đó dựa ở bên cửa sổ, ngón tay đốt
điếu thuốc, anh nhìn chăm chú, suy nghĩ xuất thần trong sương khói lượn lờ,
khuôn mặt tuấn nhã mơ hồ mà mê ly.
“Anh hút thuốc sao?” Cổ Tĩnh Vân có chút ngạc nhiên. Thật khó, đối với quan
niệm sức khỏe của người làm ngành y, việc này đương nhiên là tàn phá sức khỏe,
từ khi quen anh tới nay, đây cũng là lần đầu tiên.
Anh quay đầu nhìn lại, thấy cô đi tới, dập tắt điếu thuốc.
“Đừng.” Cô đưa tay ngăn cản.“Anh cứ hút đi, em không để ý.”
Người đàn ông khi hút thuốc rất có mị lực, cô mỉm cười, nghiêng đầu chăm chú
nhìn.“Anh có tâm sự.”
Anh nhíu mày, tắt thuốc.“Tại sao em nói vậy?”
“Anh hôm nay có chút thất thường.” Hành tung của anh luôn thỏa đáng, là người
tình trên giường chỉ là để lại lời nói, chăm sóc, tiêu chuẩn hoàn mỹ, chưa bao
giờ gây cho cô bất cứ sự khó chịu nào, hôm nay lại không khống chế được mà lưu
lại dấu hôn trên người cô.
Biết cô đến gần, anh chỉ nhìn thân hình yểu điệu được bao vây bởi chiếc khăn
tắm màu trắng, ngón cái nhẹ nhàng vuốt ve vai cô.“Xin lỗi.”
Cô lắc đầu. Loại chuyện này kỳ thực không phải là có lỗi hay không, nam nữ
hoan ái, vốn chuyện chỉ có như vậy, kích tình không khống chế được, vui vẻ cực
hạn, ai mà chưa từng trải qua? Chỉ là cho tới nay, anh đều rất lí trí, rất quan
tâm, không lúc nào là quên bảo vệ những nghi lễ hoàn mỹ trên giường, ngược lại
khiến cô cảm thấy anh vẫn chưa từng đếm xỉa tới cô, chưa bao giờ nhập cô vào suy
nghĩ.
Hôm nay anh, ít nhất có vẻ giống con người.
“Tử Tu, vì sao anh chưa bao giờ hôn em khi xuống giường?”
“Đây là yêu cầu của em?” Anh xoay người, bị cô giữ chặt lại.“Anh vừa hút
thuốc –”
Không đợi hắn nói xong, hai cánh tay cô vòng lên cổ anh, ngửa đầu hôn lên môi
anh.
Đây là Quan Tử Tu, mãi mãi nhớ đến những lễ nghi trên giường hoàn hảo, nhưng
khi hôn môi với cô anh lại còn có thể nghĩ đến việc đánh răng súc miệng nữa?
Trước kia, bọn họ thậm chí chỉ lên giường, anh có thể hôn mọi chỗ những không
giờ đụng đến môi cô, cô mở miệng hỏi, vì thế sau đó, anh hôn cô nhưng chỉ khi
hoan ái mà thôi.
Điều bạn gái muốn, anh sẽ làm, hoàn mỹ đến mức không chê vào đâu được.
Có đôi khi cô lại cảm thấy, hình như anh đem cảm xúc khóa sâu chặt chẽ, sở
hữu tất cả, đều là chế thức hóa, hoàn mỹ chấp hành, nhưng cảm xúc lại trống rỗng
khuyết thuyết, cô chạm được vào thân thể lửa nóng ấy, nhưng lại không chạm được
vào trái tim lạnh như băng của anh.
Còn hôm nay, hình như nơi bị khóa kín đó bị nứt ra, cảm xúc tuôn trào, cô cảm
giác được, những dao động ẩn ẩn của anh, nhưng mà anh che giấu tốt như vậy, giấu
giếm một tia dấu vết cũng không có.
Cô tin rằng ngay từ ngày xưa anh đã như vậy. Mỗi người, cả đời luôn luôn có
một thời đã qua, một thời tuổi trẻ thỏa thích vui vẻ, vướng bận một người, yêu
đương nhiệt liệt, muốn ôm cô, vì cô mà thiêu đốt, chứ không phải biểu hiện mỗi
lần đều là hoàn mỹ, cũng sẽ không nhớ đến chuyện đánh răng hay nghi lễ trên
giường, có khi sẽ rất xúc động mà không khống chế được, không kiềm lòng được,
nhưng đây mới là con người thực của anh.
“Có quen biết” kia quả thực không đơn giản, có thể dễ dàng làm được chuyện mà
hai năm qua cô không làm được.
Thật lâu sau, cô lùi lại phía sau, lặng im chăm chú nhìn anh, cái gì cũng
không nói.
“Cô ấy là bạn gái trước của anh.” Một lúc rất lâu, anh mới thong thả phun ra
vài chữ. Giấu không được, anh biết anh không giấu được cô, cô rất thông minh,
tâm tư quá mức tinh tế, cho dù không nói, cô cũng đoán được.
Mọi người đều nói anh khó hiểu, một khi trái tim muốn giấu, ai cũng nhìn
không thấu, ngay cả chuyện anh từng yêu cô gái kia, cũng không có ai gọi là biết
thực sự, nhưng cô lại biết, cho dù tận lực che giấu, cô vẫn có thể phát hiện ra,
ngay cả anh cũng không hiểu vì sao.
“Sau đó sao lại chia tay?”
Anh lại lặng im một trận.“Không yêu nữa.”
Không yêu nữa, là anh? Hay là cô ấy? Đáp án dường như rất rõ ràng.
“Nhưng những tổn thương lúc trước đến bây giờ vẫn làm anh đau.”
Lại là một trận thẩm trất –“Tĩnh Vân, vì sao em hiểu rõ anh như vậy?”
“Em không còn nhỏ nữa, trong nhà ở thúc giục, cha mẹ muốn em lo lắng một
chút.” Cô đột nhiên nói ra câu này, không liên quan đến nhau.
“Lo lắng” gì, trong lòng bọn họ đều biết rõ ràng.
“Có đối tượng?”
“Có. Ăn cơm qua vài lần, cũng không tệ. Người nhà nói, nếu em không có ý kiến
khác thì cứ như vậy đi.”
“Thật à?” Anh gật đầu.“Vậy chúc mừng em.” Bàn tay anh nắm nhẹ vào tay cô.
Hai năm này, quan hệ của họ thực sự là rất tư mật, chưa từng nghĩ tới sẽ công
khai với bên ngoài, cho dù tạp chí lá cải viết mưa viết gió, trong lòng họ đều
biết chuyện không hề như vậy.
Lần đầu tiên gặp mặt, là cô chủ động bắt chuyện, lần thứ hai gặp mặt, cô mở
miệng hẹn anh ăn cơm, lần thứ ba gặp mặt, bọn họ lên giường.
Cô là cô gái quả quyết thông minh, làm việc cũng không dong dài dây dưa.
Ban đầu, chỉ là đêm dài tướng bồi, về sau, còn có thể chơi thân như bạn
bè.(đêm dài tướng bồi như kiểu bạn giường ấy)
Họ là trai tài gái sắc, nhưng đó lại không phải điều kiện để cấu thành tình
yêu. Có khi anh cảm thấy
