý. Nếu mà không có chuyện gã chắc chắn đắc thắng như vậy, đã không có chuyện ném nhiều tiền vốn như thế.
Thu chẳng bằng chi, phá sản, chẳng qua chỉ là chuyện sớm hay muộn mà thôi. Nghe nói cuối cùng số cổ phần của cha mẹ nhà họ Cố vẫn vào tay Cao Thần, có điều, không phải là cho, mà là bán cho gã với mức giá còn cao hơn giá thị trường. Khi đó, gã đang qua lại với con gái thị trưởng Tống, trong lòng đang đắc ý, cho nên cắn răng nuốt xuống toàn bộ cổ phần công ty, vì muốn làm người toàn quyền nắm giữ công ty danh chính ngôn thuận.
Như vậy, rất tốt.
Lần đầu tiên anh nhìn thấy cô, là vào tháng mười năm lớp mười kia.
Khi ấy, anh mới
chuyển trường tới trường cấp ba thành phố S, trong lòng vừa không nỡ vừa bất đắc dĩ. Thật ra anh không muốn đi, nhưng lại không muốn cha mẹ
buồn.
Có đôi khi, quá hiểu chuyện, cũng là một loại khó xử.
Vào dịp kỷ niệm ngày
thành lập trường trung học J, Lục Khải bạn cùng bàn hồi học cấp hai hẹn
anh đi chơi. Bởi vì là thứ bảy, anh liền bắt xe buýt đến đó. Lục Khải
chờ anh ở bên xe buýt.
Có thể gặp lại bạn học cũ, anh rất vui. Xuống xe, anh và Lục Khải cười vỗ vai nhau.
Khi ấy, anh còn không biết, ngày này sẽ hoàn toàn thay đổi cuộc đời anh.
Hội trường lớn trường trung học J rất rộng, anh và Lục Khải đứng ở phía sau, xuyên qua đám
đông chật ních, nhìn về phía sân khấu. Tức thì, có vài phút anh không
thể rời mắt.
Cây đàn pi-a-nô màu
đen, cô gái mặc bộ lễ phục nho nhỏ màu đen an tĩnh ngồi đó, ngón tay như có sinh mệnh độc lập ấy, nhảy múa trên phím đàn đen trắng đan xen, tóc
dài đen mượt như tơ thả tung sau lưng, ánh đèn hắt ánh sáng ngọc trên
gương mặt trắng nõn, nụ cười nhàn nhạt, vừa đẹp mắt vừa dịu dàng.
Trong nháy mắt đó,
anh chỉ cảm thấy tim đập rộn lên, khuôn mặt nóng hầm hập khiến anh cực
kỳ mất tự nhiên, nhưng lại không nỡ rời mắt.
Bản nhạc rất quen
thuộc, cũng rất bình thường, ‘Gửi Elise’. Trước đây không phải anh chưa
từng nghe, nhưng lần đầu tiên cảm thấy, dường như mỗi một nốt nhạc đều
nhảy vào đáy lòng anh…
Lần đầu tiên anh
biết, thì ra, tiếng tim đập có thể vang dội như thế, anh chậm rãi hô
hấp, ôm ngực, rất sợ tiếng tim đập quá kịch liệt của mình sẽ hù dọa
người khác.
Về sau anh mới hiểu được, thì ra, đây là nhất kiến chung tình (vừa gặp đã yêu). Vào cái mùa lá phong bắt đầu chuyển đỏ, anh, thu hoạch được khởi đầu, cũng là cuối cùng trong cuộc đời, rung động!
Cuối tuần đó, anh chuyển trường đi thành phố S, hành trình đi xe bốn tiếng đồng hồ cứ như thiên sơn vạn thủy (trăm núi nghìn sông). Cho nên, cuối tuần tiếp theo, anh lại về nhà. Cha mẹ thật ra rất vui, anh
lại có chút chột dạ. Mà khi anh ngồi trên xe buýt tới trường trung học J thì tim lại bắt đầu đập loạn xạ.
Buổi chiều thứ bảy
đó, anh ngồi trong quán cà phê nho nhỏ đối diện trường trung học J, uống một ly cà phê giá rẻ, mới rốt cuộc thấy được hình bóng mới chỉ gặp một
lần nhưng cứ như đã quen biết từ lâu. Không phải là bộ lễ phục nho nhỏ
nữa, không hề là mái tóc dài xõa tung, chỉ là đồng phục trường bình
thường, tóc đuôi ngựa hoạt bát, vẫn đẹp như thế.
Anh ôm ngực, không
nháy mắt nhìn cô gái học bù xong đang đi về nhà kia. Anh nghĩ, đợi một
thời gian nữa. Yêu đương thời cấp ba, áp lực quá lớn, anh không muốn cô
trở thành học sinh hư hỏng trong mắt các giáo viên. Còn có hai năm rưỡi
mà thôi, đợi sau hai năm rưỡi nữa, anh nhất định phải thi cùng trường
đại học với cô. Đợi lên đại học rồi, anh có thể tìm một cơ hội tỏ tình
với cô, nói cho cô, mình thích cô cỡ nào…
Buổi tối nhận được
giấy báo trúng tuyện đại học Z, một đêm anh không ngủ. anh tưởng tượng
ra cảnh gặp gỡ cô trong khuôn viên trường đại học hết lần này tới lần
khác, tưởng tượng mình nên bắt chuyện với cô thế nào. Thế nhưng thì ra
chẳng ích gì, anh thật không ngờ tới ngay ngày đầu nhập học, anh đã gặp
cô ở ký túc xá rồi.
Lúc đó, anh đang đi
ra khỏi phòng tắm, bưng chậu rửa mặt, chuẩn bị lau lại bàn học, vừa
ngẩng đầu liền thấy hình bóng quen thuộc, tươi cười đứng dưới ánh đèn.
Thật ra, ngay lúc ban đầu, anh còn cho rằng mình đang nằm mơ. Thật giống như cảnh mơ mấy ngày qua càng ngày càng rõ rệt, mang theo sự chờ đợi và sốt sắng gần như sắp thực hiện được giấc mộng.
Đến khi phát hiện cô
là thật, tim ánh thoáng cái đập liên hồi. May là, cô ngoảnh đầu đi, cho
nên không thấy dáng dấp hoảng loạn, vừa đỏ mặt vừa luống cuống chân tay
của anh.
Chờ đến lúc anh gắng
gượng kiềm chế được rối loạn tự đáy lòng, ổn định lại hô hấp, bạn cùng
phòng với anh đã
