Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Du Long Tùy Nguyệt

Du Long Tùy Nguyệt

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3212472

Bình chọn: 7.00/10/1247 lượt.

ng mi, “Hảo.”

Nói xong, mọi người theo Tề Lương vào thành, đi đến vương cung.

Mà binh mã Tây Hạ theo sau đều le lưỡi, Triệu Phổ thật dũng cảm a, dĩ nhiên lại đơn thân dẫn theo hai ảnh vệ trực tiếp vào Hưng Khánh phủ… Còn dẫn theo một thư sinh hoàn toàn không công phu, quả nhiên dũng mãnh!

.

Nhân mã rất nhanh tới trước đại môn vương phủ của Lý Nguyên Hạo, quả nhiên, chỉ thấy chính môn (cửa chính) mở rộng, Lý Nguyên Hạo một thân hoa phục, tự mình suất lĩnh văn võ quần thần nghênh đón.

Công Tôn lần đầu tiên thấy Lý Nguyên Hạo, từ sau lưng Triệu Phổ ló đầu ra tinh tế quan sát, ngực tấm tắc hai tiếng.

Lý Nguyên Hạo này thực sự như Triệu Phổ nói, trông thật sự khiến người ta không dám khen tặng a! Chỉ thấy hắn khí sắc xanh mét, sắc mặt không tốt. Cộng thêm mày rậm mắt ưng, mũi ưng, chóp mũi khoằm xuống, khuôn mặt gầy còm nhọn dài, cằm vểnh, thân hình cao to, còn đầu tóc nói không dễ nghe là, mọc lởm chởm, dựa theo dáng điệu truyền thống của người Tây Hạ, cột cao ở một bên. Hung ác âm hiểm cộng thêm dã man ngoan độc, đều viết ngay trên mặt.

(Sao giống thầy Yamada trong Ninja loạn thị quá XD)

“Ha ha ha.” Lý Nguyên Hạo ngửa mặt lên trời cười dài một hơi, tiến lên giơ tay định túm dây cương của Hắc Kiêu, như là muốn giúp Triệu Phổ dẫn ngựa.

Công Tôn tâm nói… Không thể nào, nể mặt đến mức này a?

Nhưng không nghĩ tới là, Lý Nguyên Hạo còn chưa chạm được tới dây cương của Hắc Kiêu, thì Hắc Kiêu đột nhiên ngẩng đầu, giơ lên móng trước hí vang một tiếng, bước sang bên cạnh tránh hai bước, hướng về phía Lý Nguyên Hạo phát ra tiếng phì phì trong mũi, lắc đầu nhìn chằm chằm quan sát hắn, hiển nhiên nhận thức, đồng thời không muốn gặp.

Lý Nguyên Hạo nguyên bản một phen hảo ý muốn thân thiện một chút, bị Hắc Kiêu khiến cho hơi xấu hổ, cuối cùng chỉ phải tự giễu mà bật cười, “Mấy ngày không gặp, tính tình Hắc Kiêu lại tăng lên a.”

Triệu Phổ cũng cười, vươn tay nhẹ nhàng vỗ Hắc Kiêu, Hắc Kiêu đành đứng lại bất động… Bất quá nó vẫn không thích nhìn Lý Nguyên Hạo, xoay mặt nhìn nơi khác.

Lại nói, Lý Nguyên Hạo không chỉ thưởng thức Triệu Phổ, mà còn thưởng thức con ngựa này của Triệu Phổ.

Hắc Kiêu hung ác cuồng bạo, rất ít có con ngựa nào ngang tàng lại mạnh mẽ như thế. Loại ngựa này chính là chiến mã khó gặp, là kỳ lân chủng hoặc long chủng trong truyền thuyết, nói chung nó không phải mã chủng, ai từng thấy con ngựa điên nào ra trận lại lôi chiến mã của đối phương ra cắn xé?! Lý Nguyên Hạo liếc mắt thấy con ngựa này thì liền nghĩ nó và Triệu Phổ quả thực là tuyệt phối. Muốn đối phó Triệu Phổ, thì cũng như đối phó loại ngựa này, phải dùng trí, tuyệt đối không thể ép buộc… Bởi vì ép buộc thì nó càng ngoan cố hơn cả ngươi.

“Cửu vương gia đại giá quang lâm, Nguyên Hạo trên mặt có quang.” Lý Nguyên Hạo rất khiêm tốn, hành lễ với Triệu Phổ.

Triệu Phổ cong khóe môi, tục ngữ nói, sói nhe răng thì không cắn người, nhưng con sói mà cười với ngươi thì chắc chắn không có hảo tâm, cũng vội vàng hoàn lễ, cười nói, “Vương gia nhiều ngày không gặp rồi.”

“Phải phải.” Lý Nguyên Hạo gật đầu, tâm nói… Lần gặp trước còn bị ngươi đuổi theo hơn mười dặm, tổn thất mấy vạn binh mã của ta.

“Nga… Vị này chẳng lẽ chính là Công Tôn tiên sinh?” Lý Nguyên Hạo vờ tỏ ra kinh ngạc nhìn Công Tôn.

Triệu Phổ gật đầu, dẫn theo Công Tôn đi tới giới thiệu

với Lý Nguyên Hạo, “Công Tôn Sách.”

“Ngưỡng mộ đã lâu ngưỡng mộ đã lâu.” Lý Nguyên Hạo càng thêm khách khí.

Công Tôn cũng hòa khí hoàn lễ, “Vương gia.”

“Không dám không dám, đến đến!” Lý Nguyên Hạo dẫn hai người vào trong.

Triệu Phổ và Công Tôn theo hắn vào.

Lúc này, một gia tướng của vương phủ định đi kéo Hắc Kiêu vào chuồng, nhưng Hắc Kiêu trừng mắt liếc hắn, hắn cả kinh vội vã thối lui vài bước, tâm nói… Mụ nha, đây là ngựa hay là sói a, sao lại hung dữ như vậy?!

Hắc Kiêu liếc nhìn Triệu Phổ, vẫy vẫy đuôi, xoay người rảo bước đi.

“Ai…” Gia tướng muốn đuổi theo, Triệu Phổ nói, “Để nó đi, nhốt vào chuồng nào thì chuồng ngựa đó gặp tai ương.”

“Ha ha ha.” Lý Nguyên Hạo vội cười, lau mồ hôi, tâm nói, tọa kỵ của mình đại thể đều là danh mã các nơi tiến cống, lúc chiến tranh bị Hắc Kiêu cắn bị thương không dưới mười con, mỗi một con đều mất cái đuôi, đây nếu là nhốt vào trong chuồng, vậy không phải là hổ vào đàn cừu sao, phỏng chừng một con ngựa cũng không còn, cứ để nó đi thôi.

Mọi người vào trong.

Hắc Kiêu thong thả chạy vào một cái hẻm, Hắc Ảnh nhảy xuống, dắt nó mang về một khu nhà của Triệu gia quân trong Hưng Khánh phủ, Hắc Kiêu còn xoay cổ không chịu phản ứng hắn.

Hắc Ảnh sốt ruột, “Tổ tông, ngươi nghe lời một chút được không a? Ta cho ngươi vài củ cải a! Nghe lời!”

Hắc Kiêu lúc này mới không tình nguyện theo hắn đi, còn suy nghĩ, đám bổn mã (ngựa thường) của Lý Nguyên Hạo đều nhốt ở đâu? Để gia gia tìm thấy thì các ngươi biết tay.



Công Tôn và Triệu Phổ theo Lý Nguyên Hạo vào vương phủ, chỉ thấy bên trong giăng đèn kết hoa, các hạ nhân vào vào ra ra cũng phi thường bận rộn.

Lý Nguyên Hạo có chút hổ thẹn nói, “Vương gia thứ lỗi, thời gian chuẩn bị hôn sự này hơi gấp, cho nên lộn