i này lên
khuôn mặt người khác. Hai người anh đẹp trai trên mức đẹp trai, nhưng khác với
Jason. Cái đẹp của bố và hai anh là cái đẹp dịu dàng, còn Jason là cái đẹp kiên
nghị, cứng rắn, đậm chất đàn ông. Hình như bố và anh trai có cái đẹp của người
chơi violon , còn Jason có cái đẹp của người chơi guitar.
Cuối
cùng , vẻ bề ngoài của họ cho họ chọn lựa các nhạc cụ khác nhau hay là cách
biểu diễn các nhạc cụ có khí chất khác nhau, cô cũng không thể hiểu nổi.
Cô phấn
khởi cho mẹ, vậy là mẹ đã qua rồi mọi sự vất vả, ba người đàn bà giờ đã trở
thành bạn thân. Nghe chuyện này cô cảm thấy vừa kỳ lạ vừa hài hước, nghĩ kĩ thì
cũng là việc bình thường. Trước kia quan hệ của ba người đàn bà này không tốt là
vì một người đàn ông ngăn cách họ, bây giờ người đàn ông ngăn cách họ đã đi
xa , mọi người còn lý do gì để oán hận lẫn nhau? Thì đấy, cách xưng hô mẹ già
cũng được dùng, nghe như cách xưng hô của thời ba
thê bảy thiếp trong xã hội cũ. Cô đoán chừng, nếu còn trong xã hội cũ, hoặc
chính phủ ngày nay cho phép ba thê bảy thiếp , ba người đàn bà này sẵn sàng
chia sẻ với nhau người đàn ông ấy.
Nhưng
Carol lại có một ý nghĩ kì lạ, cô tự hỏi, nếu mình với một người con gái khác
chia sẻ Jason, liệu mình có bằng lòng hay không? Cô sợ hãi nhận ra rằng, nếu
mình đồng ý là bởi không giành trọn vẹn được anh. Đúng là yêu si mê, yêu điên
cuồng.
Nghi
ngờ anh trai em gái cùng cha khác mẹ đã tiêu tan, cô lại vắt óc suy đoán Sở
Thiên và Jason có phải là một người . Nhưng nghi ngờ ấy cũng đã vô tình được
giải đáp.
Sở
Thiên cho đăng hết truyện Người này không có chuyện, một cư dân mạng viết
bài Nhìn Sở Thiên từ xa, dẫn
ra một đoạn của Sở Thiên viết về cái đẹp của tình yêu không trọn vẹn, phối thêm
nhạc nền của mối tình Lương Sơn Bá – Chúc Anh Đài, đăng kèm tấm ảnh của Sở
Thiên. Nhìn ảnh, Sở Thiên có phần giống Jason, nhưng là ảnh nhìn nghiêng, hình
như là ảnh cũ từ nhiều năm trước, không giống Johnny Deep, hoặc nói như một cây
bút nữ tên là Tư Nguyệt chọc cười trên Làng tiểu thuyết: giống với “chú em họ
người Trung Quốc của Johnny Deep” .
Chỉ một
điểm ấy thôi , cô không làm sao để đoán định Sở Thiên là Jason , đang do dự có
nên kiếm cớ để hỏi Jason , và cũng đã tìm được cớ. Jason gọi điện cho cô, bảo
Ngãi Mễ và Phương Hưng sẽ đến ăn cơm, muốn mời cô cùng dự, cô có thời gian tham
dự không?
Cô nghĩ
, hỏi gì mà kỳ lạ? Có thời gian hay không có thời gian? Anh mời tôi ăn cơm còn
quan tâm đến thời gian của tôi làm gì? Có thời gian, đến ăn; không có thời gian
cũng phải tìm thời gian đến để ăn. Cô trả lời dứt khoát:
- Có.
Em sẽ giúp anh một tay.
Không
chờ anh trả lời cô cúp ngay máy, khỏi phải khách sáo, không cho cũng sang giúp.
Cô
cài áo cộc tay, cái áo làm nổi bật “tư tưởng trung tâm”; cái váy ngắn vừa kín
đầu gối, để lộ hai bắp chân, coi nhu làm nền; tóc chải gọn, chạy sang gõ cửa
phòng Jason.
Jason
mở của, nhìn cô, khen :
- Ôi,
hôm nay trông gọn gàng quá.
Nhưng
đó không phải là lời khen cô muốn nghe, giống như nói đùa với trẻ con vậy,
không phải là khẩu khí của người bị điện giật. Nghĩ bụng, phong cách không phải
là điều anh thích thú, giống như người thích đọc thơ , mà mình lại cho anh một
bài văn nghị luận. Có thể anh thích váy bay phơi phới, dáng điệu thướt tha hay
sao? Bây giờ không thể về thay được nữa rồi.
Anh
quàng cái tạp dề hoa vào người, đang bận làm bếp, bảo ở trong tủ lạnh có nước
uống, cô tự lấy ra mà dùng. Cô mở tủ lạnh lấy ra một lon nước cam, vừa uống vừa
nhìn anh làm thức ăn. Anh tay dao tay thớt tỏ ra thành thạo, vừa trò chuyện,
vừa phập phập thái chỉ su hào, anh nói thái chỉ ăn giòn ngon hơn là nạo, lát
nữa mời cô ăn thử món nộm ba loại gồm miến, rong biển và su hào thái chỉ, màu
sắc mùi vị đủ cả, bảo đảm cô ăn phải nhớ đời.
Cô
tích cực hỏi :
- Còn
làm gĩ nữa không, để em giúp ?
- Không
làm gì nhiều, chỉ vài món mọi người thích ăn thôi . – Anh điểm các món cho cô
biết. – Cá sốt chua ngọt, cô Hưng rất thích; sườn rán muối tiêu, cô Mễ rất
thích; cá mực hấp, chuẩn bị cho cô, biết cô thích ăn có nhưng rất ghét phải
nhằn xương , cá mực hầu như không có xương. Lại chuẩn bị cho mỗi người một món
đem về, nhưng món cá của cô anh chưa hấp, hấp bây giờ để đến mai ăn mất ngon,
anh ướp đủ mắm muối , chốc nữa bảo cô cách hấp. Đơn giản lắm, nhìn là biết
ngay.
- Ôi,
anh chu đáo quá ! Làm sao anh biết em ăn cá không thích nhằn xương? Đã bao giờ
em nói với anh đâu nhỉ? Tại sao em không nhớ gì vậy ?
- Phải
để cô nói thì còn ra làm sao nữa? – Anh cười – Lúc cô ăn cá , có một chút xương
cũng không thích, miếng cá còn chút xương cũng bỏ đi.
Carol
không ngờ anh quan sát kỹ như thế, cảm
thấy rất phục anh.
- Để em
giúp anh việc gì nào?
- Cô
làm cho anh chỗ tôm này. Cô dùng tăm để lấy hết những cái đen trên lưng nó,
đây, làm thế này. – Anh làm mẫu cho Carol nhìn, rồi để cô làm.
Cô vừa
làm, vừa nhìn anh làm bếp, trông anh thật lão luyện, sắp xếp đâu ra đấy, bốn
cái bếp ga thì ba cái đang đỏ lửa, nhưng anh không tỏ ra cuống vội. Những món ăn
nguội đã b