pacman, rainbows, and roller s
Đồ Chơi Của Tổng Tài

Đồ Chơi Của Tổng Tài

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3216760

Bình chọn: 9.5.00/10/1676 lượt.

o phòng khách, từ trên ghế sôpha nhảy xuống

một cái gì đó, cái này làm Hạ Cảnh Điềm sợ tới mức hồn bay hết, nàng sợ hãi kêu một tiếng, tay mở đèn run rẩy không thôi.

Đèn sáng, nàng nhìn thấy dưới thảm là một chú mèo trắng thì lòng cũng buông lỏng, đang muốn thở ra một hơi thì đã thấy chú mèo lại nhảy lên sô pha, cặp mắt

xanh lục to tròn nhìn Hạ Cảnh Điềm, nhỏ giọng kêu, cặp mắt dường như có

linh tính lạ thường, cái này không khỏi làm cho Hạ Cảnh Điềm liên tưởng

đến một số chuyện về yêu ma quỷ quái, nghĩ đến chỗ này, Hạ Cảnh Điềm cả

người đều lạnh buốt, tâm không khỏi nghĩ tới chỗ khác, gian phòng yên

tĩnh vắng vẻ huống chi lại có không khí âm trầm khủng bố này, Hạ Cảnh

Điềm toàn thân đã ngăn không được run lên.

“Mèo đáng chết, nhanh lên đi ra ngoài.” Hạ Cảnh Điềm cố gắng lớn gan dọa.

Con mèo chắc là đói bụng, nhìn Hạ Cảnh Điềm kêu, còn dùng đầu lưỡi liếm láp móng vuốt, cặp mắt tràn đầy thần bí, vừa giống như linh hồn của con

người, cũng không nháy mắt nhìn quanh Hạ Cảnh Điềm, Hạ Cảnh Điềm sợ tới

mức động cũng không dám động, đột nhiên, từ ngoài cửa thổi vào luồng gió lạnh, mà trong phòng tắm cửa cũng nhẹ nhàng kêu chi nha, loại không

khí này, mẹ ơi! Hoàn toàn giống trong cảnh của phim kinh dị! Hạ Cảnh

Điềm chỉ kém không có thét lên, suy nghĩ trong đầu đều là những cảnh

kinh dị, hơn nữa, càng thêm hoài nghi, biệt thự này trước kia không phải mộ địa chứ, vừa nghĩ như thế, Hạ Cảnh Điềm thật sự muốn hôn mê.

“Meo meo. . . . . .” Tiếng mèo kêu đặc biệt thê lương, hơn nữa, từ trên

ghế bay thẳng đến trên người Hạ Cảnh Điềm, Hạ Cảnh Điềm sợ tới mức vội

vàng né tránh, không dám thở mạnh, lập tức nhảy đến trên ghế không dám

xuống, “Ngươi đừng tới. . . . . .”

Con mèo dùng ánh mắt tội

nghiệp dừng ở Hạ Cảnh Điềm, Hạ Cảnh Điềm ngực thình thịch mà nhảy, suy

nghĩ đột nhiên chuyển biến, con mèo này có phải là tìm thức ăn không? Hạ Cảnh Điềm lặng lẽ trợn mắt, vô thức lên tiếng nói!”Ngươi có phải đói

bụng? Ngươi ở đó, ta lấy cho ngươi ít đồ đi.”

Cái ý nghĩ này lập

tức làm cho Hạ Cảnh Điềm tiêu trừ một chút sợ hãi, có lẽ không phải như

nàng tưởng , nó chỉ là đói bụng ! Nói xong, đi ra phía ngoài tìm đồ ăn,

bên trong tủ lạnh có rất nhiều loại, cuối cùng, tìm thật lâu, nàng mới

tìm được một bịch cá khô, nàng mừng rỡ xé ra, ném một miếng cho con

mèo, lại không thể tưởng được mèo hít hà xong liền ăn, nhìn nó ăn như

lang như hổ, Hạ Cảnh Điềm trong lòng không khỏi vui mừng nghĩ, nó nhất

định là đói bụng lắm, mới về trong nhà tìm đồ ăn.

Đem trọn bao

khô cá đặt ở trên mặt đất, Hạ Cảnh Điềm cuộn mình trên ghế, có ý nghĩ

kinh dị vừa rồi nên nàng không dám vào phòng tắm, sợ lại nhảy ra một

con mèo hoang nữa , nàng nhất định sẽ bị dọa điên mất, cuối cùng, ngồi

vào máy tính, phát hiện không có internet, không thể lên mạng, mà trong

máy cũng không có gì chơi, nàng dứt khoát tắt máy.

Trong sự sợ

hãi lại có chút nhàm chán, nàng trong lòng hốt hoảng nghĩ, nếu Kỷ Vĩ

Thần không trở lại, nàng cả đêm cũng đừng nghĩ có thể vào phòng ngủ,

nhìn qua hướng cửa chính, Hạ Cảnh Điềm hy vọng một người xuất hiện, việc đó và tình cảm không quan hệ, người nhát gan như nàng trong hoàn cảnh

này sẽ muốn một ai đó bên cạnh thôi.

Gian phòng im ắng không

tiếng động, ngay cả một chút tiếng vang nhỏ đều có thể làm cho Hạ Cảnh

Điềm nghe thấy, trong cực độ sợ hãi, nàng lại không khỏi hận Kỷ Vĩ Thần , đem nàng một mình nhét vào căn nhà lớn thế này, mà chính hắn lại đang

bên ngoài phong lưu khoái hoạt, nàng dám chắc, hắn nhất định không có

nghĩ qua nàng một mình như thế nào! Gian phòng này ngoại trừ mọi vật

lạnh như băng, một đồ ăn để nấu cũng không có, hắn có thể hảo tâm một

chút ngẫm lại nàng làm như thế nào ăn cơm ? Trong lúc này không có

phương tiện giao thông, mỗi lần nàng phải đi hai mươi mấy phút ngồi xe,

hơn nữa, tựa như hiện tại, hắn có thể lo lắng đến nàng sợ hay không? Ở

một gian phòng trống trải trong biệt thự, một cô gái một mình sẽ khủng

hoảng đến thế nào! Ngẫm lại, nàng không khỏi tự cười, hắn nhất định sẽ

không nghĩ tới.

Kỷ thị ở tần hai mươi ba, trong văn phòng Kỷ Vĩ

Thần đứng lặng dưới ánh đèn mờ tối, đứng ở chỗ cao ngắm nhìn thành thị

trên không, nhìn những ngọn đèn hỗn loạn, lòng của hắn có định ở nơi

nào?

Đôi mắt đen nhìn một hồi lâu, đáy mắt như có điều suy nghĩ,

thâm trầm mà khó hiểu, kỳ thật hắn nhìn như rất phức tạp, nhưng hắn cũng là một con người, người thì tư tưởng là vô hạn, chuyện của công ty hắn

đều biết hết, chưa từng để lọt, trong tay hắn chưa từng có chuyện không

giải quyết được, bằng trí tuệ hắn trong thương trường chỉ có thể làm cho Kỷ thị càng thêm lớn mạnh.

Một người đàn ông tư tưởng và suy

nghĩ sâu như vậy, thực sự không phải là địa vị xã hội của hắn quyết

định, tựa như lúc này, một hình ảnh chôn dấu trong lòng đã hiện lên

trong đầu hắn, trí nhớ của hắn đơn giản chỉ là thân thể của nàng, bởi vì với hắn mà nói, một phụ nữ giá trị chỉ có ở thân thể, hắn rất ít nghĩ

tới gì khác, không kể cảm tình, từ sau khi người đàn bà phản bội đã chôn sâu trong lòng hắn kia thì tình c