ó thể hầu hạ bệ hạ là phúc của nô tỳ”.
Lạc Quỳnh Anh nhìn Nghiêm Tuyển kéo tay Diêu Kỳ thân mật ra khỏi Ngọc Ninh cung thì trái tim lạnh lẽo.
“Nương nương, bình thường người hồ đồ đã đành, Diêu chiêu nghi đến cửa gây chuyện mà người còn chắp tay nhường bệ hạ cho người ta?”. Rốt cuộc Tĩnh Nhi cũng là người hầu hạ trong Ngọc Ninh cung, thấy thế thì hỏi. Lạc Quỳnh Anh lại cười nói: “Bệ hạ đi cùng tỷ tỷ, không có người quẫy nhiễu ta, tốt qá”.
Haiz, kẻ ngu vẫn là kẻ ngu, ân sủng của Đế vương cũng có thể nhường cho người khác được, Tĩnh nhi lắc đầu nghĩ thầm.
“Ta mệt rồi, muốn vào trong nghỉ ngơi một lát, đừng cho người nào vào ầm ĩ”. Lạc Quỳnh Anh vừa ngáp vừa dặn dò.
Tĩnh nhi há miệng nhỏ giọng nói thì thầm: “Hừ, ngày hôm nay khiến Hoàng thượng tức giận bỏ đi, về sau làm sao có thể có ai lại đến Ngọc Ninh cung nữa? Đúng là kẻ ngu”.
Lạc Quỳnh Anh đi đến cửa vừa vặn nghe được hết lời nàng ta nói, nàng cười tự giễu rồi đi vào tẩm điện, khép lại cánh cửa, ngồi trên trường tháp xoa xoa cái trán.
“Nghiêm Tuyển, sau lần này thì ngươi nên hiểu ta vĩnh viễn không thể giống như những nữ nhân kia tranh giành tình cảm của ngươi, cả ngày lẫn đêm ở trong hậu cung đợi ngươi sủng hạnh... Càng không thể cả đời làm một kẻ ngu ở trong Ngọc Ninh cung, là một con cờ trấn an di dân của ngươi”.
Khi nghĩ đến hình ảnh Nghiêm Tuyển nắm tay Diêu Kỳ đi cùng nhau, tim của nàng lại cứng lại. Nàng nhắm mắt lại, ép buộc chính mình phải quên đi cảnh tượng đó.
Tình yêu của Đế vương vừa ngắn ngủi vừa buồn bã, một khi đã yêu là sẽ vạn kiếp bất phục.
Ngoài cửa sổ bóng đêm mênh mông, trong tẩm điện chỉ để lại vài chiếc đèn cung đình, còn lại đều tối đen.
Lạc Quỳnh Anh nằm nghiêng trên chiếc giường, mu bàn tay đặt lên trán, phải một lúc mới đi vào giấc ngủ.
Nhắm mắt ngủ một lúc chợt thấy sau lưng có một luồng khí nóng thổi vào, bên hông bị thứ gì đó kiềm chặt, nàng mơ hồ rồi mở mắt ra, vừa nhìn thì thấy một bàn tay trắng như ngọc đang đặt trên bụng nàng. Phía sau lưng truyền đến mùi bạch xạ hương, phút chốc nàng chỉ ngửi thấy mùi hương của người nọ.
Nàng há mồm muốn kêu nhưng suy nghĩ lại, nuốt những lời định nói xuống, mặc cho hắn ôm chặt.
Trong bóng đêm nàng có thể cảm thấy môi của hắn dá lên gáy nàng, chơi đùa, khẽ hôn qua mái tóc.
Đáng ra nàng nên ngăn hắn lại, đẩy hắn ra... Nhưng trong khoảnh khắc nàng lại không làm được.
Bàn tay đặt trên bụng từ từ đi lên, cách lớp quần áo mỏng vân vê đỉnh nhạy cảm, môi mỏng mang theo nhiệt độ hôn lên gáy nàng.
Nàng thở gấp, hai gò má nóng lên, thân thể mới trải qua một lần được hưởng tư vị tình dục khi được hắn vuốt ve thì nổi lên phản ứng.
“Không”. Nàng hồi hồn, dùng sức kéo bàn tay che ở ngực.
Sau một cái chớp mắt, nàng bị người đó đè lên, hơi thở nam nhân ập đến, cái miệng nhỏ muốn nói đều bị hắn nuốt vào.
Cái lưỡi bá đạo chui vào trong miệng nàng, liếm láp khắp nơi trong khoang miệng buộc nàng phải đáp lại nụ hôn của hắn.
“Ưm... Không!”. Mắt đẹp giận trừng trừng, nàng dùng sức nghiêng mặt khiến nụ hôn rơi trên gò má.
Hắn không để ý đến sự chống cự của nàng, cánh tay như đúc bằng sắt vòng chặt lấy vòng eo mảnh khảnh, mút hôn gò má mềm mại trắng mịn, gặm hôn làn da như tuyết của nàng.
“Nghiêm Tuyển, buông ta ra!”. Nàng dùng sức đẩy hắn, tức giận kêu lên.
“Trẫm không buông!”. Hắn chôn đầu vào cổ nàng, hít sâu một hơi, ôm cái thân thể mềm mại đã khiến hắn phiền não cả một ngày vào trong ngực.
“Ta không muốn ngươi đụng vào ta”. Trong đầu nàng lại hiện lên cảnh hắn kéo tay Diêu Kỳ, cả trái tim đau đớn làm nàng không thở nổi.
“Nàng là Hoàng hậu của trẫm, trẫm muốn đụng sẽ đụng, nàng không được phép nói không”. Hắn chỉ cần nghĩ đến nàng trăm phương ngàn kế muốn giao hắn cho nữ nhân khác là không khống chế được tức giận nổ ra.
“Ngươi đường đường là một Đế vương, sao lại làm khó một cô gái yếu đuối như ta?”.
“Cô gái yếu đuối?”. Hắn hừ nhẹ một tiếng, cười lạnh nói: “Chỉ với mưu lược của nàng khiến đại quân Kim Lương đánh mãi không được, vốn là cuộc chiến mà trẫm nắm chắc phần thắng trong tay thế mà nàng làm cho trẫm phải hao tâm tổn trí suy nghĩ. Đại quân Kim Lương bị Linh Nguyệt quân sư khiêu khích nhiều lần, tổn thất vô số. Nàng còn nói mình là một cô gái yếu đuối?”.
“Ta chỉ có chút tài mọn thôi, người chân chính cầm quân đánh giặc không phải ta, thành bại như thế nào đâu phải do ta”.
Nghe nàng nói vậy, mắt Nghiêm Tuyển sắc lại, trong lồng ngực hừng hực lửa ghen.
Những lời nói này của nàng rõ ràng đem công lao của mình đổ lên đầu chủ soái của đại quân Đông Kỳ, mà người đó chính là Cảnh Thừa Nghêu.
Kể từ khi phơi bày ngụy trang của nàng, hắn liền phái Ảnh vệ thời thời khắc khắc ở Ngọc Ninh cung. Có lẽ nàng cũng đoán được nên những ngày gần đây chưa hề bước đến thủy tạ.
Lần cuối cùng, vào đêm trăng tròn đó nàng lấy sáo gọi Hoa phương đã bị hắn biết nên chắc chắn sẽ không mạo hiểm nữa.
Như vậy thì chắc chắn liên hệ giữa nàng và Cảnh Thừa Nghêu đã bị cắt đứt, bên người nàng lại không có người tin tưởng phó thác được, lại càng không thể tìm người đưa tin đến Đông Kỳ.
Như thế mà nàng v