hài lòng hợp tác.
Mặc Yểm thấy nàng nghe lời có chút kỳ quái, cứ như thường lệ cho nàng ăn một miếng mứt mơ, trong miệng Bạch Bạch chứa hương vị mứt ngọt ngào thơm lừng, thò chân trước cào cào vạt áo Mặc Yểm, cả thân thể lăn qua lăn lại làm nũng, nịnh nọt cọ xát vài cái lấy lòng.
Mặc Yểm bởi động tác thân cận này của nàng mà tâm tình vui vẻ, mặt vốn căng thẳng liền trầm tĩnh lại, thậm chí còn có chút cười cười. Thời gian Bạch Bạch ở chung cùng hắn không tính ngắn, tuy nàng ngu ngốc nhưng cũng biết mình đã làm nũng thành công, vội vàng nuốt ực mứt vào, nhân cơ hội xin xỏ ngắn gọn vào đúng trọng điểm : « Ngày mai ta đi tìm Bích Bích chơi được không? »
Nếu chỗ dựa đực quyết tâm không cho nàng ra khỏi cửa phòng, nàng tuyệt đối không ra được đến nửa bước. Nếu như không nghe lời hắn mà chuồn êm, dù cho thành công thì hậu quả cũng có thể rất nghiêm trọng, bây giờ nàng vẫn còn nhớ rõ lúc tính tình chỗ dựa đực quá đáng thì thần sắc đáng sợ. Cho nên tốt nhất là trực tiếp xin xỏ hắn đáp ứng.
Mặc Yểm vừa bực mình vừa buồn cười, nói người này ngu ngốc, hiện giờ ngược lại giảo hoạt lên, biết rõ muốn đối phó hắn phải làm nũng nịnh nọt! Nhưng mà bộ dạng nàng ỷ lại phục tùng như vậy thật đúng là đáng yêu! Dù sao cũng không phải đại sự gì, nhớ rõ thời gian chính xác xách nàng trở về là được, đương nhiên vẫn phải đưa ra điều kiện với nàng: « Có thể được, nhưng là, từ nay về sau nàng phải giống hôm nay ngoan ngoãn uống thuốc.”
Bạch Bạch nghĩ nghĩ ngợi ngợi một chút liền đáp ứng.
Gặp lúc Mặc Yểm tâm tình không tệ, lại thuận thế tranh thủ quyền lợi cho chính bằng hữu mới của mình: « Bích Bích rất thích ngươi, ngươi hòa khí một chút đối với nàng được không. »
« Ừ. »
” Ta mang nàng trở về chơi được không?”
“Nàng không lo lắng một chút nào sao? Bích Bích rất đẹp.” Hồ ly ngu ngốc này một chút ý thức nguy cơ đều không có! Vừa rồi liếc qua, diện mạo tiểu hoa yêu hình như cũng không tệ, hoa yêu, hơn nữa rất hiếm có cây hoa hồng loại Lục Ngạc tu thành hoa yêu, muốn bộ dạng khó coi mới là kỳ quái.
“Bích Bích rất xinh đẹp, ta rất yêu mến, tại sao phải lo lắng?”
« Ta chơi hôn nhẹ cùng nàng ta, không chơi với nàng thì sao? » Mặc Yểm cười đùa nói.
Bạch Bạch nhớ lần trước trong động phủ U Lan tiên tử phát sinh sự kiện không thoải mái, rụt rè nói: « Vậy các ngươi chơi đi, ta…… Ta sẽ không quấy rầy các ngươi. »
Mặc Yểm chỉ cảm thấy mình khó được khi tâm tình tốt, như một quả bóng cao su phình lên liền bị người đâm rách, trong lòng tự dưng chẳng hiểu tại sao lại mọc lên một nỗi buồn bực cáu kỉnh. Lẽ ra hiện giờ tiểu hồ ly biết điều như vậy, thì bản thân mình hẳn phải vui vẻ mới đúng, vì sao hết lần này tới lần khác tâm tình lại tệ hại muốn mắng người?
Bạch Bạch thấy lông mày hắn chậm rãi dựng thẳng lên, chỉ biết hắn chắc đã nổi giận, nhưng lại không biết mình chọc hắn chỗ nào, kinh sợ xoay người nhảy xuống thảm, vài bước chuồn đến chỗ ngõ ngách trong phòng cách xa Mặc Yểm nhất, co lại thành một cục đánh giá hắn.
Ma nhãn nhìn thấy dáng vẻ của nàng như vậy thì lại càng tức giận, không biết nên giận nàng hay nên giận chính mình! Cố gắng hít sâu mấy lần, cố tỏ vẻ mặt ôn hoà nói với Bạch Bạch: « Chạy xa như thế làm gì, ta gọi người làm cho nàng gà nướng ăn.”
Giống như cảnh báo được giải trừ! Bạch Bạch chậm rãi thả lỏng thân thể, đến trước mặt Mặc Yểm, nói nhỏ : « Ta nghe lời, ngươi không nên tức giận.” Điệu bộ giống như một đứa trẻ con không biết nên làm sao.
Mặc Yểm làm sao còn có thể tức giận, trong lòng lại thương tiếc, ai! Vật nhỏ đáng thương bị hành động của hắn doạ sợ hãi, đến giờ vẫn chưa nguôi ngoai. Từ nay về sau không có việc gì thì ít hung dữ với nàng một chút, tiểu hồ ly nơm nớp lo sợ sẽ không chịu chủ động thân cận hắn nữa, may nha!
Mặc Yểm ôm Bạch Bạch phân phó A Miểu đến phòng bếp lấy một con gà nướng đưa tới, cảm thấy mỹ mãn cho nàng ăn từng miếng từng miếng một, không hề phát giác ra chính mình trong lúc không hề hay biết đã bắt đầu chủ động khống chế đè nén tính tình của mình để nhân nhượng trấn an đối tượng đặc biệt nào đó. Điều này trong quá khứ, căn bản là chuyện không thể có.
Mạc Yểm tính tình tuy có kiêu ngạo, bất khuất nhưng dù gì cũng đã sống một, hai ngàn năm, thần tiên hay yêu quái đều biết đến. Khi rảnh rỗi động phủ đều có đủ loại khách đến bái phỏng, Bạch Bạch tự nhiên rất được họ để tâm lưu ý.
Trong những lượt khách viếng thăm này, có rất nhiều người tận mắt thấy bên cạnh Yểm Quân đại nhân kiêu ngạo bất khuất có thêm một con bạch hồ. Hơn nữa, con bạch hồ được Yểm Quân đại nhân hết sức yêu quý.
Một vị tinh quân dám thề độc rằng ông ta chứng kiến con bạch hồ tinh nghịch leo lên đầu, vờn tóc của Yểm Quân đại nhân. Vậy mà Yểm Quân chỉ cười cười bế nó xuống, nhẹ nhàng xoa đầu nó hai cái, tuyệt nhiên không hề tức giận !
Phải biết rằng Yểm Quân đại nhân thực chất là người vô cùng chú trọng đến hình tượng của bản thân. Mấy trăm năm trước có một nàng hoa tiên dung mạo mỹ miều được hắn sủng ái, trong lúc chơi đùa làm vãi phấn hoa lên đầu hắn, lại còn cười lấy đó làm trò vui. Kết quả là hắn trở mặt ngay l