g cho mình? Kỷ Ngân Viễn gật đầu, khép tài liệu lại.
“Tuân lệnh.”
Trần Nhất gật đầu.
Kỷ Ngân Viễn giơ tay chào, sau đó ra khỏi phòng.
Sau khi Kỷ Ngân Viễn rời đi không lâu, trong phòng làm việc, Trần Nhất
bấm một chuỗi dãy số, sau ba tiếng bíp, điện thoại thông.... ......
“Nghe.” Giọng nói lạnh lùng.
“Đoàn trưởng Thư, Ngân Viễn đã tiếp nhận nhiệm vụ đi Đại học Quốc phòng huấn luyện.”
Đầu bên kia đáp, “Rất tốt.” Đinh đinh đinh
Tiếng chuông nhà thờ vang lên, thành phố S lại bắt đầu một ngày mới.
Trên đường, Yểu Nhiên đang từ tiệm Chung chạy nhanh về tòa soạn.
Trễ rồi! Trễ rồi! Trễ rồi!
Yểu Nhiên đẩy cửa kính ra, thấy các đồng nghiệp đều đang ngồi ở bàn làm
việc bận rộn, nên vừa thở hổn hển, vừa lặng lẽ bước tới chỗ của mình,
sau đó ngã xuống ghế nệm......
Thật thoải mái!
Cũng may không bị Tổng biên tập bắt tại trận, nếu không toàn bộ tiền
thưởng chuyên cần cho tháng này sẽ đi tong. Yểu Nhiên vừa thầm may mắn
trong lòng vừa vỗ ngực cho bớt tức vì chạy nãy giờ.
Hứa Mai ngồi ở kế bên Yểu Nhiên, thấy thế dùng chân đẩy ghế trượt qua,
đưa ly nước cho cô, “Sắp phải họp rồi đó, cậu chuẩn bị xong chưa?”
Yểu Nhiên gật đầu liên tục, nhận lấy ly nước, nhanh chóng uống vài hớp,
cổ họng đang khô ráo lập tức mát mẻ trở lại, “Ừ, xong hết rồi!”
Hứa Mai gật đầu, trượt ghế về lại chỗ mình.
Yểu Nhiên vén mớ tóc mái qua một bên, cho gió mát thổi đến.
Mùa hè, cho dù là sáng sớm cũng đã nóng khủng khiếp.
“Đi họp! Đi họp!” Có đồng nghiệp vỗ vỗ tay, mọi người nghe thấy, đều lục tục kéo ghế đứng dậy.
“Đi thôi!” Hứa Mai thò đầu ra kêu Yểu Nhiên một tiếng.
Yểu Nhiên gật đầu, uống nốt miếng nước cuối cùng.
Nội dung của cuộc họp chỉ đơn là báo cáo những việc mới nhất, đây là
công việc của phóng viên biên tập, không liên quan gì mấy đến phóng viên chụp ảnh như Yểu Nhiên, vì vậy cô thì tránh trong góc buồn ngủ, nghe
mọi người phát biểu.
Tối hôm qua cô ngủ không ngon lắm, Kỷ Ngân Viễn đi rồi cũng không thấy
về, hơn nữa đến giờ vẫn chưa có tin tức, thật sự khiến cố thấy không
quen. Sáng nay, Kỷ Ngân Tĩnh cũng dậy trễ, vừa thấy cô đã bù lu bù loa
bảo hôm nay không có ai kêu mình dậy, nên mới ngủ quên.
Yểu Nhiên nghe vậy thì rất bất ngờ, không nghĩ tới Kỷ Ngân Viễn là người kiên nhẫn chu đáo như thế, ngày ngày đúng giờ gọi Kỷ Ngân Tĩnh dậy chở
cô đi làm.
Nhưng.... .... Rốt cuộc anh ta chạy đi đâu rồi.... ...
Cô mà suy nghĩ miên man là đầu óc càng không tỉnh táo, nếu không nhờ Hứa Mai liên tục dùng bút chọt, sợ là cô sẽ ngủ gật mất.
Đến lúc tan họp, Tổng biên tập phân nhiệm vụ, chọn mấy người đi ra ngoài săn tin, trong đó có Yểu Nhiên.
Tính chất công việc của phóng viên chụp ảnh là phải chạy ở ngoài đường
suốt. Cô đi theo mấy đồng nghiệp ra khỏi tòa soạn, hút hết lon cà phê,
lúc này mới cảm giác dần dần tỉnh táo lại.
“Bây giờ đi đâu?” Cô vừa cúi đầu cẩn thận lau chùi ống kính máy chụp hình, vừa hỏi.
“Đến các doanh trại xem thử, đã đánh tiếng trước rồi!” Phóng viên phụ
trách bọn họ lên tiếng. Vì vậy mấy người lần lượt chia nhóm, mỗi nhóm đi một chỗ.
Yểu Nhiên và một phóng viên nam khác được phân đến tiểu đoàn cảnh sát
giao thông. Cô suy nghĩ một chút, bỗng nói, “Đổi đi! Chúng ta đi trung
đoàn Không quân.”
Cô muốn đi xem thử, rốt cuộc tên Kỷ Ngân Viễn kia đang bận cái gì, dám không rên một tiếng mà bỏ chạy!
Biểu tình của mọi người khá tế nhị, Yểu Nhiên ngạc nhiên nhìn bọn họ, “Sao vậy?”
Hình như cô không nói gì kỳ lạ cả, sao lại phản ứng thế này?
Một đồng nghiệp tương đối thân với cô nói, “Yểu Nhiên, cậu và Doanh trưởng Mục, rốt cuộc là.... .....”
Nói thật, bọn họ cũng hơi khó hiểu, nếu Doanh trưởng Mục là chồng của em gái Yểu Nhiên, vậy sao cô còn thân thiết với anh ta như vậy? Không sợ
bị người ta nói xấu sao?!
Yểu Nhiên khó hiểu hỏi, “Em rể! Nếu không còn có thể là gì.... ......”
Nói đến đây, nhìn vẻ mặt khó hiểu của mọi người, cô chợt cau mày.
Chẳng lẽ là vì chuyện lần trước?
Cô chậm rãi nói tiếp, “Doanh trưởng Kỷ bên Không quân thiếu tôi ít đồ, tôi định tiện đường đi lấy luôn.”
“A, thì ra là vậy.... .......” Người kia gật đầu. Ánh mắt của mọi người rõ ràng ít vẻ nghi ngờ hẳn.
Giải thích này của cô có lẽ đã được mọi người chấp nhận, phóng viên phân công cũng cười cười, “Bộ đội đặc chủng luôn không cho phép người
ngoài ra vào, nếu Yểu Nhiên vào được vậy thì còn gì bằng, không chừng còn có thể săn được tin mới.”
Bộ đội đặc chủng không thể so với những bộ đội khác, tư liệu về họ là
tuyệt đối bảo mật, tựa như lần trước, trong đại hội diễn tập, lúc chụp
hình các binh sĩ, phải chắc chắn rằng không có bộ đội đặc chủng trong
hình mới được đăng báo.
Yểu Nhiên cười cười, có lẽ giải thích như vậy cũng không thể khiến mọi
người hoàn toàn tin, nhưng dù sao vẫn tốt hơn để mọi người đoán mò, là
phóng viên, cô rất rõ hậu quả của việc để mặc tin đồn.
Đến ngã ba, Yểu Nhiên và phóng viên nam kia xuống xe đi bộ vào doanh trại.
Còn cách doanh trại một đoạn, nhưng từ xa đã nghe thấy tiếng hô ngất
trời khi tập luyện của các binh sĩ. Binh sĩ canh gác biết mặt Yểu Nhiên
nên cho cô vào, nhưng ph
