hế này như vậy sau đó như vậy như vậy, rồi chờ một năm mang thai, sinh hạ được một búp bê sao.”
“Biết rõ mà ngươi vẫn còn muốn thành thân?” Giả Ảnh càng thêm tức giận, híp mắt hỏi, “Ngươi muốn cùng nữ nhân như vậy như vậy lại như vậy như vậy?!”
Tử Ảnh cũng nhìn hắn một chút, lạnh lùng cười, “Giả thông minh, đây không phải là ngươi nói ta thành thân sao?”
“Ta . . . . . .” Giả Ảnh triệt để không mở miệng ra hơn được nữa, thì ra Tử Ảnh là giận hắn.
Tử Ảnh hắc hắc cười cười, xoay người hướng phía tửu lâu mà đi, phải ăn mấy món điểm tâm ngon cái đã, ngồi xuống ăn tại chỗ. Giả Ảnh theo sau, ngồi xuống cạnh hắn, cũng tự lấy cho mình một bình rượu, Tử Ảnh đoạt bình rượu đi, không để cho người kia uống.
“Này, ngươi tức giận cái gì?” Giả Ảnh đẩy đẩy Tử Ảnh.
“Quản ngươi cái rắm.” Tử Ảnh uống rượu ừng ực ừng ực, không thèm để tâm người kia.
Sau nửa canh giờ.
“Giả ~ thông ~ minh ~!” Tử Ảnh ghé vào lưng Giả Ảnh đấm hắn, “Ngươi nói làm thế nào mới có một búp bê như Tiểu Tứ Tử mà không cần thành thân a?”
Giả Ảnh nhìn Tử Ảnh bên cạnh mặt đỏ bừng đang mượn rượu làm càn, vẻ mặt bất đắc dĩ, “Ngươi uống nhiều rồi.”
“Ngươi nói vì sao nam nhân không thể sinh con a. . . . . .” Tử Ảnh vừa mượn rượu làm càn vừa ồn ào, “Đáng ghét a! Nếu như nam nhân có thể sinh con thì tốt rồi, ngươi sinh cho ta . . . . . .” (Cái này, Tử Ảnh à, nói Nhã tỉ đổi thành sinh tử văn là xong liền à, có điều phải là anh sinh chứ không phải Giả Ảnh sinh a)
“Phụt . . . . . .”
Tửu lâu bên trong hãy còn có khách nhân khác đang ăn, vừa nghe mấy điều Tử Ảnh nói đều phun hết ra, liền thanh toán tiền rồi đi khỏi.
Giả Ảnh mặt cũng đỏ, Tử Ảnh tửu lượng kém, trước đây Triệu Phổ cũng không cho phép hắn uống rượu, miệng vừa quát lại không nháo một ngày một đêm thì còn lâu mới chịu thôi.
Thừa dịp hắn hiện tại chỉ là ngoài miệng điên chứ chưa quậy nháo, Giả Ảnh vội vàng kéo hắn đi ra ngoài.
“Không đi, trở lại không tí thú vị!” Tử Ảnh không chịu đi, cứ thế ngã vật ra đường đòi nghỉ.
Giả Ảnh bất đắc dĩ không thể làm gì khác hơn là ôm hắn đưa lên thuyền.
Lên thuyền rồi, Tử Ảnh chính là vẫn liên tục nháo, thuyền cũng không lớn, mọi người ngay ở Tiêu Dao đảo trước mặt thấy thú vị đều ngó qua.
Triệu Phổ cùng Công Tôn vừa lúc ăn xong cơm trưa, mang theo cả gia đình lớn đi dạo bên bờ tiêu thực, chỉ nhìn thấy cách đó không xa một con thuyền trên sông liên tục lắc lư chuyển động tại chỗ, Tử Ảnh thì cứ nhất nhất đòi ra sông, Giả Ảnh thì túm chặt hắn không cho hắn trốn . . . . . .
“Tử Tử cùng Giả Giả bọn họ đang làm cái gì vậy?” Tiểu Tứ Tử khó hiểu chỉ chỉ.
Tiêu Lương cũng hồ nghi, “Đây rốt cuộc là luyện công phu mới sao?”
“Xong, Tử Ảnh lại uống say rồi!” Thanh Ảnh cùng Xích Ảnh đi chuẩn bị ngay thuyền nhỏ, chèo thuyền ra giúp Giả Ảnh mang Tử Ảnh đang làm càn dẫn theo trở về.
Sau khi lên bờ, Tử Ảnh cứ thế ngủ trên vai của Giả Ảnh.
Giả Ảnh vẻ mặt bất đắc dĩ khiêng hắn mang trở về phòng ngủ.
Tiểu Tứ Tử hỏi Công Tôn, “Cha, Tử Tử làm sao vậy?”
Công Tôn suy nghĩ một hồi, cũng có chút khó hiểu nhìn Triệu Phổ.
Triệu Phổ nhớ lại chuyện hồi sáng này nói, Công Tôn mỉm cười, “A . . . . . . Tử Ảnh là đang giận sao?”
“Vì sao lại tức giận?” Tiểu Tứ Tử không giải thích được.
Tiêu Lương đưa tay kéo bé đến một bên, “Tiểu Tứ Tử, chúng ta đến phật đường bồi bà bà đi.”
“Ừ, hay đấy!” Tiểu Tứ Tử để Tiêu Lương dẫn đi.
Công Tôn hỏi Triệu Phổ, “Tử Ảnh có phải thích Giả Ảnh hay không a? Ở cùng một chỗ lâu ngày nên nảy sinh tình cảm?”
Triệu Phổ gật đầu, “Nếu thế thì là chuyện tốt, bất quá Tử Ảnh có chút mơ hồ, hắn có lẽ chính mình cũng không thể hiểu rõ ràng đến tột cùng chuyện gì xảy ra.”
Các ảnh vệ khác đều gật đầu, Thanh Ảnh nói, “Tử Ảnh lúc nào cũng coi Giả Ảnh là vĩ đại nhất, cảm thấy lưu luyến không muốn xa rời …
“Đúng vậy!” Hắc Ảnh cũng nói, “Giả Ảnh nhiều khi nhìn người khác, liếc mắt thôi Tử Ảnh cũng không hài lòng, hỏi hắn vì sao không vui hắn lại không hề biết!”
“Nói một cách đơn giản!” Các ảnh vệ tổng kết, “Tử Ảnh là hành sự theo bản tính của động vật bé con!”
. . . . . . Công Tôn không nói gì . . . . . .
Chính là đang lúc nói chuyện, chỉ thấy phía trước có một con thuyền nhỏ . . . . . loạng choạng cập bến Tiêu Dao đảo.
Công Tôn cùng Triệu Phổ nhìn nhau liếc mắt, bọn họ là ai mà lại đến đảo vào lúc này vậy?
Từ trên thuyền bước xuông là một người mà mọi người đều đã gặp qua, quản gia phủ Vương thừa tướng.
Triệu Phổ có chút buồn bực, Vương thừa tướng sao lại phái người tới để làm gì.
“Vương gia lâu ngày không gặp, phong thái vẫn như trước a.” Vị quản gia sau khi lên bờ nhanh chóng cấp Triệu Phổ hành lễ, Triệu Phổ tự nhiên khách khí, “Vương quản gia thế nào lại tới.”
“A, là như vậy, lão gia cử ta đến hỏi thăm một chút, không biết vị ảnh vệ lần trước cứu mạng lão gia, Giả Ảnh, đã thành thân hay chưa?”
Triệu Phổ sửng sốt, lắc đầu, “A, còn chưa có . . . . . .”
Vương quản gia cười đến thoải mái, “Tốt quá tốt quá, thừa tướng có một cô cháu gái, năm nay mười tám, bình sinh rất là xinh đẹp a, trước Giả Ảnh cũng gặp qua, tiểu thư đối với Giả Ảnh ngày đó là vừa gặp đã
