ổi ý kiến hay Như Bình sẽ làm chàng thay đổỉ “Đằng kia” lúc nào cũng ám ảnh tôị
Một hôm, Thư Hoàn chạy đến nói:
- Y Bình, bắt đầu ngày mai anh sẽ đi làm phóng viên tập sự.
- Em mừng cho anh!
- Có việc làm, anh sẽ không xuất ngoại nữạ Bây giờ anh bắt đầu sống tự lập. Chúng mình sẽ lấy nhaụ Saỏ Được không em?
- Được.
- Y Bình, lấy nhau rồi em thích sống chung với cha mẹ hay sống riêng?
- Hử?
Tôi đang nghĩ ngợi chuyện khác.
- Em thích ở riêng à?
- Hử?
Hoàn bước tới cạnh tôi:
- Y Bình, em đang nghĩ gì đấỷ
Tôi ngập ngừng:
- Em đang nghĩ... à, mà không có gì cả.
- Anh Hoàn, làm phóng viên có sướng không?
- Em muốn hỏi trên phương diện nàỏ
- Thí dụ như mình muốn điều tra một chiếc xe xem chủ nó là aỉ Em có số xe đây, anh có thể giúp em tìm tên và địa chỉ chủ nhân chiếc xe đó không?
Chàng nghi ngờ:
- Em, em định làm gì thế? Muốn làm trinh thám tư à?
Tôi cười, quay mặt lại tỉnh bơ:
- Phương Du nó nhờ em, chiếc xe đó là của một tên lưu manh đã cản đường nó, nên nó muốn biết tên chủ nhân chiếc xe thế thôị
Hoàn nhìn tôi dò xét:
- Có thật như vậy không? Lý do không vững, tốt nhất em nên cho anh biết sự thật.
Tôi hơi giận:
- Anh có thể điều tra được không, được thì làm hộ không thì thôi, mình em làm cũng được..
Hoàn lắc đầu:
- Nói thật, anh không làm sao điều tra được, nhưng bạn anh có lẽ giúp được việc nàỵ
- Thế thì anh giúp em đị
- Bộ quan trọng lắm saỏ
- Không quan trọng lắm, nhưng em muốn biết.
Tôi đem số chiếc xe trên cầu lớn ra đưa cho Hoàn. Chàng nhìn tôi một lúc nói:
- Mong rằng không phải chuyện xấụ
- Thế anh nghĩ em có thể làm chuyện bậy bạ được à?
- Ai làm sao biết được.
Ba hôm sau, Thư Hoàn đem kết quả đến cho tôi: Địa chỉ tên Ngụy Quang Hùng. Thư Hoàn bảo tôi:
- Xong rồi, bây giờ em cho anh biết mục đích của em.
Tôi cho tờ giấy vào túi:
- Không có mục đích gì cả.
- Không được, em phải cho anh biết mới được.
- Vậy thì, em đành nói anh hay vậy, đây là địa chỉ của người tình dì Tuyết.
Thư Hoàn nắm lấy tay tôi:
- Y Bình, em có bằng chứng gì không mà dám quả quyết như vậỷ
Tôi nói nhanh:
- Em chỉ đoán như thế!
- Y Bình! Tha cho họ đi em!
Tôi rút tay lại, nói nhanh:
- Hừ, anh lại lôi thôi nữa à? Tha cho họ? Nếu họ hành động chính danh thì làm gì lại sợ em? Có sức chơi có sức chịu chứ, em làm sao ngăn họ?
- Vậy thì em hứa với anh để kệ họ, em nhé?
Tôi giận lên:
- Sao anh quan tâm đến họ thế. Anh tội cho Như Bình à?
Thư Hoàn lắc đầu:
- Y Bình em!
- Thôi được rồi, bây giờ tôi định tới đằng kia đây này, anh có đi với tôi không?
Thư Hoàn lập tức trả lời:
- Không, anh không thể đi được!
- Anh ngại Như Bình à?
Thư Hoàn thành thật:
- Vâng, dù thế nào đi nữa, anh thấy anh cũng có lỗi với Như Bình.
Máu ghen lại nổi lên trong lòng tôi, tôi đứng bật dậỵ Lạ thật, tôi không ngờ ý niệm độc chiếm Thư Hoàn lại mạnh đến thế. Tôi độc tài không muốn thấy chàng lo lắng cho Như Bình vì như thế ít ra Như Bình cũng đã chiếm được một địa vị, một chỗ đứng trong trái tim chàng.
Khi tôi bước ra cửa, Hoàn gọi giật lại:
- Em đi đâu đó?
- Đến đằng kiạ
Hoàn đuổi theo:
- Em có định đem chuyện này ra nói với cha không?
Tôi quay lại trừng chàng:
- Không, em chỉ định đến thăm chạ Mà làm gì anh lại lo lắng cho họ dữ vậỷ Anh Hoàn, anh yên tâm đi, tôi chưa đủ sức để làm gì họ đâu, nếu anh không có ý gì cả thì đi với em lại đằng ấỵ
- Y Bình, em đừng có ích kỷ quá như vậy, tàn nhẫn quá không tốt.
- Em tàn nhẫn à?
Chàng vội xoa dịu:
- Thôi, thôi được rồi, cứ kể như anh nói bậy đi, đừng giận, đừng cãi nữa, anh xin lỗị
Đừng cãi nữạ Tôi còn định nói thêm mấy câu cay đắng nữa thì Hoàn vội vã vuốt ve làm tôi nín yên. Vâng, chúng tôi cãi nhau nhiều quá rồị Tôi yên lặng bỏ đi ra cửa mang giày vàọ Thư Hoàn bước tới ngồi bên tôi, nhìn tôi với nét mặt ưu tự Tôi chợt hối hận, tại sao tôi lại đối với chàng như vậỷ Tôi yêu chàng mà cứ làm chàng khổ. Không phải chỉ có một mình chàng khổ thôi, mà ngay chính tôi có khi còn khổ hơn, còn bị bứt rứt hơn. Đặt tay mình lên tay chàng tôi nói:
- Anh Hoàn, em sẽ trở lại ngaỵ
- Nhưng em đi làm gì? Cha có gọi đâủ
- Đã lâu không đến nên em muốn qua thăm cha, vả lại giam mình trong phòng mãi cũng chán.
- Anh biết không phải vì nhớ cha mà em sang thăm, nếu anh không lầm thì chắc chắn em phải có một ý gì đâỵ Y Bình em nên nhớ rằng cũng vì hận thù mà em suýt làm tan rã mối tình của chúng tạ Anh mong em không nên để thù hận tiếp diễn.
- Không cần anh làm thầy đời, tôi hiểu mà. Bây giờ không lẽ anh không cho tôi đến thăm cha tôi saỏ
Thư Hoàn có vẻ buồn:
- Có ai cản em đâủ
Nhìn chàng cười thoảng trên môi, tôi vỗ về.
- Thôi để em đi, anh ở nhà với mẹ, anh nhé, em về ngaỵ
Thư Hoàn vẫn buồn:
- Anh biết em định làm gì, em tính đến trêu chọc dì Tuyết, đến để cười vui trên chiến thắng của mình.
- Em có chiến thắng nào đâụ
- Em đã chiếm lại anh.
Tôi cười mũi:
- Đừng có tưởng mình cao giá đến độ ai cũng muốn “đoạt” muốn “chiếm” như thế. Ai chớ tôi thì đừng hòng.
Thư Hoàn ôm tôi vào lòng hôn:
- Thôi, thôi được rồi, tôi biết cô tự ái cao lắm mà! Nhớ về sớm nhé, a