pacman, rainbows, and roller s
Duyên Đến

Duyên Đến

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322213

Bình chọn: 8.5.00/10/221 lượt.

được toilet.” Nói xong

thấy cô hoàn toàn không có động tĩnh gì, hắn đầu hàng thở dài hỏi: “Muốn anh mang em đi không ?”

Khương Hồng Lăng quay đầu nhìn thoáng qua những người xa lạ cô không biết, nhịn không được sợ hãi gật đầu.

Ngôn Nghiễm miễn cưỡng ức một tiếng rên rỉ, theo cô từ trên ghế đứng lên, để cô nắm tay của mình đi đến toilet.

Đến cửa nhà vệ sinh, Khương Hồng Lăng

cũng không có buông tay, ngược lại lôi kéo anh vào trong toilet, Ngôn

Nghiễm sợ tới mức vội vàng dừng lại, đương nhiên, sức kéo của anh khiến

Khương Hồng Lăng cũng bị kéo ngừng lại.

Cô quay đầu nhìn anh.

“Em không phải muốn đi toilet sao? Nhanh đi nha.” Anh giả bộ trấn định nói, trong lòng nghĩ, cô không phải là

không thể tự mình thoát quần trên toilet mà muốn anh hỗ trợ đi ?!

“Theo giúp ta.”

“Két ?!” Ngôn Nghiễm cằm thiếu chút nữa rớt xuống.

“Theo giúp ta.” Khương Hồng Lăng vành mắt đỏ lên, nhìn chằm chằm anh không chuyển mắt nói.

Cô hoàn toàn không biết mình tại sao lại biến thành một người lớn, lại tìm không thấy đường về nhà. Cô nhớ rõ số điện thoại nhà, cũng bấm thật sự rõ ràng, nhưng là vì sao cha với mẹ

cũng không muốn tiếp điện thoại của cô?

Cô tên Khương Hồng Lăng, không phải Trần Nhu Bình, vì sao bọn họ cả đám đều gọi cô là Nhu Bình, còn nói cô bị bệnh rồi?

Cô không có bệnh, không muốn tiêm cũng

không cần uống thuốc, lại càng không nguyện ý ở trong bệnh viện. Cô muốn gặp cha mẹ mình, hai người đó không phải là cha mẹ của cô, cô căn bản

là không biết bọn họ.

Vì sao bọn họ lại nói với cô một đống

truyện kỳ lạ…, lại dùng cái loại biểu tình kì quái này nhìn cô? Hại cô

cảm thấy rất sợ hãi rất sợ hãi. . . . . .

Cô vụng trộm thừa dịp không có người chú ý chạy ra ngoài, cô phải về nhà, cũng nhớ rõ địa chỉ nhà mình, nhưng là nàng đi đã lâu đã lâu rồi mà vẫn tìmkhông được đường về nhà.

Sau lại có một chú tốt bụng nói muốn

mang cô về nhà, cô thật là cao hứng nhưng lại rất sợ hãi, bởi vì mẹ nói

không thể tin tưởng lời người xa lạ…, cũng tuyệt đối không thể theo bọn

họ đi.

Nhưng là nàng nhớ…muốn về nhà, thật sự

nhớ…quá, lại rất sợ chú xa lạ kia là người xấu, sau chú đó đột nhiên lại sờ soạng cô, nàng rốt cuộc biết nguyên lai hắn thật là người xấu, bởi

vì mẹ nói người xấu sẽ sờ loạn thân thể của mình.

Cô rất sợ hãi, liều mình chạy nhanh về

phía trước, cuối cùng chạy đến trốn tránh phía sau cái cây cũng không

dám lộ tiếng nói ra ngoài.

Thẳng đến tối rồi cô vẫn không dám ra,

nhưng một mình cô rất sợ hãi nha, cha mẹ, cô phải về nhà, còn có bụng cô thật đói thật đói nha.

Cô vẫn khóc vẫn khóc, khóc đến mắt đau

quá đau quá, nhưng là cô vẫn chỉ có một mình, sau đó đột nhiên một thanh âm dọa cô nhảy dựng lên, quái thúc thúc phát hiện ra cô.

Người xấu. . . . . . chú là người xấu,

nhưng là cô tìm không thấy người quen biết, chỉ có hắn, chỉ có quái thúc thúc là cô biềt, chỉ có quái thúc thúc biết cô là Khương Hồng Lăng,

không phải là cái gì Trần Nhu Bình , chỉ có hắn, chỉ có hắn.

Cô trơ mắt nhìn hắn, ánh mắt hồng hồng

lại vô cùng đáng thương, thấy thế nào cũng giống như con vật nhỏ làm

người ta thương tiếc. Nhưng Ngôn Nghiễm căn bản không tinh thần đi chú ý cô.

“Giúp em?” Ngôn Nghiễm thiếu chút nữa

không cẩn thận cắn đứt đầu lưỡi của mình.”Em biết mình đang nói cái gì

sao?” Hắn khống chế không nổi hướng cô kêu to.

“Wow nha ——” Khương Hồng Lăng nhất thời sửng sốt liền khóc lớn. chú thật hung dữ. . . . . .

“Làm sao vậy, làm sao vậy?” trong phòng hai cô gái đồng thời lao đến.

“Wow nha” Khương Hồng Lăng tiếp tục khóc to .

“Lão Tứ!” Phòng Văn vui mừng chọc ghẹo

lão tứ , “Ngươi làm chi lớn tiếng như vậy﹖ cô ấy đang bị bệnh ngươi cũng không phải không biết, chẳng lẽ ngươi không thể theo cô ấy một chút

sao?”

“Nhu Bình. . . . . .” Trương Thục Phân

muốn lại gần xem con gái,tại sao sau khi bị Ngôn Nghiễm nói thì con gái liền khóc lớn, một đôi tay níu lấy y phục của hắn, còn người thì trốn

phía sau lưng hắn chính là không cho cô tới gần.

” Cô ấy muốn ta theo vào Toilet ,ngươi muốnn ta theo giúp cố ấy?” Ngôn Nghiễm nhịn không được lớn tiếng nói ra.

“Cái gì ” Trương Thục Phân cùng Phòng Văn vừa vui mừng đồng thời há hốc mồm.

Ngôn Nghiễm dùng sức xoa nhẹ huyệt Thái Dương, liền quay đầu hướng ở phía sau lưng hắn cầu xin cô ấy: “Đừng khóc được không?”

“Chú thật hung dữ. . . . . .” Khương Hồng Lăng vẫn khóc thút thít không ngừng.

“Không nên gọi ta là chú.” Ngôn Nghiễm nói, liền nhu nhu càng lúc càng xoa huyệt Thái Dương

Hắn thật sự không hiểu nổi xưng hô kỳ

quái rốt cuộc là từ đâu tới đây , hắn mới mười chín tuổi mà thôi nha,

làm sao giống chú? Huống chi diện mạo của hắn lại có không điểm nào kỳ

quái, thế nhưng trong công viên đột nhiên cô liền lao vào trong lòng

ngực của hắn sau đó vẫn không buông hắn còn mở miệng kêu hắn là “chú” !

Chú—— thật sự là con mẹ nó!

“Nhưng là ngươi vốn chính là chú nha.” cô thút tha thút thít nói.

Ngôn Nghiễm nói dùng sức hít vào, áp

chế lửa giận trong lòng.”Ngươi không phải muốn đi toilet sao? Mau vào

đi.” Hắn gỡ tay ra cô mà thúc giục.

“Theo giúp ta.” Tay nhỏ bé trong n