não Mạch Nhiên bị chấn động vì vụ tai nạn, thiếu chút nữa kêu bà Hoàng gọi xe cứu thương.
“Không cần, không cần!” Mạch Nhiên vội vàng giải thích, “Con chỉ là tối qua ngủ không được, muốn sớm nghỉ ngơi một chút…”
Mạch Nhiên nói còn chưa dứt lời, Thẩm Lâm Kỳ bỗng nhiên đứng lên.
Mạch Nhiên kinh hãi, không biết anh muốn làm gì.
“Con đưa Mạch Nhiên lên lầu nghỉ ngơi!” Nói xong, Thẩm Lâm Kỳ cúi xuống, bế Mạch Nhiên đang trợn mắt há mồm lên tay.
Mạch Nhiên tích tắc rời khỏi mặt đất, đầu trống rỗng, nhìn thẳng vào mắt
Thẩm Lâm Kỳ đang gần trong gang tấc, nhưng thế nào cũng không nhìn ra
một chút manh mối, bỗng nhiên cô có cảm giác như tai họa sắp ập tới nơi.
Thẩm Lâm Kỳ ôm Mạch Nhiên trong lên lầu, đóng cửa phòng lại, Mạch Nhiên hối hận đến tận tim gan.
Mạch Nhiên nếu không phải đầu bị đụng vào xe, thì dứt khoát là bị cánh cửa
kẹp, mới dám ăn no dửng mỡ đi chọc giận Thẩm Lâm Kỳ. Tại sao cô lại
không biết cái dạng lãnh khốc, vô tình, trở mặt như vậy, tuyệt đối không có ai so được với Thẩm Lâm Kỳ.
Bề ngoài Thẩm Lâm Kỳ tỏ ra như vậy
thôi, chứ kì thực lúc này trong lòng anh thế nào ai mà biết, lại còn cô
nam quả nữ, ở trong một phòng.
Tình huống này thật là dể dàng cho
Thẩm Lâm Kỳ ăn đậu hũ cô, đấy là còn chưa nói, ngộ nhỡ nếu như Thẩm công tử mất đi lý trí, Mạch Nhiên biết phải làm gì? (chị lo xa quá rồi )
Mạch Nhiên quyết phải tự bảo vệ mình.
“Cái kia…”
Mạch Nhiên vừa mở miệng, đã cảm thấy toàn thân bỗng nhiên đổ về phía trước,
sau đó nhờ sức hút của trái đất (^^), cô bị ngã xuống giường.
“A!” Mạch Nhiên khẽ kêu lên một tiếng, cánh tay bị thương bị va đập, cô cảm thấy đau nhức.
“Vẫn còn biết đau?” Thẩm Lâm Kỳ đột ngột đè lên người Mạch Nhiên, khẽ nâng cằm cô lên, lạnh lùng mà cười.
Mạch Nhiên cứng họng, không biết nói gì.
“Anh nói em bỏ bộ phim đó, em không nghe; nói em dùng diễn viên đóng thế, em muốn chính mình tự diễn; nói em đừng xuất viện, em ương ngạnh muốn ra;
nói em đến nhà anh, em cũng không muốn. Bạch Mạch Nhiên em không cảm
thấy gần đây số lần em chống đối anh ngày càng nhiều sao?” Thẩm Lâm Kỳ
nhìn chằm chằm Mạch Nhiên, sâu trong đáy mắt phát ra tia sáng khiến kẻ
khác sợ hãi.
“Hình như… đúng…” Mạch Nhiên khó khăn mở miệng, không
tránh khỏi tự mình có chút kinh ngạc. Hóa ra mấy tháng ngắn ngủi vừa
rồi, cô thế mà dám cự tuyệt Thẩm công tử nhiều như vậy, cũng khó trách
khiến anh bực bội tức giận, trước kia vốn dĩ cô rất nghe lời.
“Em cảm thấy những điều anh nói chỉ giỡn chơi thôi sao, hay em nghĩ…”
“Không có, không có!” Mạch Nhiên nhanh chóng cắt ngang lời Thẩm Lâm Kỳ, anh
nói một chút đều đúng, anh so với mãnh thú và nước lũ còn khó đối phó
hơn. Cô nói: “Em đảm bảo, từ nay sẽ không như vậy nữa”. Chân chó cuối
cùng vẫn cứ là chân chó, đành quay về với chính nghĩa, Mạch Nhiên cũng
không phải là chưa từng chân chó như vậy.
“Đảm bảo?” Thẩm Lâm Kỳ đánh giá cô “Anh rất tò mò em lấy gì ra đảm bảo?”
Con người này, quả thực là được voi đòi tiên! Mạch Nhiên rất muốn đứng lên, một cước dẫm nát anh trên giường, hai tay chống nạnh, dõng dạc mà nói:
“Lão nương đây đảm bảo rồi, ngươi còn ý kiến sao?”
Ngay trong lúc Mạch Nhiên còn đang suy nghĩ, Thẩm Lâm Kỳ bỗng nhiên tiến sát đến.
Tư thế này kỳ thực rất mờ ám, hiện tại Thẩm Lâm Kỳ hoàn toàn rất gần Mạch
Nhiên, không khỏi khiến cô nghĩ đến lúc ở trong văn phòng anh hôn cô.
Bất giác Mạch Nhiên hô một tiếng: “Đừng!”
Giây phút ấy Mạch Nhiên hận không thể tự vả cho mình một cái: “Bạch Mạch
Nhiên, cho ngươi chừa cái tội tùy tiện nói “không”, cho ngươi chừa cái
tội tùy tiện nói “đừng”! Có kháng cự thế nào cuối cùng vẫn cứ là thua
Thẩm Lâm Kỳ, ngươi thật đúng là tự cho mình là con gái nhà lành sao?
Nhân lúc Thẩm Lâm Kỳ còn chưa tức giận, Mạch Nhiên nhanh chóng nhắm mắt lại, mân mê cởi cúc áo, kiên quyết đón nhận anh.
Thời gian một khắc lại một khắc trôi qua, trong lòng Mạch Nhiên tưởng tượng
đến cảnh có một tên tiểu nhân trên ngổi xổm trên đất vặt cánh hoa: hôn,
không hôn, hôn, không hôn…
Nhưng sự thật là lãnh khốc công tử kia
không có hôn cô, cũng không có làm gì khác. Thẩm Lâm Kỳ từ trên người
Mạch Nhiên đứng dậy, sau đó không hề quay đầu lại mà rời đi. (anh Thẩm
quân tử Mạch Nhiên ăn một hơn hết ba bát cơm. Bà Hoàng giúp việc nửa đêm bị lôi dậy nấu cơm đang đứng một bên mắt chứ A mồm chữ O.
Khóe miệng bà ta co rúm, ánh mắt lần lượt biểu cảm từ “Cô muốn ăn sao?” đến
“Cô vẫn còn muốn ăn nữa?” rồi “Cái gì, cô thế mà ăn những ba bát?” cuối
cùng: “Thôi được rồi, cô cứ ăn đi!”
Từ đầu tới cuối, Thẩm Lâm Kỳ chỉ
ngồi yên lặng môt bên nhìn Mạch Nhiên, mãi cho đến khi cô ăn đến miếng
cuối cùng, ăn không nổi nữa ngồi dựa lưng vào ghế, anh mới nhếch khẽ mép lên, đưa tay cầm lấy cái bát trống trơn trước mặt Mạch Nhiên đưa cho bà Hoàng.
Bà Hoàng vẫn còn đang đứng ngây ra đó, đưa tay cầm lấy bát,
kinh hồn bạt vía mà đi ra, cùng với vẻ mặt quỷ dị của Thẩm công tử, mắt
to trừng mắt nhỏ.
Chẳng hiểu sao, Mạch Nhiên bỗng cảm thấy mình vừa
rồi rất là thất thố, nên ngay sau đó liền tỏ ra vô cùng xấu hổ mà giải
thích lý do: “Cái đ