Phàn Ngưỡng Cực hiển nhiên không xem ra gì, chỉ cười cười. “Ta không
phải phối hợp rất khá sao? Ngươi không muốn ta nói, ta nửa câu cũng
không nói, về sau ngươi nên làm trâu làm ngựa báo đáp ta nha!”
“Làm trâu làm ngựa?” Nàng nheo lại mắt. “Ngươi thiếu con ngựa kéo xe
sao? Hay là ruộng ngươi cũng xuống trồng trọt? Ta đây có thể làm trâu
giúp ngươi cày ruộng.”
Hắn còn thiếu người sai bảo sao? Nói là làm trâu làm ngựa thật sự là rất khoa trương.
“Cẩn thận, những lời này ngươi nói, ta sẽ đi làm ruộng.” Hắn trưng bộ mặt nghiêm túc cảnh cáo nàng, nhưng là đáy mắt ý cười đã tiết lộ cảm
xúc chân chính của hắn. Nha đầu kia không hiểu, chỉ cần nàng ở bên người hắn, hắn đã khoái hoạt rất nhiều, so với việc nàng làm trâu làm ngựa
còn được hơn.
Tiểu Tiểu bĩu môi, đem gói đồ trong tay tha xuống bàn. “Này đưa cho ngươi, lễ vật kết bạn.”
“Cái gì vậy?” Hắn nghiêng người tò mò.
Nàng đem gói đồ mở ra, lấy ra một cái bình đào (bình gốm sứ ) đơn giản, dùng tay ngắt một miếng mận đưa cho hắn.“Này!”
Hắn phản xạ há mồm cắn, nhất thời mùi vị chua chua ngọt ngọt kia tràn ngập miệng, chua đến nỗi hắn muốn ứa nước mắt, mặt nhăn lại, bộ dáng
thật là thú vị.
“Chua sao? Xem biểu cảm của ngươi kia.” Tiểu Tiểu cũng ngắt một miếng cho vào miệng.“Ân, không có a, độ chua thực vừa vặn. Quả mận này ngâm
như vậy ăn siêu ngon đây! Hôm đó lấy về nhiều như vậy, cũng chưa thời
gian làm, cũng may mà không đến nỗi. Hôm qua ta ngâm quả mận ngon lắm, a cha ta ăn thật nhiều. Nguyên lai ngươi sợ chua?”
“Nào…… Nào có?” Hắn ra vẻ trấn định, đem ẩm ướt trong mắt kia mất đi. “Ngươi cho là mấy miếng này rất chua.” Hắn không tin lại hướng nàng
giảo miệng, muốn nàng lại cho một miếng nữa.
“Lại muốn ta lấy cho ngươi?” Nàng vểnh môi lại ngắt một miếng cho hắn.
Hắn nhẫn nại cắn cắn, cũng may lần này không chua đến hắn muốn khóc,
mà mùi vị chua đó cũng thập phần ngon miệng. “Này cũng tạm.”
“Cũng tạm? Làm ơn, ta ngâm mận tiếng lành đồn xa đấy! Đại thẩm cách
vách còn muốn mua của ta, ta cũng không bán cho nàng đâu! Ba Cách đại ca còn nói ngươi không kén chọn, kỳ thực hắn ta hiểu lầm lớn, rõ ràng rất
kén chọn!” Nàng còn phê bình hắn.
“Ngươi cùng Ba Cách nói xấu ta?” Hắn nheo lại mắt hỏi.
“Nói xấu? Ngươi không biết Ba Cách đại ca sao? Cho dù trên đời tất cả mọi người nói ngươi là người xấu, hắn vẫn cảm thấy vương gia tốt nhất.” Nàng vừa cắn cắn miếng mận vừa nói.
“Nha, như vậy ngươi thì sao? Ngươi cảm thấy ta tốt hay là không tốt?” Ánh mắt của hắn chuyên chú ngóng trông nhìn nàng, hại nàng nhất thời
không được tự nhiên.
Tiểu Tiểu nhanh chóng ngồi nghiêm chỉnh, nhưng trên mặt có vết tích
hơi hơi đỏ lên, tiết lộ tâm tư tiểu nữ nhân của nàng. Nàng lúc này lại
nhớ tới việc hắn hôn nàng.“Vương gia cho Tiểu Tiểu mượn ngân lượng, còn
mời đại phu giúp a cha xem bệnh, Tiểu Tiểu làm sao có thể cảm thấy vương gia không tốt?”
Nhưng hắn vì sao muốn hôn nàng đây? Chính là vì nhất thời xúc động? Hay là hắn muốn biết có cảm giác đối với nữ nhân hay không?
“Mà sao ta thế nào vẫn cảm thấy ngươi thường hay lảm nhảm cái gì, kỳ thực đều là mắng trộm ta?” Hắn nhíu mày.
Bởi vì bị nói trúng, nàng nhất thời lộ ra biểu cảm chột dạ, nhưng
muốn phủ nhận đã không còn kịp rồi.“Ta…… Nào có? Ngươi để ta tới vương
phủ, ta sẽ đến, Tiểu Tiểu là thực nghe lời.”
“Nha?” Hắn hoài nghi liếc nhìn nàng một cái.“Như vậy…… Lại đây.”
Nàng trừng mắt nhìn, hai người ngồi đối diện cách một tấm bàn đá mà thôi, hắn muốn nàng đi qua làm chi?
“Ngươi xem, nghe lời chỗ nào?” Hắn bày ra tư thế buông tay.
Tiểu Tiểu ngập ngừng đứng dậy, sau đó quy quy súc súc (co đầu rút cổ như rùa) từ từ đến bên cạnh hắn. “Vương gia, chuyện gì? Muốn tiểu nhân giúp
ngươi làm cái gì? Hay là muốn tiếp tục hái quả mận đấy ư? Không thành
vấn đề, ta biết trèo cây.”
Xem nàng có chút khẩn trương, nói còn nói ríu rít không ngừng, hắn nhịn không được nở nụ cười.
“Ngươi…… Cười cái gì?” Nàng ảo não lườm hắn.
“Ngươi không cần khẩn trương, giữa ban ngày ban mặt, ta làm sao có thể ăn ngươi?” âm thanh của hắn còn mang theo ý cười.
“Cho dù không phải ban ngày ban mặt, ngươi cũng ăn không được ta.”
Nàng không biết lấy can đảm từ chỗ nào, miệng lập tức cãi lại.
Hắn có chút thâm ý nhìn nàng một cái, sau đó đưa tay nắm chặt tay nàng.
“Vương…… Vương…… Vương gia!” Nàng hít thở dồn dập.
“Thế nào?” Hắn đáp chả đâu vào đâu.
“Ta…… Cái kia…… Buông tay!” Nàng thấp thỏm không yên, trái tim cũng
sắp nhảy ra ngoài. Thảm, ngày đó khi hắn hôn nàng cũng là cảm giác này,
nàng không nên suy nghĩ miên man.
Ai ngờ người này tựa hồ một chút cũng không hoang mang, ngược lại đem nàng kéo đến trên đùi, sau đó nhàn nhạt nói: “Ngươi không phải vừa mới
nói cho dù không phải ban ngày ban mặt, ta cũng ăn không được ngươi.
Không bằng chúng ta cứ ngồi như vậy đến tối, xem thử xem có thể phát
sinh gì hay không.”
“Kia làm sao có thể?!” Nàng lập tức đẩy hắn ra. Nhưng trọng tâm không ổn định, cả người ngã ngược về sau, cũng may hắn nhanh tay lẹ mắt, một
phen giữ lấy nàng.
Chỉ kéo một cái, tay chân hai người toàn bộ quấn lấy nhau.