yện mấy ngày trước hảo hảo tính toán.”
Tầm Thiên Hoan cánh tay bị hai người kiềm chế không thể động, chỉ có ánh mắt mang vẻ sợ hãi,
nhìn chằm chằm vào Đường Khải Long, điện thoại của cô đã rơi xuống mặt
đất, Đường Khải Long khom người nhặt lên điện thoại di động của cô, nhìn nhìn, cười.
Tầm Thiên Hoan nhịn xuống run sợ, nói: “Anh muốn sao?”
Đường Khải Long híp mắt: “Nghĩ ‘Thỉnh’ cô đi để chúng ta cùng ‘Ngồi một chút’!”
Tầm Thiên Hoan ngơ ngẩn......
--- --------
Giữa một căn phòng rộng lớn lộn xộn, nhìn qua giống như một kho hàng bỏ
hoang, ánh sáng loang lổ hiếm hoi chiếu vài tia lên vách tường, Tầm
Thiên Hoan bị trói trên một chiếc ghế lớn, hai chân bị cột lại với nhau, hai tay bị kéo ra sau cột vào thành ghế, miệng cũng bị nhét vải.
Tầm Thiên Hoan muốn kêu cứu mạng, nhưng chỉ có thể vọng ra thanh âm: “Ngô…ngô…”
Vài nam tử đứng chung quanh nhưng chẳng thèm để ý đến vẻ mặt khổ sở của cô, Đường Khải Long ngồi trên một chiếc ghế đối diện Tầm Thiên Hoan, trong
tay vuốt vuốt điện thoại của cô, ánh mắt nhìn cô không chớp…
“Cô có biết hiện tại tôi nghĩ muốn đối phó cô như thế nào?”
Tầm Thiên Hoan dùng sức giãy giụa thân thể, kiểu giam cầm này làm cô vô
cùng sợ hãi, tâm tình cũng rối loạn….. đôi mắt hiện lên vẻ hoang mang,
hoảng hốt lắc đầu, việc hiện tại cô có thể làm là lắc đầu.
Đường
Khải Long vẻ mặt dữ tợn đứng dậy: “Tôi nghĩ muốn dùng một con dao chặt
đứt tay của cô, sau đó, lại từng dao từng dao đem khuôn mặt cô vẽ thành
hoa, nghe rất tuyệt a.”
Tầm Thiên Hoan trái tim đập mạnh điên cuồng, sắc mặt trắng bệch, cuồng sợ tràn ra đến thân thể không còn chút khí lực......
Sợ hãi, là cảm giác duy nhất bây giờ cô có......
Đường Khải Long cười, nói: “Chính là, tôi sẽ không làm như vậy, giữ cô lại sau này còn hữu dụng.”
Tầm Thiên Hoan khẽ giật mình.
Chỉ thấy Đường Khải Long nhấn vài cái trên điện thoại của cô, sau đó hắn mở loa để cả kho hàng đều có thể nghe thấy từ điện thoại truyền đến tiếng
chuông, một lát sau, tiếng chuông dừng lại, tất cả mọi người trong kho
hàng kể cả Tầm Thiên Hoan cũng nghe thấy thanh âm của Ki Ki vang lên:
“Thiên Hoan, Thiên Hoan, là cậu sao? Vừa mới cậu nói gặp Đường Khải Long phải không? Cậu đang ở đâu? Cậu không sao chớ?!”
Đường Khải Long nhẹ nhàng trả lời: “Ki Ki, đã lâu không gặp.”
“Thật là anh?! Đường Khải Long, chết tiệt, có phải là anh đã bắt Thiên Hoan?”
Đường Khải Long mỉm cười: “Thật không hỗ anh coi em là người phụ nữ thông
minh, anh còn chưa nói mà em đã biết, như vậy, em nghĩ xử lý như thế
nào?”
Ki Ki tức giận quát: “Cho anh biết, nếu dám động nửa sợi tóc của cô ấy, tôi thề sẽ không bỏ qua cho anh!”
Đường Khải Long cười cười, nói: “Đương nhiên, chúng ta ai cũng không thể buông tha ai, cái này không rất tốt?”
“Anh rốt cục muốn thế nào?!”
Đường Khải Long nói: “Trong khoảng thời gian này, em đã nghĩ đủ mọi cách để
trốn anh, đáng tiếc thế giới này lại quá nhỏ bé, để cho chúng ta gặp
lại, nhìn em quan tâm cô ta như vậy, vậy em có nguyện ý dùng chính mình
đến trao đổi cô ta không?”
Điện thoại bên kia Ki Ki kinh ngạc: “Anh nói cái gì?”
u Dương Tịch giành lấy điện thoại, giận dữ nói: “Đường Khải Long, nếu dám đụng đến Thiên Hoan tôi sẽ lập tức giết anh! Hiện tại người trong tay
của anh, ra giá đi, mặc kệ anh ra bao nhiêu tiền, tôi cũng lập tức cho
anh!”
Đường Khải Long bật cười thật to: “Anh cho rằng Đường Khải Long tôi cần tiền của anh?”
u Dương Tịch cố kìm chế phẫn nộ: “Ngươi đừng quá đáng!”
Đường Khải Long tiếp: “Bảo Kiki nghe điện thoại, tôi với anh không lời nào để nói!”
“Ngươi......”
u Dương Tịch còn muốn nói gì nữa, nhưng Ki Ki đã giành lại điện thoại: “Được rồi, nói anh hiện tại ở đâu, tôi lập tức tới ngay!”
Ki Ki tắt điện thoại, ánh mắt hiện lên vẻ lo lắng, thân thể thoáng run rẩy, xoay người, u
Dương Tịch ở phía sau gọi cô lại: “Em thật sự định đi?”
Ki Ki quay đầu lại nhìn hắn: “Nếu là giữa em và Thiên Hoan, anh hẳn là sẽ chọn Thiên Hoan không phải sao?”
u Dương Tịch ánh mắt càng sâu: “Hiện tại trong cục diện này, việc anh lựa chọn ai không phải là vấn đề.”
Ki Ki cúi đầu xuống, ánh mắt có chút đau thương: “Chính là, em cũng không
muốn nghĩ đến anh lựa chọn ai, hơn nữa, em không muốn Thiên Hoan bởi vì
em mà gặp bất trắc gì......”
u Dương Tịch nhìn cô nói: “Tốt lắm, anh đi cùng em.”
Ki Ki nhìn nhìn anh, không nói gì thêm, xoay người đi ra ngoài.
u Dương Tịch đang chuẩn bị theo sau, ánh mắt lóe lên, xoay người đi vào
trong phòng, tìm ra một khẩu súng giấu kín từ lâu, sau đó nhét vào trong túi áo......
“Phanh!!” một tiếng, hai cánh cửa sắt đã hoen gỉ
được mở ra, cả kho hàng âm u bừng sáng lên, Tầm Thiên Hoan giật mình
ngẩng đầu, Ki Ki cùng u Dương Tịch bất ngờ đứng ở đó, trong ánh sáng
trắng xoá.
Đến đây! Họ thật sự đến đây!
Tầm Thiên Hoan cô
thật là người may mắn nhất trên thế giới, có người yêu thương cô, có
người cho cô cưng chiều, lúc nguy hiểm nhất còn có người liều lĩnh chạy
tới cứu cô......
Chính là, họ vì cái gì mà ngây ngốc chạy tới? Không biết rất nguy hiểm sao?
Đường Khải Long quay mặt về phía hai
