XtGem Forum catalog
Dòng Sông Ly Biệt

Dòng Sông Ly Biệt

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323385

Bình chọn: 7.5.00/10/338 lượt.

hông sợ khổ.

Cha nhìn tôi rồi nhìn Thư Hoàn.

- Được rồi, tao sẽ mở mắt tao ra để xem chúng màỵ Có điều, chúng mày còn trẻ thì hãy ráng tạo một tương lai vững bền. Bây giờ hãy để tôi đi nghỉ một lúc.

Trông cha tiều tụy thật tộị Tôi định nói mấy câu nhưng nghĩ rồi lại thôị Người mà bấy lâu không chịu là mình già bây giờ đã phải thú nhận. Mái tóc hoa râm của người là cả một sự thật chứng minh hùng hồn nhất. Tôi nghĩ tới thời oanh liệt của người, thế mà bây giờ tới ngày xuống dốc, người tàn tạ như thế!

Tôi và Thư Hoàn bước ra khỏi phòng. Đi ngang qua nhà bếp, tôi đưa cho cô Lan bốn mươi ngàn bạc, dặn dò cứ nấu nướng như thường lệ cho chạ Tôi biết rằng trong hoàn cảnh nầy, nếu tôi không đích thân lo lắng thì sẽ không ai lo cả.

Bước ra cổng, nhìn hai cột trụ đỏ chói, lòng tôi dâng lên bao nỗi xót xạ Thư Hoàn nói:

- Cha bây giờ yếu quá!

- Vâng, bao nhiêu chuyện dồn dập làm sao cha chịu nổị

Thư Hoàn lắc đầu:

- Gia đình của em thật rắc rối, không hiểu rồi việc sẽ đưa tới đâu!

Tôi quay đầu lại, đám mây đen phủ trên nền trời nơi góc nhà. Mưa gió sắp đến. Chặng mưa đầu mùa hạ. Tôi lo lắng, tưởng chừng như sắp có chuyện chẳng lành xảy rạ Xiết chặt tay Thư Hoàn, tôi nói:

- Anh Hoàn, bây giờ em không hiểu mình đang nghĩ gì nữạ

- Không phải chỉ có mình em mà hầu như cả thế giới này đều như thế.

- Có lần anh mắng em là tàn nhẫn, hư đốn và khó chịụ Có thật em là con người như vậy không?

Hoàn đứng yên nhìn tôi, một lúc chàng nói:

- Không, em là người ngoan ngoãn, dễ thương và hiền lành.

- Thật không?

- Thật!

Chúng tôi tiếp tục bước, mây đen tụ lại thật nhanh, bầu trời bắt đầu mát, sấm chớp vang một góc trờị Chúng tôi bước nhanh, đột nhiên tôi có cảm giác ly biệt, tôi tưởng chừng như thân mình bị chẻ làm đôi, một nửa đang gắng sức chạy nhanh về phía trước, một nửa ở lạị Và phần nào mới chính là con người hiền lành của tôỉ

Sau cơn mưa to, trời bắt đầu mát, tôi bồn chồn, tới lui trong phòng. ánh nắng cuối cùng của một ngày nằm yên bên cửa, những đóa hoa vàng trên cây Mỹ Nữ nở rộ, tôi muốn tâm hồn mình lắng xuống nhưng không được

 Dì Tuyết, người đã cướp hết tiền của cha bây giờ ở phương trời nàỏ Có lẽ đang sống một đời sung túc nhàn hạ bên người tình, còn cha tôỉ Chỉ còn một căn nhà trống rỗng. Tội thật! Đưa mắt nhìn qua cửa sổ, đột nhiên, một tia sáng lóe ra trong đầu, tôi vội mang giày vàọ

- Mẹ, con đi một tí nhé mẹ!

- Đi đâủ

Mẹ đuổi theo, nhưng tôi đã bước ra đến cổng. Hơi đất bốc lên sau cơn mưa thật khó chịụ Tôi bước vội về phía đồn cảnh sát gần nhà chạĐẩy cửa bước vào, thật may, tôi gặp ngay viên cảnh sát đã thẩm vấn tôi ban sáng. Vừa ngồi xuống tôi nói nhanh:

- Quý vị đã tìm được tung tích của bà Tuyết chưả

- Chưạ Đến nhà tên Ngụy Quang Hùng thì chúng tôi được tin hắn đã đi đâu ba hôm rồị Bây giờ chúng tôi đang tiếp tục điều tra đâỵ

Tôi hơi thất vọng, nhưng nói ngay:

- Hồi sáng tôi quên không cho quý vị hay là tên Ngụy Quang Hùng có chiếc xe hơi màu đen, số xe là 1032. Đồng thời tên này cũng là một tên chuyên sống bằng nghề buôn lậụ

- Thế à? Câu nói của tôi khiến viên cảnh sát tư pháp lưu ý.

Những người khác lập tức vây quanh tôi:

- Cô làm ơn cho chúng tôi biết thêm một số chi tiết.

Tôi nuốt nước bọt, và đem tất cả những điều mình nghe lóm được trong tiệm cà phê để kể hết cho họ nghẹ Đồng thời tôi còn tả hình dáng của Ngụy và cả người bạn của hắn có giọng nói ồ ề. Viên cảnh sát gật đầu:

- Cám ơn cô, như thế vụ án này không có gì khó khăn đâu, chúng tôi sẽ khám phá ra không lâu đâu!

Tôi không mong vụ án bị lôi ra ánh sáng, mà chỉ mong tìm được dì Tuyết, người đàn bà không có trái tim!

Ngày hôm sau, lật báo ra, ngay trang tin tức, tôi đọc thấy hàng chữ lớn:

”KHi ôNG TƯỚNG HẾT THỜi, VƠ. CUỖM TIỀN TRỐN MẤT, CHỈ CòN BIẾT BáO CẢNH SáT. “

Tôi thở dàị Một người thê thiếp đàn đống, tiền rừng bạc biển bây giờ tình tiền cũng vỗ cánh bay xạ Một con người từng ngang dọc giang hồ, khắp nơi biết tiếng, bây igờ bị một con đàn bà làm héo hon, chỉ còn là một lão già dở điên dở khùng. Tất cả như giấc mộng buồn!

Ngồi ở thành giười tôi đọc tiếp. Cũng may báo chí không viết tên thật của cha ra, chỉ đúng ba chữ ông L.C.H. Bài tường thuật không sai lắm, bên dưới có thêm một đoạn ngắn phớt qua tiểu sử của chạ Xem xong, tôi lặng lẽ đưa cho mẹ, mẹ thở dài:

- Không ngờ cha con bây giờ lại xuống tới nước nàỵ

- Đúng ra trước khi cưới dì Tuyết về cha con phải nghĩ tới hậu quả của nó chứ!

Mẹ lại đem tư tưởng nhà Phật ra thuyết giảng:

- Cha con làm nhiều điều ác quá nên phải nhận cái quả như vậỵ

Tôi bực mình:

- Thôi mẹ đừng nhắc đến trời phật làm gì cả. Mẹ có ở ác với ai đâu mà suốt đời mẹ vẫn khổ thế?

Cơm sáng xong thì Hoàn đến. Chúng tôi bàn với nhau đến đằng ấy thăm chạ Vừa định đi thì có tiếng gõ cửạ Hoàn bước ra, tôi trông thấy chiếc xe ba gác với mấy người công nhân. Họ nói gì với Hoàn mà khoa tay múa chân, tôi hỏi:

- Chuyện gì thế anh?

- Cha em có nói gì đến việc tặng em chiếc dương cầm này không?

Tôi suy nghĩ một chút nói:

- Hình như cha có bảo sẽ tặng em một món quà. Không lẽ chiếc dương cầm nàỷ