Dụ Dỗ Tiểu Hồ Ly

Dụ Dỗ Tiểu Hồ Ly

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210385

Bình chọn: 9.5.00/10/1038 lượt.

hỉ là yêu quái nho nhỏ, ngu ngốc, hơn nữa A Sâm, thấy “tiểu cô nương” xinh đẹp như vậy liền yêu quý vài phần, nghe vậy lắp bắp, vẻ mặt áy náy.

Bích Bích nhếch đầu lên đối với Mặc Yểm nói: “Chủ nhân chủ nhân, ta không cần đám hồ ly thối này, ta chỉ cần Bạch Bạch, ngài tìm Bạch Bạch trở về được không?”

A Sâm vừa nghe thấy, sắc mặt liền biến đổi, sau đó liền không ngừng ra hiệu không cần nói về phía nàng, hai chữ “Bạch Bạch” này ở trong Mực đầm đã trở thành cấm kỵ, Bích Bích thét to lớn tiếng như vậy, chọc giận chủ nhân có thể không xong rồi!

Mặc Yểm gắt gao nhìn chằm chằm kia mấy con trong bộ dạng bạch hồ ly đang khóc thút thít nghẹn ngào trên mặt đất kia, trong lòng một chút cảm giác đều không có, chẳng qua khi đưa tay xách một con trong đó lên, con bạch hồ kia lập tức lấy lòng cọ cọ vào hắn, vẻ mặt tội nghiệp nhìn hắn. Mặc Yểm đưa tay sờ sờ, cũng mềm như vậy, nhưng sao lông lại thô như thế? Tiện tay lại xách một con khác, rất béo! Lại đổi một con, lông sao lại bạc màu như vậy, dài quá không cùng độ dài! Lại đổi một con, gầy quá không ăn cơm no sao? . . . . . .

Cứ như vậy kén cá chọn canh thử cảm giác, cảm giác phiền chán trong đầu lại nổi lên, hắn ném một con hồ ly cuối cùng trên tay xuống, lạnh giọng nói với A Sâm: “Ném hết ra ngoài đi!” Nói xong cũng không quay đầu lại bước vào trong phòng.

Hắn chính là không hề cảm thấy hứng thú đối với hồ ly, cũng không muốn lại nuôi dưỡng sủng vật nữa, được lắm! Như thế được rồi! Cái gì mà nuôi sủng vật? Phiền muốn chết!

Bích Bích giải tỏa nỗi lòng lần chót, nói với A Sâm: “Không có nghe thấy chủ nhân nói gì sao? Đuổi tất cả chúng nó đi!”

A Sâm không dám nói nhiều, đếm đếm, vừa vặn năm con, chỉ ra đại môn nói: “Đi nhanh đi, quay đầu lại để chủ nhân thấy , các ngươi liền thảm!”

Năm con hồ ly vừa rồi đã bị ánh mắt khủng bố của Mặc Yểm dọa tới mức cả người sợ run lên, bộ dạng Mặc Yểm kia, giống như muốn xem các nàng gầy béo có vừa phải không để mang đi hầm ăn, hù chết hồ ly! Nghe vậy cũng không quay đầu lại, chạy trối chết ra khỏi Mực đầm giống như hoảng sợ không phân biệt được đường đi, cho đến khi chạy ra được mấy chục dặm, rốt cuộc nhìn không thấy bóng dáng Mực đầm, mới dám dừng lại nghỉ ngơi.

Dưới ánh trăng, bạch quang chợt lóe trên người đám bạch hồ, liền biến thành năm mỹ nhân áo trắng yểu điệu thướt tha, trong đó một người ít tuổi nhất cả kinh nói: “Làm ta sợ muốn chết, cái gã Mặc Yểm thật đáng sợ! Thiên Tướng Tinh Quân quả thực là muốn chúng ta đi tìm cái chết!”

Một người vỗ vỗ ngực nói: “Đúng nha! Nhưng mà chúng ta không hoàn thành xong việc, vậy phải làm sao bây giờ đây?”

Hai cô gái cùng nhìn về phía cô gái cầm đầu lớn tuổi hơn, trông cậy vào quyết định của nàng ta, nàng kia nhăn mặt nhíu mày nói: “Thiên Tướng Tinh Quân nói Mặc Yểm kia thích bạch hồ, nhưng mà ta thấy không giống vậy nha. . . . . .”

“Hắn không phải là thích ăn bạch hồ tiên đấy chứ. . . . . .” Một cô gái trong số đó từ nãy giờ không mở miệng rụt rè lên tiếng.

Nàng nói ra rành mạch nỗi nghi hoặc trong lòng mọi người, năm nàng nghĩ ngợi rồi đưa mắt nhìn nhau hoảng sợ.

Lặng im một hồi lâu, một người dung mạo xuất sắc nhất trong đám giận dữ lên tiếng: “Cũng tại Thiên tướng Tinh quân kia, đáng lẽ không nên muốn chúng ta dùng thân hồ để đi tiếp cận hắn, nếu có biến thành hình người đi nữa, thì cho dù là thép luyện tuyệt hảo cũng trở thành sợi chỉ mềm oặt quấn quanh tỷ muội chúng ta!”

“Ai da, phải nói là dung mạo tên Mặc Yểm kia thật sự là quá đẹp nha, ta ở Thiên đình cũng chưa gặp qua tiên nhân nào anh tuấn như vậy!”

“Còn có tâm tư nhớ đến những điều ngu ngốc vậy sao, tốt hơn là nên nghĩ phải báo cáo kết quả nhiệm vụ với Thiên tướng Tinh quân như thế nào đi!”

“Hắn đuổi chúng ta ra hết, chúng ta cũng không có cách nào a! Cái con tiểu hoa yêu chết tiệt kia, nếu không phải Thiên tướng Tinh quân muốn chúng ta nhường nhịn mọi chuyện, nếu không ta nhất định nhổ tận gốc cái chân thân của nó, xem thử nó còn hung hăng cứng đầu đến đâu!”

“Các ngươi biết vì sao Thiên tướng Tinh quân lại đưa chúng ta tới đây hay không?”

“Ta nghe nói. . . . . . Chỉ là nghe nói thôi nha! Thiên đế muốn lấy lòng tên Mặc Yểm này, nghe đồn hắn thích bạch hồ, cho nên đưa chúng ta đến lấy lòng, đồng thời cũng để tăng mối giao tình giữa Thiên tướng Tinh quân và hắn. . . . . .” Một nữ hồ trong đó từng nghe qua tin tức ra vẻ thần bí nói.

“Sao? Thiên đế cũng muốn lấy lòng người khác? Gạt người à!”

“Hừ! Chúng ta vất vả lắm mới tu tiên đắc đạo, đứng vào hàng ngũ chúng tiên, nhưng bọn họ vẫn không xem chúng ta là người mà, cao hứng lên muốn thì sẽ đến lập tức đưa đi, thật là đáng giận mà!”

. . . . . .

Năm nữ hồ xì xào thì thầm một hồi, nghĩ đến phải đối mặt với những lời chỉ trích không chỉ của Thiên tướng Tinh quân mà còn cả Thiên đế nữa, trong lòng không khỏi ủ rũ, cứ như vậy kéo dài cho tới lúc sắc trời trở nên xám xịt, mới miễn cưỡng cưỡi mây quay về thiên giới.

Thiên tướng tinh quân nghe các nàng hồi bẩm, thở dài phất tay cho các nàng trở về, bản thân lo âu khổ sở đi gặp Thiên đế.

Thiên đế vốn dĩ cũng không dám ôm


XtGem Forum catalog