i vào, mấy người đồng thời nhìn sang, Cao Thần cười phất tay cùng Cố Hàm Ninh, Cố Hàm Ninh thấy Cao Thần hình như muốn đứng dậy ân cần kéo ghế ngồi bên cạnh, vội vàng bước nhanh ngồi xuống cạnh Triệu Thừa Dư.
Bạch Vũ Hân nhìn chằm chằm Cố Hàm Ninh, sắc mặt bởi vì Cao Thần thỉnh thoảng quay đầu nói chuyện với Cố Hàm Ninh mà trở nên u ám, giờ dễ nhìn hơn rất nhiều, còn cười cười với Cố Hàm Ninh.
“Ninh Ninh, bạn thích ăn gì?”
“Ninh Ninh?” Cao Thần cười nhìn Bạch Vũ Hân một chút, lại nhìn về phía Cố Hàm Ninh, “Là nhũ danh sao?”
“Đúng vậy, bây giờ, phòng ngủ của bọn mình đều gọi nhũ danh, Ninh Ninh, Hân Hân, còn có Miêu Miêu cùng Mạn Mạn.” Bạch Vũ Hân cười đến mắt cong cong, xem ra rất vui vẻ.
“Cám ơn.” Cố Hàm Ninh khẽ cảm ơn với Triệu Thừa Dư đang ở bên rót trà cho mình, nâng chén trà lên, ngẩng đầu nhìn Bạch Vũ Hân, mím môi hơi cười cười.
“Ninh Ninh, vậy cậu thích ăn cái gì? Bọn mình còn chưa có gọi đâu.” Cao Thần cười đến sáng lạn, nhìn về phía Cố Hàm Ninh, ánh mắt dao động, chuyên chú mà ý tứ.
“Ngại quá, mình không thích nghe người không quen gọi nhũ danh của mình. Cậu vẫn nên gọi mình là Cố Hàm Ninh đi.” Cố Hàm Ninh trả lời thẳng thắn vô tư, ý tứ rất rõ ràng.
Nghe vậy, Cao Thần tươi cười cuối cùng cứng đờ, trên mặt Bạch Vũ Hân cũng hiện lên một tia kinh ngạc, lập tức liền thu lại, trên mặt từ từ lộ vẻ mừng rỡ.
Cô và Bạch Vũ Hân là chung một phòng, cùng Miêu Miêu, Mạn Mạn đều gọi nhũ danh của nhau, cũng không thể đối xử khác biệt với Bạch Vũ Hân. Các cô hôm nay đều là lần đầu tiên gặp mặt, cô cùng Bạch Vũ Hân lại là đồng hương, theo lý mà nói hẳn phải thân thiết hơn chút, quả thật, kiếp trước, quan hệ của cô cùng Bạch Vũ Hân, so với cùng Miêu Miêu, Mạn Mạn đúng là thân thiết gắn bó hơn.
Nhưng với Cao Thần, trước giờ cô đều không có ý định cho hắn thêm cơ hội thân cận.
Kiếp trước, hắn theo Bạch Vũ Hân gọi cô là “Ninh Ninh”, lần đầu tiên nghe thấy nhũ danh từ trong môi mỏng xinh đẹp của Cao Thần gọi ra, tim cô cũng đã từng dần dần tăng tốc, mặt đỏ bừng.
Nhưng, hiện tại, cô chỉ cảm thấy ghê tởm.
Từ lần đầu tiên nhìn thấy Cao Thần, cô đã rất cố gắng, mới có thể áp chế được hận ý tuôn ra!
Nếu như nói, lúc ấy, Bạch Vũ Hân đẩy cô chỉ là một hành động vô tâm, thì Cao Thần dây dưa chậm trễ cơ hội cứu cô, lại là cố ý.
Bạch Vũ Hân, tuy hai người bọn họ có hơn mười năm tình bạn, nhưng ở trong lòng Bạch Vũ Hân, các cô chính là tình địch, tuy vô tình, nhưng dù sao miễn cưỡng cũng có thể coi là lý do.
Cô chán ghét Bạch Vũ Hân, nhưng không có hận ý mãnh liệt như vậy.
Nhưng còn Cao Thần? Bọn họ là người thân cận nhất, hiểu nhau nhất, nhiều năm vợ chồng cùng giường chung gối, cô cho rằng, hai người tay trắng làm nên sự nghiệp, sẽ có thêm một phần chân tình cùng chung hoạn nạn.
Buồn cười chính là, đôi vợ chồng gương mẫu trong thương giới thành phố S này, cũng giả dối vô tình tàn nhẫn đến cực điểm.
Cao Thần! Anh có lý do gì mà đối xử với tôi như vậy?
Cuối kiếp trước, Cố Hàm Ninh vẫn muốn chất vấn Cao Thần, rốt cuộc lương tâm hắn ở chỗ nào?
Nhưng, bây giờ, gặp lại, cô phải chất vấn sao đây?
Cố Hàm Ninh cúi đầu, nhìn chằm chằm nước trà xanh xanh trong chén, thu lại lãnh ý trong mắt. Gò má trắng nõn, dưới ánh đèn vàng ấm nổi lên một tầng ánh sáng ôn nhu, giống như có một chút ngượng ngùng căng thẳng.
Cao Thần từ trong kinh ngạc cùng lúng túng phục hồi lại tinh thần, nét mặt lộ vẻ tươi cười sáng lạn như bình thường, tựa hồ không có một chút khúc mắc nào.
“Được, mình sẽ gọi cậu là Cố Hàm Ninh, chờ đến lúc cậu cảm thấy chúng ta đủ quen, lại cho phép mình sửa xưng hô sau.”
Cao Thần đáp lại rất săn sóc, rất bao dung. Phần săn sóc này, phần bao dung này, lại khiến cho sự tin tưởng trên mặt Bạch Vũ Hân dần dần biến mất, cũng làm cho vẻ mặt của Triệu Thừa Dư vốn bình thường trở nên u ám.
Cố Hàm Ninh lại không có tâm tình nhận sự săn sóc cùng bao dung kia của Cao Thần, chỉ trầm mặc nhấp một ngụm trà, quyết định bỏ qua đề tài này.
Kiếp này, cô còn có thể có lúc để Cao Thần gọi cô là “Ninh Ninh” thêm một lần sao?
Mắt thấy không khí có chút tẻ nhạt, Bạch Vũ Hân vội vàng cười mở miệng hỏi:
“Buổi sáng ngày mai là đi nhận sách mới sao?”
“Hình như sáng ngày mai còn phải đi kiểm tra sức khỏe nữa.” Cao Thần đem tầm mắt dời khỏi Cố Hàm Ninh, cười đáp lại, “Sách mới có vẻ rất nhiều, muốn bọn mình tới giúp đỡ không?”
“Đúng nha, phòng ngủ ở tận tầng sáu, để mình tới giúp cậu chuyển đi.” Trần Minh vội vàng nói với Bạch Vũ Hân.
Bạch Vũ Hân nhìn Cao Thần, cười gật đầu: “Vậy thì tốt quá. Hôm nay chỉ đem hành lý mang lên thôi, đã khiến mình mệt muốn chết rồi. Tầng sáu cũng quá cao, nghĩ tới tương lai bốn năm mỗi ngày đều phải cầm bình nước bò bốn tầng, mình đã cảm thấy sợ hãi.”
Bạch Vũ Hân hơi hơi nhíu mi lại, bộ dáng ôm lấy ngực, nhìn quả thật khiến người ta thương hại.
Cố Hàm Ninh chỉ cầm chén trà, che môi cười lạnh, yên lặng không tham gia.
“Này…Ngày mai, mình cũng tới giúp cậu chuyển sách nhé…” Một giọng nói cực nhỏ vang lên bên tai Cố Hàm Ninh.
Cố Hàm Ninh hơi giật mình, mới phản ứng được, đây là Triệu Thừa Dư đang n