không cần nói cũng biết Mộc Duệ Thần đang siết
chặt tay Ngải Ái. Thời khắc đó cô có cảm giác như mình sắp lìa đời.
Đẩy
Ngải Ái ra phía sau, Mộc Duệ Thần ngồi trên thành bồn tắm, cử chỉ khá lịch
thiệp nhưng vẫn nắm lấy cổ tay cô.
“Không
sao. Tôi có thể đợi chị đồng ý, đợi đến khi nào được thì thôi. Dù sao tôi cũng
rất thích bắt buộc người khác”.
Ngải Ái
nuốt ực một cái, cố gắng đem khổ sở mình đang gánh chịu nuốt trôi xuống bụng,
mặt cười nịnh hót, dịu dàng nói:
“Con à,
đừng làm thế với mẹ”.
“Con à,
đừng làm thế với mẹ”.
Mộc Duệ
Thần vốn dĩ đang thong thả ngồi trên thành bồn tắm, nghe được câu này, mặt tối
dần lại, kéo tay Ngải Ái một cái.
Ùm!
Nước bắn tung tóe.
Ngải Ái
bị ném vào trong bồn tắm.
“Ack…
hụp hụp…”. Ló đầu lên. “Mộc-Duệ-Thần, cậu… cậu… là cái đồ chết tiệt. Dám dìm
chết mẹ cậu…”
Đầu bị
một lực nhấn mạnh xuống, cô thấy trước mắt tối thui, không còn nhìn thấy ánh
sáng, tất cả chỉ toàn nước là nước.
Đầu óc
choáng váng, mắt hoa lên.
Mộc Duệ
Thần dùng sức nhấn đầu cô xuống nước.
“Còn
nói nữa không?”
“Phù
phù…”. Lại từ trong nước nhoi lên, cả người ướt nhẹp như chuột lột, những sợt
tóc bết vào gương mặt trắng hồng, cô nắm chặt thành bồn tắm, định nhảy ra khỏi
bồn.
“Chị
nhảy đây”.
Một cảm
giác ấm áp và mềm mại vây lấy.
“Tự
chui đầu vào lưới. Tính sao đây?”
Mộc Duệ
Thần cúi đầu nhìn cơ thể ướt nhẹp mềm mại trong vòng tay.
“Đứng
càng cao, rơi càng nặng. Tôi đã hiểu ý của chị”.
Nói
xong, Mộc Duệ Thần buông tay. Nước lại bắn tung tóe.
Trong
cả khu nhà vang vọng tiếng thét như cá heo của Ngải Ái.
“Cứu…
cứu tôi! Á!”
Hụp
hụp.
Nếu
thời gian có thể quay trở lại, đúng vào cái ngày sinh nhật mười bảy tuổi. Tôi
nhất định sẽ không về nhà, vĩnh viễn không bao giờ về nhà cũng được.
Ọc… ọc…
ọc…
Chỉ cần
không phải gặp thằng nhóc ác ôn đáng ghê tởm là cậu, tôi sẽ không phải chịu
cảnh ngược đãi thảm thương thế này.
Mộc Duệ
Thần cậu thấy chán chường, hết trò để chơi nên mới dùng cách này để làm cho tôi
phải phục tùng ông-trời-con cậu sao?
Mộc Duệ
Thần… Ọc ọc ọc… Bà mẹ này rất ghét cậu!
“Hộc!”.
Ngải Ái bò tới cạnh bồn tắm, thở nhẹ.
“Định
giết tôi ư? Còn sớm quá đấy. Chị đây tuyệt đối sẽ không chết trong bồn tắm. Mộc
Duệ Thần. Nghe cho rõ đây. Tôi là mẹ cậu”.
“Thế
sao…?” Mặt Mộc Duệ Thần tối đen, nheo mắt nhìn Ngải Ái chằm chằm. “Chị thật
cứng đầu”.
Cậu cúi
người, ghé sát vào mặt cô rồi giơ tay kéo Ngải Ái đang ngập trong nước lên.
Những
dòng nước dọc theo tóc, quần áo, làn da như những dòng suối nhỏ chảy xuống
người Mộc Duệ Thần.
Gương
mặt Mộc Duệ Thần gần sát, đôi mắt lóe lên tia giận dữ.
“Cậu…
cậu định làm gì?”. Hơi hối hận với những phát ngôn lúc nãy, Ngải Ái theo phản
xả rụt vai lại. “Vẻ mặt cậu… như muốn giết chết tôi.
Khóe
miệng cậu dần cong lên, dường như có thể thấy cậu đang cười.
“Sao
chị biết tôi muốn giết chị?”. Giọng nói trong trẻo có chút khàn khàn, Mộc Duệ Thần
hơi khép mắt lại. “Nhưng nhìn chị sợ hãi như thế này tôi rất thích”.
“Giết
người là phạm pháp đấy”.
Ngải Ái
giơ tay đẩy Mộc Duệ Thần ra, nhìn qua bên cạnh rồi xích xích qua.
Thằng
nhóc chết tiệt. Nó đứng như thế có gần quá không?
“Nếu
không có gì thay đổi, tối nay rất có thể vết thương của tôi do ngâm nước mà bị
nhiễm lạnh”. Mộc Duệ Thần lạnh lùng chỉ tay lên ngực. “Chị mau chóng giải quyết
đi. Đây chẳng phải là do chị ban tặng sao?”
Cô nhìn
qua, đúng như cậu ta nói. Chiếc áo sơ mi cậu ta đang mặc ướt nhẹp có thể nhìn
thấy lớn băng gạc bên trọng bị thấm ra ngoài một mảng màu hồng nhạt”.
Vết
thương chưa lành hẳn lại bị rướm máu rồi sao?
Ngải Ái
hoảng hốt, kéo tay Mộc Duệ Thần:
“Đi
theo tôi, để tôi thay băng cho cậu”.
Mộc Duệ
Thần buông cô ra, tỏ vẻ mệt mỏi:
“Đừng
phiền phức. Thay luôn ở đây”.
Hai tay
giơ cao, chiếc áo sơ mi bị quăng phạch xuống đất. Trên cơ thể cao gầy có lớp
băng gạc nhìn gầy gò nhưng mạnh mẽ, da trắng như tuyết, còn đẹp hơn cả con gái,
Mộc Duệ Thần trơ mắt nhìn Mộc Duệ Thần đang từng bước đi tới gàn mình.
“Nhìn
cái gì mà nhìn. Còn không lo đi lấy thuốc”.
Nghe
Mộc Duệ Thần ra lệnh, Ngải Ái mới bừng tỉnh, vuốt vuốt mũi, chạy ra ngoài phòng
tắm lấy hòm thuốc trở vào lại, đỡ cậu nhóc ngồi xuống ghế, cầm kéo cắt lớp băng
gạc trên người.
Cô cắt
gỡ lớp băng gạc tới phía sau lưng thì giật mình mất mấy giây, tay chân cũng đơ
ra.
Sẹo!
Đủ loại
sẹo!
Nhỏ
lớn, tròn, mảnh,…
Lồi lõm
đủ cả đầy trên lưng Mộc Duệ Thần, có dài có ngắn, nổi bật trên làn da trắng bóc
càng làm cho người khác phải rùng mình.
Lần
trước do vội quá nên cô chưa nhìn sau lưng thằng nhóc, bây giờ thấy rồi mới nổi
hết cả da gà.
“Đây…
Sao lại…”. Tay cô sờ lên lưng thằng nhóc. “Sao trên lưng cậu có nhiều sẹo thế
này?”
Mộc Duệ
Thần ôm đầu không nói gì.
“Mộc
Duệ Thần, rốt cuộc cậu đã phải trải qua những gì?”
Tay cô
vuốt ve lên những vết sẹo lồi lõm, trong lòng thấy chua xót. “ Không… thể nói
cho tôi biết sao…”
Thằng
nhóc chỉ mới mười ba tuổi, làm sao có thể chịu đựng được những vết thương đáng
sợ như thế, rốt cuộc ai lại có thể