cô? Càng nghĩ càng phiền, càng nghĩ càng nóng nảy, nàng vô ý
thức đi qua đi lại trên bờ cát, cắn môi liều chết tự hỏi nguyên nhân.
Trái một lần, bên phải một lần, cô đi từ sau giữa trưa đi tới trời chiều,
thậm chí ở mặt trời lặn về phía tây, cô vẫn còn đứng trên bờ cát.
Mặt trời xuống núi, người trên bãi cát thưa dần, mấy người làm việc ở bãi
biển cũng không còn, tất cả mọi người đều đi an bài hoạt động vui chơi
ban đêm, chỉ còn lại một mình cô, bởi vì đi mệt mà ngồi ở trên bờ cát.
Trời dần dần tối, cô vẫn không muốn di động thân thể.
Tựa cằm vào gối, cô nhìn xa xa mặt biển, ngày dần tối, đêm tối dần, lấm tấm chấm
nhỏ của những ngôi sao cũng bắt đầu xuất hiện ở trên trời. Buổi tối,
nhiệt độ xuống thấp càng lạnh lẽo, cô dùng đôi tay vòng chắc hai cánh
tay của mình, khát vọng một vòng tay ấm áp ôm lấy mình.
Lúc con người đang cô đơn lại dễ dàng nhớ tới người mình thương yêu.
Anh có khỏe không?
Có còn lo lắng cho cô không?
Suy nghĩ hỗn độn, trong đầu cô như bị sóng biển tràn vào, cô ép mình không
suy nghĩ đến nữa nhưng có làm thế nào cũng không được như ý muốn. Dương
Tư Dục nhắm mắt lại, không để cho mình suy nghĩ tiếp đến anh, cũng đang
lúc này, một bàn tay che mũi miệng của nàng, hoàn toàn cắt đứt hô hấp
của cô.
Trời ạ! Nàng gặp phải người xấu!
Đột nhiên bị công kích, cô muốn kêu cứu cũng không còn kịp, lòng bàn tay che miệng cô,
làm cho cô không phát ra bất kỳ âm thanh gì. Dương Tư Dục kinh hoảng
muốn giãy ra, không hiểu tại sao bờ cát dành riêng cho khách của khách
sạn lại có kẻ xấu lẫn vào. Sức lực người đàn ông rất lớn, kéo cô từ bờ
biển đến một góc khuất của khách sạn nơi đèn không chiếu tới.
Dương Tư Dục trong lòng hốt hoảng, cô không nghĩ ở đây lại gặp chuyện đáng sợ này. Nhưng mấy phút đi qua, Dương Tư Dục mơ hồ phát hiện chuyện có chút kỳ quái, tay người đàn ông mặc dù che miệng của nàng, một cái tay khác
lại vững vàng nắm ở hông cô, khi kéo cô vào góc cũng không làm cô đau.
Cô vừa phát hiện chuyện có quỷ dị, giác quan cũng bắt đầu bén nhạy, cô rất nhanh phát hiện mùi nước hoa quen thuộc quanh quẩn chóp mũi, đó là --
Dương Tư Dục mở lớn hai mắt, bị suy đoán của chính mình hù dọa, nhất
thời quên giãy giụa. Nói thì chậm, khi đó thì nhanh, hai người bọn họ đã đến góc tối, người đàn ông mới buông tay, sau nhanh chóng cất bước lên
trước, bắp đùi kéo dài qua thân thể của cô, đứng trước mặt cô.
Nhìn ánh mắt quen thuộc đang nhìn chằm chằm mình, đôi mắt Dương Tư Dục mở
thật lớn như không tin đều mình đang thấy. Một câu không kịp nói, liền
bị một giọng nói tức giận cắt đứt.
"Anh cho em hai lựa chọn, một
là để cho dạy dỗ thật tốt cái mông nhỏ của em, hai là để cho anh hôn em, hôn đến bất tỉnh mới thôi." Lương Tĩnh Hanh dùng giọng có thể làm điếc
lổ tai một người, trực tiếp độc hại lỗ tai của cô.
Dương tư Dục che tai, làm giảm thấp tổn thương màng nhĩ, chỉ dùng một đôi mắt to nhìn hắn chằm chằm.
"Mau quyết định, em chọn cái nào?" Lương Tĩnh Hanh bưng lấy mặt cô, gỡ hai
tay cô đang che lỗ tai mình không cho cô tiếp tục giả vờ.
"Cái
nào tôi cũng không muốn!" Cả người Dương Tư Dục bị đặt lên cát, cát
trắng mịn màng len lỏi vào quần áo cô, tay cô cũng bị đè trên cát, nhìn
hai người như một đôi tình nhân đang thân mật hôn nhau.
Trong mắt Lương Tĩnh Hanh tràn đầy kích động, tham lam nhìn cô chăm chú. Từ sau
đêm hôm đó, anh cũng chưa gặp qua cô, nhìn gương mặt cô như nhỏ hơn,
dường như là gầy hơn làm cho anh đau lòng không dứt.
"Em đã không lựa chọn, vậy thì do anh quyết định." Lương Tĩnh Hanh đè thấp âm điệu,
nghiêng thấp thân thể, dứt lời trong nháy mắt, trực tiếp hôn lên môi cô, làm giảm nỗi nhớ nhung cô. Tư vị này, thật là quá ngọt đẹp! Lương Tĩnh
Hanh mút lấy đôi môi của cô, mang theo ý trừng phạt, vừa vội vàng vừa
mãnh liệt, bá đạo cắn nuốt mùi thơm trong miệng cô.
Bàn tay anh
nâng nâng gáy cô lên, để cho nụ hôn của xâm nhập sâu hơn, để cho cô
không có đường lui, chỉ có thể đáp lại nhớ nhung của anh. Dương Tư Dục
bị nụ hôn này, đoạt đi tất cả hô hấp, khi cô nghĩ mình sắp té xĩu vì
không thở được thì anh rốt cuộc buông cô ra. Hai người thở gấp gáp không phân cao thấp, ngực của hắn dán chặt vào cô, cảm thụ lẫn nhau kích động mà cuồng loạn.
"Dù là hôn em hôn đến bất tỉnh, nhưng cũng không
giảm bớt ý muốn dạy dỗ thật tốt cái mông nhỏ của em." Trong giọng nói
của Lương Tĩnh Hanh vẫn nồng đậm sự bất mãn. Người phụ nữ này, hại anh
tìm cô thật cực khổ, nên cũng muốn cảm nhận được nỗi khổ giống anh. Cho
tới bây giờ, tâm tình của anh chưa bao giờ kích động như vậy, cô lại để
cho anh biết thế nào là nhớ nhung khổ sở.
Nhưng khi ôm cô vào
trong ngực, anh lại cảm thấy hạnh phúc đến có thể lập tức chết đi cũng
mãn nguyện. Loại này vừa tức, vừa giận, lại hạnh phúc, lại muốn mỉm cười cảm giác rất phức tạp, cả đời anh cũng sẽ không quên.
"Sao anh
lại chạy tới đây?" Dương Tư Dục vốn muốn hỏi anh là làm sao biết ở khách sạn nào, rồi lại tạm thời nhớ tới, cô từng đem này tin tức cho thư ký.
Nghĩ đến, có người cố ý moi tin tức từ cô rồi lại nói với anh.
"Đương nhiên