ày trên mặt bàn. Carol khen :
- Anh
đúng là đảm đang, việc gì cũng biết làm.
- Việc
gì cũng biết làm? Ngoài nấu cơm anh còn biết làm gì?
Cô nắm
lấy cơ hội, nói ra những điều đã chuẩn bị:
- Viết
truyện, có phải anh là Sở Thiên viết truyện Người này không có chuyện đăng trên
mạng, đúng không? Giang Thành đúng là Sở Thiên, ID chọn thật tuyệt vời.
Cô đoán
, anh sẽ làm ra vẻ vôi tội, bảo mình không phải là Sở Thiên, nhưng thật bất ngờ
, anh thừa nhận :
- Bây
giờ mới biết à, cứ tưởng biết từ lâu rồi ?
Jason
là Sở Thiên? Ôi, thật dễ dàng bắt được, khiến cô chưa tin, vẫn chưa thỏa mãn
cuộc điều tra. Còn nhớ, trong một chuyện nào đấy, một thám tử nói: “Tự làm lộ
một bí mật là để che giấu một bí mật khác” . Anh thừa nhận một cách nhanh
chóng, liệu anh có phải Sở Thiên?
Anh
cười:
- Cô
toàn tra khảo những bí mật của anh à?
- Em
làm sao tra khảo được anh ? – Cô vội giải thích
– Em không giấu nổi anh, liệu còn tra khảo gì? Có người nói, anh không biết gì,
em phải dùng ID ảo để cãi
nhau với họ đấy. Nhưng ít người bảo anh không biết gì lắm.
Jason
cười phá lên:
- Thì
ra cô gây gổ cãi cọ đấy à? Cô dùng ID ảo cãi nhau, người ta cứ nghĩ là anh đấy.
Tại sao không dùng ID thật?
- Em
không muốn để anh biết em cãi nhau. Em biết anh không thích cãi nhau. Nhưng em
không được giáo dục như anh, em giữa đường gặp chuyện bất bình liền rút dao ra,
chết cũng phải chết cho sướng đời. – Thấy anh không nổi cáu, cô thêm mạnh dạn.
– ID thật của em là để viết Lời thì thầm với anh, em không muốn làm hỏng hình
ảnh của em trong tim anh anh . Anh có đoán ra ID thật của em không?
- Anh
không đoán ra.
Nhưng
thấy anh mỉm cười, cô biết anh có đoán ra, liền đấm anh, anh né tránh nhưng vẫn
bị cô đánh trúng,chỉ cười nói :
- Thế
nào, học được võ công của Ngãi Mễ chưa?
Carol
cười đắc ý , kể cho anh nghe chuyện mặc áo giáp cãi nhau, lo Jason và Sở Thiên
là anh em sinh đôi,làm thế nào để tìm thấy hai người anh sinh đôi là Vương Định
Thành và Vương Tất Thành, vân vân. Cô kể liền một hồi, anh chỉ cười, lắng nghe.
Cuối cùng, như nhớ ra điều gì, cô hỏi :
-Tại
sao có lúc anh đang chơi bóng ngoài sân nhưng Sở Thiên vẫn chat với em?
- Anh
có thuật phân thân. – Anh cười.
- Đừng
đùa nữa, nói với em đi nào, tại sao lại thế, nếu anh không nói em không ăn uống
gì nữa đâu.
Anh
chưa kịp trả lời thì Ngãi Mễ và Phương Hưng đến,
hai cô đều trang điểm rất đẹp và thật tự nhiên.
Thấy
Carol, Ngải Mễ nói với Phương Hưng:
- Anh
Jason thuê được một cận vệ, lúc này anh ấy biết thế nào là ác độc
giang hồ, lúc nào cũng có người đánh vào ý nghĩ của anh ấy, muốn cướp trinh
tiết của anh ấy. Trước đây không dám gặp riêng một mình tớ, bây giờ sợ đến mức
không dám gặp riêng hai ta, sau này có thể chỉ gặp các cô gái vào lúc duyệt
binh. – Ngải Mễ khoác tay Carol , cười
cười nói với Jason. – Tại sao anh biết Carol không cùng cánh với bọn này? Biết
đâu lại do bọn em cài cắm trong phòng của anh thì sao?
- Cô
nói người trong một đường dây à? – Jason cười, cười xong anh nói với Ngải Mễ. –
Nào , cô giải thích cho cô em gái bé bỏng trong đường dây này hiểu đi, tại sao
anh chơi bóng dưới sân mà Sở Thiên vẫn chat được trên mạng?
Ngải
Mễ chỉ cười, không trả lời, Phương Hưng nói chen vào:
-
Chỉ là cái nhà chị “Sở Thiên bé” này làm chuyện ma quái.
-
Tớ không thèm làm “Sở Thiên bé” đâu nhé, tớ là tớ, quyết không làm bé. Nếu anh
Jason đồng ý để tớ lấy anh ấy làm thiếp, làm “Ngải Mễ bé”, thì tớ không có ý
kiến gì. – Nghe Ngải Mễ nói, mọi người cùng cười to.
Jason
nói với Carol , có lúc là do Ngải Mễ chat. Ngải Mễ là tiến sĩ văn học Anh- Mỹ
, chuyên nghiên cứu văn phong, rất giỏi bắt chước
, mô phỏng. Bố của Ngải Mễ là giáo sư hướng
dẫn anh làm nghiên cứu sinh, anh cùng Ngải Mễ viết truyện thật ra có phần giống
với bố Ngải Mễ.
- Đằng
ấy là tiến sĩ đấy à? Đằng ấy là “Cô em văn học Anh-Mỹ” mà Sở Thiên nói đến sao?
– Carol ngạc nhiên. – Tớ nghe chị Sally nói, đằng ấy là thạc sĩ thống kê cơ mà?
- Cả
hai. Chuyên ngành của tớ khó tìm việc làm, cho nên tớ học thạc sĩ thống kê. –
Ngải Mễ nói.
Jason
giới thiệu :
-
Hai cô này gần đây đã tìm được việc làm, bắt anh phải mở tiệc chúc mừng.
Ngải
Mễ nói :
- Ôi,
đâu phải chúc mừng riêng bọn em? Không phải là chúc mừng anh hay sao? Thứ nhất,
chúc mừng anh tìm được việc làm; thứ hai chúc mừng chuyện của anh đã hoàn
thành; thứ ba , chúc mừng bài phát biểu của anh, thứ tư... – Chừng như nhớ ra
điều gì, Ngải Mễ hỏi – Anh còn định giảng dạy thử ở đại học P nữa à? Cứ ở lại
đây đi, em sẽ xin học tiến sĩ thống kê, nếu anh sang đại học P , coi như em
không còn ý nghĩa gì.
Jason
hỏi:
- Cô
định học tiến sĩ thật đấy à? Một bằng tiến sĩ chưa đủ lại muốn thêm một bằng
tiến sĩ nữa sao? Đã tìm được việc rồi, còn học làm gì?
- Anh
không hiểu thật hay giả vờ không hiểu đấy? – Phương Hưng nói. – Chẳng phải nói
muốn anh dạy ở đại học C hay sao? – Rồi cô quay sang nói với Ngải Mễ.- Tớ bảo
đằng ấy đừng thôi việc ở CA, nếu thôi việc là để học tiến sĩ ở đây, nhưng anh
ấy sang bang kh
