đó”, và anh ấy cũng đưa ra các gợi ý về đội hình, cầu thủ nào nên bắt đầu, làm sao để khiến cho đội tuyển mạnh hơn, đại loại như vậy.” Anh quay sang Collin. “Đấy là một bức thư mà anh viết cho Piniella tuần trước.”
Collin cười thầm. Với bức thư đó, anh đã làm cho nhiều fan của Cubss tức điên lên. “Chẳng cần phải nói, khi người ta ngừng rót hàng nghìn đô la để mua những vé mùa giải cho một đội mà chưa thắng giải thế giới từ năm 1908 thì có lẽ những người chủ và quản lý cuối cùng cũng sẽ buộc phải hợp lại thành một câu lạc bộ bóng xứng đáng với fan của nó thôi.”
Wilkins liếc nhìn lên, cảm thấy bẽ mặt vì cộng sự của mình. “Nói nghiêm túc thì Jack ạ, tôi nghĩ anh là gã duy nhất trong thành phố này không đọc bài của anh ấy. Collin McCann giống như Carrie Bradshaw[6'> của Chicago vậy.”
“Ý anh là Terry Bradshaw[7'>.” Jack chữa lại.
“Không, Carrie cơ!” Wilkins nhắc lại. “Anh biết đấy, Sarah Jessica Parker. Phim Sex anh the city.”
Một thoáng im lặng bao trùm căn phòng khi Collin và Jack nhìn Wilkins, lo sợ một cách nghiêm túc.
Wilkins chuyển sang giọng lo lắng. “Bạn gái cũ của tôi bắt phải xem phim này khi chúng tôi đang hẹn hò.”
“Hẳn rồi, anh cứ tiếp tục bám lấy câu chuyện ấy đi!” Jack quay sang Collin. “Xin lỗi anh vì tôi đã không nhận ra cái tên ấy. Cũng lâu rồi tôi không theo dõi tin tức.”
“Ồ, tờ Nhật báo không được giao đến Nebraska à?” Collin châm biếm mà không kịp suy nghĩ gì.
Ố ồ…
Anh thấy mắt Jack lóe lên và có thể đọc được những suy nghĩ của người đối diện một cách rõ ràng như thể có bong bóng hoạt hình vẽ trên đầu anh ta: Thế là anh ta biết mình đã ở đâu trong ba năm vừa qua. Thế là cô ta kể về mình cho gã thích đùa này. Anh ta là ai, anh ta đã biết những gì? Ngoài những thứ về thể thao ra, rõ ràng cái gì anh ta cũng biết.
“Thật ra, tôi muốn nói là tôi đã sống dưới vỏ bọc trong thời gian gần đây nhất khi sống ở thành phố này và không có nhiều thời gian đọc báo.” Anh đi vào xem nhà bếp, căn phòng được Cameron chăm chút hơn và gần đây mới được trang hoàng lại. Ánh mắt anh dừng lại ở sàn gỗ ngay dưới chân. “Sàn nhà trông rất tuyệt. Anh sở hữu một nơi rất đẹp đấy!”
“Chắc chắn tôi sẽ chuyển lời khen này đến Cameron.” Collin nói.
“Ồ, tôi tưởng anh cũng sống ở đây.”
“Không, chỉ ghé thăm thôi.”
“Và rõ ràng đã để những người khách không được mong đợi vào nhà tôi.” Một giọng nữ vang lên làm gián đoạn cuộc trò chuyện của họ.
Ba người đàn ông cùng quay người lại và thấy Cameron đang đứng ở cửa. Cô mặc quần bò, áo phông màu xám bó sát và buộc mái tóc dài thành một cái đuôi gà. Cô trông đáng yêu một cách tươi mới theo kiểu thư giãn cuối tuần.
Collin đứng xa cửa, nơi anh có thể quan sát Jack. Mặc dù rất khó nhận thấy nhưng anh khá chắc khi nói rằng anh thấy Jack đã nhìn bao quát cả người Cameron trước khi lại trưng ra vẻ mặt thận trọng.
Thú vị thật!
Cameron bắt chéo tay trước ngực. “Đặc vụ Pallas… quả là một bất ngờ. Tôi không nhớ là chúng ta có hẹn vào sáng nay.” Cô nhìn xung quanh và giọng nói trở nên dễ nghe hơn. “Xin chào, đặc vụ Wilkins. Rất vui được gặp lại anh. Xin lỗi nếu đã bắt anh phải chờ.”
“Không có gì, chúng tôi chỉ đang trò chuyện với cậu bạn Collin đây.” Wilkins nói.
Cameron hướng sự chú ý sang Collin. “Tớ nói chuyện với cậu một lát được chứ?”
“Tất nhiên rồi, bạn thân mến.” Collin theo Cameron vào phòng khách. Khi họ đã chắc chắn ở ngoài tầm nghe của hai người kia, cô thúc một cú vào ngực anh.
“Anh ta đang làm gì trong nhà tớ?” Cô thì thầm.
“Có phù hiệu và một vài cái liếc nhìn lạnh lùng đáng sợ. Tớ thấy tốt nhất là hợp tác.”
Cô lại huých anh. “Tớ không muốn anh ta ở trong nhà tớ.”
“Tớ xin lỗi. Tớ không biết cậu lại bối rối vì Jack Pallas thế này.”
Cameron cười khẩy. “Tớ không bối rối. Chỉ là tớ thích đối diện anh ta trong tình huống do tớ quyết định. Ví dụ như trong văn phòng của tớ, vào lúc tớ sẵn sàng hơn cho một cuộc họp.”
Collin nhìn xuống đôi chân trần của Cameron. Anh nhớ lại lời thề của cô về việc sẽ ăn mặc phù hợp hơn trong lần tới cô gặp Jack Pallas. “Cậu cứ bị mất dần quần áo mỗi lần gặp anh ta. Cứ tốc độ này thì cậu sẽ trần truồng trước mặt anh ta vào một lúc nào đó không hay.”
Thế rồi điều lạ lùng nhất xảy ra. Cameron đỏ mặt.
“Tớ hoàn toàn có thể giữ quần áo của mình khi đứng trước anh ta, cảm ơn cậu!” Cameron nói, đôi má vẫn còn vẻ hồng hồng.
Collin không khỏi ngạc nhiên và thích thú. Anh không nhớ nổi lần cuối cùng thấy Cameron đỏ mặt vì một chàng trai là khi nào.
Tình tiết bắt đầu trở nên phức tạp và ly kỳ rồi đây!
“Gặp mặt mới thấy anh ta thậm chí còn bảnh trai hơn.” Collin nói, chộp lấy cơ hội này để thăm dò thêm. “Chẳng trách cậu đặt nick name cho anh ta là Đặc vụ nóng bỏng.”
Cameron ném cho cậu bạn một cái nhìn khó chịu. “Anh ta đang ở phòng kế bên. Bây giờ chúng ta không nói chuyện này được.”
Collin nhìn cô. “Cậu có vẻ khá căng thẳng. Đợt này, cậu có làm chuyện ấy không đấy?”
“Trời ơi, Collin… thời gian và địa điểm…”
Collin cười toe toét. “Thôi được. Chúng ta sẽ nói tiếp chuyện này sau. Dù gì thì tớ cũng phải đi