Duck hunt
Độc Dược Phòng Bán Vé

Độc Dược Phòng Bán Vé

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325091

Bình chọn: 9.5.00/10/509 lượt.

khe khẽ nói nhỏ.

“Lý Khải Kỳ thế nào lại bắt đầu?”

“Hắn và Kiều thiếu có xung đột hả?”

“Chắc vậy, mấy ngày nay chỉ quay xong một cảnh là hắn lại nổi xung lên, thật sự chịu không nổi hắn!”

“Ai, như vậy so với tiếng tăm đồn đại lâu nay còn kinh khủng hơn, vốn tôi

vẫn nghĩ hắn trước đây đẹp trai lạnh lùng… hừ, không nói, không nói

nữa!” Người kia đang nói bỗng nhìn thấy Mạch Nhiên ở bên đang nghe lén

liền cảm thấy quỷ dị, kéo người còn lạ nhanh chóng bỏ đi!

Còn lại Mạch Nhiên đứng tại trận, vô cùng mất mát.

Đúng là bát quái, sao lại có thể nói một nửa rồi lại thôi như thế? Cái này

không phải rõ rành rành ra đấy là khẩu vị của bọn họ sao? Thật không có

đạo đức… Mạch Nhiên căm giận nghĩ, một mạch trở về phòng.

Tổ kịch cho mỗi một diễn viên chính một phòng nghỉ riêng, Mạch Nhiên diễn một ngày

một đêm, mệt lả người, liền đóng cửa lại bắt đầu thay quần áo.

Nhưng vừa cởi được một nửa, bỗng nhiên nghe thấy phía sau có tiếng động.

Trong phòng có người?!

Mạch Nhiên sợ hãi, nhanh chóng kéo y phục lên che ngực, xoay người liền thấy được trong góc phòng có một người đàn ông.

“Cứu…” Mạch Nhiên còn đang muốn hét lên, hắn bỗng nhiên lao đến, bịt kín miệng cô.

“Hừ, là ta” Hắn dán sát lỗ tai Mạch Nhiên nói nhỏ.

Giọng nói rất quen thuộc, Mạch Nhiên cật lực hồi tưởng một chút, trong đầu “đinh” một tiếng!

Là…Là Kiều Minh Dương!

“Anh .. anh làm gì vậy?” Mạch Nhiên cố gắng cậy bàn tay đang bịt miệng cô.

Người này điên rồi phải không? Vô duyên vô cớ chạy đến phòng cô nhìn lén cô thay quần áo!!! ><

“Em đừng hiểu lầm, tôi không cố ý!” Hắn buông tay, bất đắc dĩ nói.

“Đó chính là cố ý!” Mạch Nhiên chắm chú che lại ngực, hận đến nghiến răng nghiến lợi.

“Kỳ thực tôi chỉ muốn đến xem em bị thương thế nào thôi, vậy mà em vừa đến đã cởi quần áo…” Hắn nhún vai, có vẻ không thèm để ý.

Lại còn mượn cớ! Thừa nhận một chút thèm muốn mỹ sắc của cô thì chết à? (ha ha bà chị ^^)

Mạch Nhiên nói: “Anh biến thái à?”

“Tôi không phải đã nói sao? Tôi đến là để xem em bị thương thế nào?” Kiều

Minh Dương nói đến đây bỗng nhiên dừng một chút, khóe miệng lập tức hiện lên một tia quỷ dị, hắn nói, “Em vừa nói tôi biến thái?”

Mạch Nhiên tựa hồ nghe được một tia hỗn loạn trong đầu, mùi vị nguy hiểm, vô thức liền lùi sau một bước.

“Nếu như em thực sự nghĩ vậy, tôi không ngại phối hợp một chút!” Hắn vừa nói, vừa hướng về phía Mạch Nhiên đi tới.

“Anh…anh đừng có giỡn, mau đi ra ngoài!” Mạch Nhiên không khỏ cảm thấy run sợ,

tuy rằng cô không tin Kiều Minh Dương coi trọng mình nhưng đàn ông nửa

thân dưới đều là động vật (O_o), ai biết hắn có thể bỗng nhiên bị kích

thích, thú tính nổi dậy mà bổ nhào vào Mạch Nhiên.

“Em nghĩ tôi giỡn sao?” Hắn hỏi lại, thanh âm hạ xuống trầm thấp.

Mạch Nhiên làm sao biết được người này rốt cuộc đùa hay thật! Cô đang mệt

muốn chết, hắn rốt cuộc muốn ngủ hay muốn ám sát cô, nói trắng ra đi,

đâu cần phải lôi thôi cằn nhằn như vậy.

Mạch Nhiên nói: “Anh rốt cuộc muốn ngủ với tôi, hay muốn giết tôi?”

“Trước ngủ, sau giết!”

“Vậy anh giết tôi đi!” Mạch Nhiên vẻ mặt quyết liệt mà quay đầu.

“Sao có thể làm vậy được? Giết em rồi tôi còn ngủ với ai được?” Nói xong,

hắn liền xé rách y phục trên người Mạch Nhiên, nét mặt phóng đãng, cười

cợt tiến đến phía cô.

Sự thật là, sau khi hắn nói xong “Em nghĩ tôi giỡn sao?” hắn sẽ dừng chân, vẻ mặt đắc ý hỏi. “Là tôi giỡn thôi!”

Mạch Nhiên cả kinh, không cẩn thận va vào mắc áo phía sau, thân thể mất đi cân bằng, lảo đảo ngã về phía sau.

Kiều Minh Dương thấy thế, nhanh chóng tiến lên đỡ Mạch Nhiên.

Thế nhưng bởi vì gần đây lượng cơm Mạch Nhiên ăn quá nhiều, hắn căn bản

không thể đỡ được cô, hai người cùng ngã một chỗ. Mắc quần áo cũng đổ

sập xuống, phát ra âm thanh.

Phía sau, cửa bỗng nhiên mở ra.

Mạch Nhiên từ trong đống quần áo miên cưỡng nhô đầu dậy, ngõ tới cửa đã thấy Linda đứng đó ngây như phỗng trừng mắt nhìn bọn họ.

Ôi Phật Tổ của con ơi! Cả buổi tối, ánh mắt Linda nhìn Mạch Nhiên rất lạ, cứ như nhìn yêu quái, khiến Mạch Nhiên cả người nổi da gà. Rơi vào đường cùng, Mạch Nhiên

buộc lòng giải thích lại với Linda lần thứ hai.

Cô nói: “Linda, chị phải tin em, nếu như em với tên Kiều thiếu đó có gì mờ ám tuyệt đối sẽ khóa cửa”

Linda ai oán nhìn Mạch Nhiên một cái rồi lắc đầu.

Lòng Mạch Nhiên ngổn ngang, cô cắn răng nói: “Linda, chị cũng biết Kiều Minh Dương vỗn dĩ rất chướng mắt em”

“Điều này có lý!” Linda gật đầu.

Ách! Mạch Nhiên tức giận. Nhưng vẫn giả vờ tươi cười cúi đầu khom lưng mà

nói với Linda: “Bởi vậy mới nói, Linda tỷ à, tất cả đều là hiểu lầm

thôi. Chị cứ coi như cái gì đều không thấy, quên hết đi được không?”

Linda gật đầu, lập tức ý thức được cái gì liền nhảy dựng lên: “Vậy sao được?

Bạch Mạch Nhiên, em căn bản không có ý thức được, em đã làm sai cái gì?”

Mạch Nhiên ngẩn người, mông lung nhìn Linda.

Cô đã làm sai cái gì?

Mạch Nhiên chỉ thấy Linda xoa thắt lưng, chỉ tay vào người cô mà giáo huấn:

“Chị hỏi em, nếu như ngày hôm nay người đi vào không phải chị mà là Thẩm tổng, em định giải thích thế nào? Cũng nói với anh ấy là