XtGem Forum catalog
Du Long Tùy Nguyệt

Du Long Tùy Nguyệt

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211511

Bình chọn: 9.5.00/10/1151 lượt.

thương a, vừa hay, thừa tướng cũng rất vừa ý Giả Ảnh, nên nghĩ rằng muốn hỏi Vương gia một chút, có thể đồng ý cho cả hai tiến đến hôn nhân hay không?”

Triệu Phổ cùng Công Tôn nhìn nhau liếc mắt, Triệu Phổ hỏi, “Chất tiểu thư, là nha đầu Vương Nghiên sao?”

“Đúng đúng, là Nghiên nhi tiểu thư, Vương gia đã gặp qua.” Quản gia gật đầu.

Vị cô nương này mọi người đều đã gặp qua, lớn lên vừa xinh đẹp vừa thông minh, lại hiền lành lương thiện, là một tiểu thư khuê các tài hoa và dung mạo hơn người, cùng với Giả Ảnh cũng rất là xứng đôi, chỉ là. . . . . .

“Vương gia?” Quản gia hỏi Triệu Phổ, “Thừa tướng vốn định tự mình tới cửa cầu thân, bất quá chỉ sợ Giả Ảnh đã có người trong lòng, đến lúc đó mà ép buộc thì lại không hay, Vương gia vốn gần hắn nhất, thông báo cho một tiếng chẳng phải sao, dù cho là hai người không duyên phận.”

Triệu Phổ muốn trả lời, Công Tôn nhẹ nhàng kéo hắn, đối vương quản gia nói, “Vương quản gia. . . . . . Là có chuyện như vậy.”

. . . . . .

Chạng vạng, Tử Ảnh mơ mơ hồ hồ tỉnh lại, cảm giác ở trên đầu có tiếng thở nhẹ nhè ấm áp .

Ngẩng đầu vừa nhìn, chỉ thấy cái bụng của Thạch Đầu hướng lên trời, còn nó e thẹn nhìn hắn, thì ra Tử Ảnh gối đầu lên người nó ngủ ngày.

“Ưm . . . . . .” Tử Ảnh ngồi dậy, ngáp một cái, cảm thấy đầu hãy còn chút choáng váng, suy nghĩ một hồi, a . . . . . . Là mình uống rượu, lại nhớ lại, bĩu môi —— Giả Ảnh thối!

Vừa định đứng lên, chợt nghe bên cửa có người nói chuyện.

“Thật sự sao?”

Là tiếng của Tiểu Tứ Tử, chính là kinh ngạc hỏi, “Giả Giả muốn kết hôn với Vương tỷ tỷ?”

Tử Ảnh thấy đầu mình ong lên một chút, vội đứng lên rồi tới cạnh cửa nghe.

Chỉ thấy ngoài cửa, Tiểu Tứ Tử đang hỏi Tiêu Lương, “Thật sự sao Tiểu Lương Tử? Vậy Giả Giả không thích ở với Tử Tử sao?”

“Thế nhưng Tử Ảnh không phải nói cũng muốn đón dâu mà?” Tiêu Lương nói, “Vương quản gia có nhắc tới hôn nhân, hẳn là không sai được rồi, tiên sinh cùng sư phụ cũng lưu người ta ở lại.”

“Như vậy a . . . . . .” Tiểu Tứ Tử có chút buồn bực, “Ta hãy còn thích Tử Tử cùng Giả Giả ở cùng một chỗ nha.”

“Không có biện pháp nha.” Tiêu Lương cùng Tiểu Tứ Tử vừa nói chuyện vừa đi về sân sau

Tử Ảnh ngơ ngác đứng ở phía sau cửa, choáng váng.

Tới giờ cơm chiều, Giả Ảnh bưng đồ ăn tới phòng Tử Ảnh, “Tử Ảnh, tỉnh chưa?”

Đẩy cửa đi vào, chỉ thấy Tử Ảnh ngơ ngác ngồi ở bên cạnh bàn không nói lời nào.

“Làm sao vậy?” Giả Ảnh giơ tay lên huơ qua huơ lại tìm lý trí của hắn, “Còn chưa tỉnh sao?”

Tử Ảnh ngẩng đầu nhìn hắn, một lúc lâu mới hỏi, “Nghe nói Vương quản gia tới?”

“A.” Giả Ảnh cười cười, “Là tới để . . . . . .”

Giả Ảnh nói còn chưa dứt lời, Tử Ảnh đã đứng lên, nhìn chòng chọc hắn mà hỏi, “Ngươi thật cao hứng a?!”

Giả Ảnh vẻ mặt mờ mịt, “Cao hứng cái gì?”

Tử Ảnh không nói lời nào.

Giả Ảnh mang đồ ăn đặt lên bàn, nói, “Ngươi ăn trước đi, buổi tối nay ta có lời muốn nói với ngươi.”

Tử Ảnh sửng sốt, nhìn Giả Ảnh, trong lòng luống cuống —— Giả Ảnh là muốn nói cho hắn biết chuyện Giả Ảnh thành thân sao, sau đó chúng ta cũng không thể ở cùng nhau nữa sao. . . . . .

“Ta đi ra ngoài trước, ngươi đi tắm rửa đi.” Giả Ảnh đâm đâm tay áo Tử Ảnh, “Đều là rượu.”

Nói xong, xoay người đi.

Nhìn Giả Ảnh đi, Tử Ảnh ngơ ngác ngồi ở bên cạnh bàn nhìn chằm chằm bữa cơm tối trên bàn . . . . . . Một lúc lâu sau vẫn chưa động đến.

Đêm đó, Tiểu Tứ Tử tắm rửa xong cùng Tiêu Lương ở trong sân ăn đêm, nhìn Ảnh vệ môn đi vào, duy độc không thấy được Tử Ảnh thì hỏi, “Tử Tử còn chưa tỉnh rượu sao?”

Tiêu Lương lắc đầu, thấp giọng nói, “Cận nhi, vừa rồi Ảnh vệ môn nói, việc hôn nhân bị từ chối rồi!”

“Thực sự a?!” Tiểu Tứ Tử vui vẻ đứng lên, “Chúng ta đi nói cho Tử Tử!” Nói rồi, Tiểu Tứ Tử cầm lấy điểm tâm trên bàn chạy đi.

Tiêu Lương vội vã đuổi theo.

Thế nhưng hai tiểu tử kia chạy vào khu của Tử Ảnh, Tử Ảnh lại không có ở đấy.

Tiểu Tứ Tử vào nhà tìm một vòng, sốt ruột, “Tử Tử ngay cả y phục cũng cầm đi! Tử Tử rời khỏi đây rồi!”

“Ai rời khỏi rồi?”

Lúc này, chỉ thấy Giả Ảnh đi đến, trên tay hắn cầm một chút điểm tâm, bởi vì đã nói trước muốn cùng Tử Ảnh nói chuyện phiếm .

Lúc này, Tiêu Lương từ trong phòng chạy đi ra, cầm một phong thư, “Tử Ảnh đặt nó ở trên bàn.”

Giả Ảnh mở thư ra xem, chỉ thấy ghi vỏn vẹn một câu —— lão tử đi đây, ngươi cứ ở lại mà lo thành thân đi, đồ hỗn đản.

“Haiz . . . . . .” Giả Ảnh thở dài.

“Mau đuổi theo nha!” Tiểu Tứ Tử giục Giả Ảnh, “Tử Tử rời khỏi đây để đi đâu vậy?”

“A . . . . . .” Giả Ảnh suy nghĩ một chút, “Hắn hẳn là còn chưa đi xa, lúc này sao, phỏng chừng là ở nơi nào nhỉ . . . . . .” Nói rồi gãi gãi đầu, ngoắc ngoắc ngón tay đối với hai tiểu tử, đi ra ngoài.

Ba người tới bến đò, xa xa . . . . . . Thấy giữa lòng sông có một con thuyền, đang lòng vòng quanh đảo.

Giả Ảnh đi chuẩn bị một con thuyền khác, chèo ra sông.

Giữa sông, trên thuyền, Tử Ảnh đang buồn bực dùng mái chèo rẽ nước, thân thuyền ở giữa sông càng không ngừng đảo quanh, mãi không tiến về phía trước.

“Muốn đi đâu vậy a?”

Tử Ảnh chợt nghe có người đang hỏi ở bên tai hắn.

Quay đầu lại . . . . . . Thấy được Giả Ảnh.