ời mới biết tại sao anh lại nói ra những lời này, quả
thực giống đứa trẻ khi bị chọc giận thì mắt đỏ lên, nói giận dỗi.
Đường Mạn hừ một tiếng, “Trương Khải Hiên, anh cảm thấy đau
sao? Không phải anh muốn tôi hầu hạ anh sao?” Cô đè Trương Khải Hiên lại trong
nước, dùng chân giữ lấy anh, tay phải lại lấy một cục xà bông ở trên mặt bồn tắm,
không nặng không nhẹ chà lên lưng của Trương Khải Hiên, “Đàn ông thúi, anh cho
rằng Trương Bá Chi đối xử như vậy với Cổ Thiên Lạc trong “Sư tử Hà Đông” đều là
diễn trò thôi đúng không? Hôm nay, tôi sẽ chăm sóc thật tốt cho anh xem.”
Trương Khải Hiên bực bội, cô lại đối xử với anh như vậy sao?
Tay Đường Mạn cầm cái ca, cũng không thèm để ý nhiệt độ của nước, xối thẳng vào
người anh, xối đến anh không kịp chống đỡ, cuối cùng anh bốc hỏa, “Có người vợ
nào như em không?”
Đường Mạn cũng tức giận, “Tôi đầy bất mãn, anh thì muốn làm
loạn sao?”
Hai người đều cương, Trương Khải Hiên trừng mắt còn cô thì nổi
giận, bỗng nhiên anh giật mình, hai người, mặc dù là đang cãi nhau, lại giống với
lúc mới kết hôn, khi ở trong phòng tắm tắm với nhau, khi lãng mạn múc nước xối
lên người đối phương, chẳng qua hiện giờ có chút dở dở ương ương, giờ phút này,
cả người anh đầy nước, Đường Mạn cũng ướt không ít, áo cũng ướt sũng, dính sát
vào người.
Tầm mắt anh không thể không nhìn xuống, dừng lại trên bộ ngực
đang phập phồng của Đường Mạn, Đường Mạn cũng chú ý đến ánh mắt anh, mặt cô đỏ
lên, ném khăn mặt xoay người bước đi.
Không đợi cô kịp phản ứng lại, đôi bàn tay to lớn của Trương
Khải Hiên đã dùng sức ôm cô vào lòng, cô kinh ngạc mơ hồ, cơ thể không đứng vững,
hai người cùng té vào trong bồn tắm lớn.
Cổ tay Đường Mạn đập thật mạnh xuống thành bồn tắm, cô nhịn
không được khóc lên: “Đay tay quá, Trương Khải Hiên, anh làm tôi đau.”
Anh đặt cô trong nước, thấp giọng nói: “Đau, đau, thì nói là
em đau, sao em lại không nói, em gọi anh lại một tiếng đi, gọi đi.”
Đôi mắt ngạc nhiên của Đường Mạn mở rất to, bị anh đặt trong
nước, cô cảm giác được dục vọng của anh đang để giữ hai chân cô, đang chuẩn bị
phá cửa mà vào, cô ngây người, nước ấm và hơi nước bốc lên, trên mặt cô phiếm hồng,
tràn ngập sự khó hiểu cùng uất ức, anh nhìn thấy lại không kiềm lòng nổi, “Đường
Mạn.” Anh thấp giọng nghiến răng nói, “Em thật đáng ghét.” Cúi đầu, anh mút lấy
môi cô, quấy rầy chiếc lưỡi của cô mà không nói thêm gì nữa, thứ tình cảm nồng
nhiệt và lạ thường này nhất thời đánh Đường Mạn đến nổ đom đóm.
Không biết ai đã giẫm vào nút thoát nước, nước xoay tròn ào
ào tựa như một cơn gió xoáy nhỏ, chỉ một lúc đã chảy hết ra ngoài.
Rất nhanh, vài ba động tác anh liền cởi hết đồ của Đường Mạn,
lật người Đường Mạn lại như lật thịt nướng, dùng cách thức đi vào từ phía sau,
đè chặt Đường Mạn ở trong bồn tắm, nâng mông cô lên, đưa ham muốn của mình vào.
Lần này, Đường Mạn không phản kháng, cô nhớ đến ba, tuy rằng
nhiều năm qua ba rất ít gặp mặt cô, nhưng mà, cô vẫn là con gái của ông, khi cô
không có khả năng giúp ông, chồng cô đã hoàn thành giúp cô, hiện tại, cô phải
làm nghĩa vụ của một người vợ mà thôi.
Tay cô nắm chặt thành bồn tắm, Trương Khải Hiên lần lượt tiến
sâu vào, mỗi lần xông vào là chân cô đụng vào thành bồn tắm, đụng đến đau đớn,
anh hì hục, ngang nhiên thích thú, kích tình như ngọn lửa khiến anh điên cuồng
“yêu” cô, anh cúi đầu cắn chặt đầu vai cô, gần như muốn cắn nát cô, xương cốt bị
nhào nặn như tan ra thành nước, hóa thành một thể với mình, hòa cùng một chỗ.
Đường Mạn không hiểu, đây là tình yêu sao? Lúc làm tình thì
anh chuyên chú như thế, nhưng làm xong lại thay đổi sắc mặt, đàn ông đều là như
vậy sao, cái gọi là làm tình chính là yêu sao? Làm tình chính là yêu? Một bên
nói yêu vợ, bên kia lại vô tư dành cho người phụ nữ khác y chang như vậy, vẫn
là câu nói đó, nghĩ đến đây, cô rùng mình.
Trương Khải Hiên lại không phát hiện ra vẻ mặt bất thường của
cô, anh chỉ cảm thấy vô cùng thỏa mãn, thỏa mãn chưa từng có, mong muốn khoảnh
khắc này là vĩnh viễn, vĩnh viễn ôm cô vào lòng, vĩnh viễn ở lại trong cơ thể
cô.
Hiện giờ, anh hiểu được một chuyện, vợ chồng cãi nhau, đầu
giường đánh nhau, cuối giường hợp lại, thì ra chính là như vậy.
Bức tranh đấu nhau trong không gian nhỏ hẹp rốt cuộc cũng đặt
dấu chấm hết, hai người mệt mỏi rã rời, ngã vào trong bồn tắm lớn, nước vẫn chảy
ào ào, Trương Khải Hiên cúi đầu cắn vành tai cô, bàn tay vẫn chu du trên cơ thể
cô như trước.
Đột nhiên anh cảm thấy trong lòng khó quá: “Thật sự có một
ngày, anh mất đi, anh làm sao bỏ được em đây?”
Đường Mạn kéo ngăn tủ ra, tìm hai cái áo len muốn đem qua
phòng của Trương Khải Hiên. Vuốt ve áo len của anh, chạm vào sợi len trên đó,
nhớ đến hơi thở của anh dính lên đó khi anh mặc lên người, tâm trạng phức tạp với
anh lại dâng lên. Cô khẽ thở dài.
Bà Trương hùng hổ vọt vào trong phòng, vừa nhìn thấy Đường Mạn
liền nổi giận đùng đùng, bà hung hăng ném hộp thuốc vào người của Đường Mạn:
“Đây là cái gì?”
Đường Mạn cúi đầu nhìn xuống, là thuốc ngừa thai, ngày đó
Trương Khải