ang bận rộn với mọi thứ, bầu trời bên ngoài đã sáng dần lên, ánh bình minh
phía đông đang ló dạng đường chân trời.
Ngồi thật yên tĩnh trên ban công, hai bàn chân đứng lên, khi ánh mắt
trợn lên mông lung, cô phảng phất thấy Diêm Việt đã đi xa, Nam Dạ Tước,
cũng đã đi xa rồi.
Dung Ân chùi lấy nước mắt, lúc xuống lầu, Vương Linh đã dậy từ sớm, đang chuẩn bị bữa sáng.
"Dung tiểu thư?" cô thấy tiểu thư mang theo hành lý, mặt lộ vẻ kinh ngạc, "Cô muốn đi đâu?"
Dung Ân từ trong túi lấy ra một phong thư đưa tới Vương Linh, "Vương Linh, tôi phải đi, cô cũng đi về đi, đây là tiền lương."
Vương Linh càng khó hiểu, "Dung tiểu thư, có phải tôi có chỗ nào làm không tốt không ạ?"
"Không phải," Dung Ân bỏ hành lý xuống, con nhóc trên tay cũng nhảy
xuống, "Cậu chủ sẽ không trở về nữa, chỗ này, từ nay về sau sẽ không có
người ở nữa. Vương Linh, cô cũng thu dọn đi."
Vương Linh cầm phong thư trên tay, lúc này mới chú ý đến hai mắt sưng đỏ của Dung Ân. Cô nói khẩn trương, "Dung tiểu thư, có phải cậu chủ xảy ra chuyện rồi không?"
Dung Ân nhìn quanh một lượt, không nói gì. Một tay kéo hành lý, một tay ôm Dạ Dạ rồi đi ra ngoài.
Trời hãy còn sớm, cô ôm chặt con nhóc đi ra khỏi Ngự Cảnh Uyển. Dạ Dạ hôm nay thật nghe lời, không quậy phá cũng không kêu to, yên lặng nằm
trong lòng cô.
Dung Ân cứ hướng theo đường bộ, cô không biết phải đi đâu, trên tin
tức đã từng đưa tin nơi Diêm Việt mai táng, khi đó Nam Dạ Tước không cho cô ra ngoài. Hiện tại, cô thật sự muốn xem Việt ra sao rồi.
Dưới cái lạnh của buổi sớm này, một người phụ nữa kéo hành lý, tay ôm chó con đi đến nghĩa trang, làm cho ai cũng phải quay lại nhìn.
Dung Ân khoác chiếc áo lông ngỗng màu vàng. Nghĩa địa bên trong thật yên tĩnh, giờ này vào trong, không thấy một bóng người nào.
Đứng trước cây tùng bách xanh biếc được phủ lên từng mảng sương lớn,
cô đặt hành lý xuống phía dưới, ôm lấy Dạ Dạ hướng theo chiếu dài thềm
đá mà đi. Ngôi mộ của Diêm Việt được đặt ở một vị trí rất cao, anh thích một không khí thanh tịnh.
Gió lạnh thổi tới, vài sợi tóc bị thổi bay vào mặt cô, cô đứng trước
mộ Diêm Việt, trên bia mộ, là bức hình anh nhìn nghiêng, tóc ngắn màu
nâu sẫm, đôi mắt màu trà đó bất luận là nhìn ở hướng nào cũng như đang
cười.
Dung Ân khẽ nhích khóe miệng lên, nụ cười vô cùng cứng ngắc. Cô quỳ
gối, Dạ Dạ theo động tác nằm sát bên chân cô. Những ngón tay trắng muốt
cẩn thận vuốt lên khuôn mặt trên bức hình kia, cô mở miệng, "Việt, anh ở dưới đó có khỏe không?"
Đi một vài bước, có một mãnh đất trống, Dung Ân đi qua đó, nhìn về
phía xa xa, thành phố Bạch Sa ở dưới chân giống như là mây bay, có vẻ
như đang bồng bềnh mà không thực tế.
Trên mãnh đất tơi xốp đó, có vài cọng cỏ xanh biếc, đang nhú lên.
Dung Ân ngồi xổm xuống, hai tay đẩy tuyết đang đọng hai bên ra, đem
bùn đất chùi đi. Ngón tay trắng nõn bị bùn đất bám vào bẩn không chịu
được, cô đào một cái lỗ nhỏ ở trước mặt, Dung Ân từ trong túi lấy ra một sợi dây chuyền. Đó là sợi dây chuyền Nam Dạ Tước tặng cho cô, dây
chuyền đã đứt, mặt dây hình ngôi sao nắm chặt trong lòng bàn tay, lúc
nắm, những góc nhọn đâm vào làm tay cô run lên.
Dung Ân đem vòng cổ để vào trong hố đó, hai chân cô xụi lơ quỳ trên
mặt đất, cô lấp từng lớp đất chôn lại cái lỗ đó. Nam Dạ Tước đã chết, A
Nguyên nói, anh ấy té xuống nước, đến bây giớ vẫn chưa tìm được, có
nghĩa là thi thể đã không còn nữa.
Cô tỉ mẫn đắp nên một mô đất nhỏ, bên trên, để lại dấu vân tay rõ
ràng. Dung Ân thấy mắt mình lại bắt đầu cay xót, lúc sờ lên mặt lại thấy nước mắt mình lại rơi.
Dạ Dạ bên cạnh, cắn lấy ống quần Dung Ân. Cô nghiêng người bồng nó
lên, sau đó nhìn lại xung quanh một lượt, sương mù bao phủ trên đầu cùng với gió lạnh càng thổi càng lớn. Khi Dung Ân xoay người, ánh mặt trời
dường như tản ra nhỏ vụn trên đôi vai tịch liêu của cô. Trong lòng cô
thấy trống trãi, thật sự rất trống trãi.
Tài sản dưới tên của Nam Dạ Tước toàn bộ đã bị thu hồi, bất động sản các nơi đều bị niêm phong.
Nghiêm Tước cũng tạm dừng toàn bộ nghiệp vụ, tiếp nhận sự điều tra của các cơ quan ban ngành.
Điều quan trọng là, người đàn ông từng ở thành phố Bạch Sa hô mưa gọi gió này, ra đi cũng giống như lúc anh xuất hiện vậy, mất tích một cách
thần bí, những chiếc thuyền đưa ra để đi dọc theo bờ biển, tìm kiếm khắp nơi, nhưng vẫn không tìm được thi thể của anh.
Cho nên, xuất hiện lời đồn đại là, Nam Dạ Tước đã chết, đã bị chìm
xuống dưới đáy biển, vĩnh viễn cũng không thấy được ánh mặt trời trên
mặt nước nữa.
Tới giữa trưa Dung Ân mới về tới nhà, khi cô kéo hành lý về
tới trước cửa nhà, cái phòng khách nhỏ hẹp trong nhà mình tụ tập rất
đông người, mẹ Dung đang ngồi trên ghế sô pha không ngừng lau nước mắt.
"Tôi nói mẹ Dung này, bà đừng khóc nữa,con cháu đều có phúc của nó
hết rồi..." Mẹ Lưu ở bên cạnh khuyên nhủ, mấy người hàng xóm cũng gật
đầu đồng tình.
"Mẹ———-" Dung Ân không biết chuyện gì xảy ra,vội vàng đi vào nhà.
" Ai da, Ân Ân, cuối cùng con cũng đã về..." Mẹ Lưu tiến lên nắm tay
cô, "Mẹ con xem tin tức, gấp gáp đến nỗi chưa ăn