y nghĩ một chút đi, Khải Hiên đối xử với cô tốt bao nhiêu
chứ. Còn cô, ngày nào cũng bày ra cái bản mặt giống như bị đưa vào lãnh cung với
nó, cô bày ra cho ai xem?”
Đường Mạn liền giật mình, ba lại có thể gọi điện cho Trương
Khải Hiên? Quả thực, ba có gọi điện thoại nói với cô, nhưng trong tay cô làm gì
có tiền? Bởi vì đang cãi nhau với Trương Khải Hiên, nên cô cũng không thể nói với
anh, không ngờ ba cô lại trực tiếp gọi điện thoại cho anh.
Trở về phòng, cô rất giận, giận bản thân không có năng lực
giúp ba chia sẻ buồn phiền và giải quyết khó khăn, nén giận trong lòng, bất
giác rớt nước mắt.
Cửa mở, cô quay đầu lại, dĩ nhiên là Trương Khải Hiên, cô
nhanh chóng lau đi nước mắt.
Trương Khải Hiên đã nhìn ra, “Em sao vậy?”
Cô không nhìn anh, “Không sao, cám ơn anh đã giúp đỡ ba
tôi.”
Trương Khải Hiên có chút không vui, đi lại bên cạnh tủ, kéo
ngăn tủ ra tìm quần áo của mình, ném quần áo lên giường thật mạnh, sau đó lạnh
lùng nói, “Tôi muốn đi tắm.”
Cũng đúng, ở lầu hai, chỉ có phòng ngủ của cô và Khải Hiên mới
có phòng tắm.
Cô đứng lên, có ý gì đâu, tắm thì tắm đi, chẳng lẽ bảo tôi
nhường cho chỗ đó.
Cô xoay người bước đi, Trương Khải Hiên túm tay cô lại, anh
hừ một tiếng, gằn từng chữ nói: “Tôi chỉ là muốn đi tắm, em không thể chà lưng
cho tôi sao?”
Đường Mạn tức giận, “Phòng tắm ở bên ngoài nhiều như vậy, mấy
cô phục vụ lại có thừa, sao phải tìm bà cô già ở nhà chứ?”
Anh một mạch kéo cô vào phòng tắm, đạp cửa, sau đó tựa vào cửa,
giơ hai tay ra, nhếch chân mày nói: “Em là vợ của tôi, không gọi em thì lợi cho
em quá rồi?”
Đường Mạn lập tức muốn mắng anh, lời vừa định nói lại nuốt
vào trong miệng, dù sao anh cũng trả hộ những tổn thất cho ba cô mà không chút
do dự, đúng là hiện tại cô đang có cảm giác “nã nhân thủ đoản” (1).
(1) Nã nhân thủ đoản: Hưởng lợi từ người khác đến lúc cần
thì phải giúp đỡ người ta.
Xoay người, cô không lên tiếng, cúi đầu mở nước cho anh.
Thấy cô không cãi nhau với mình, trái lại Trương Khải có
chút bất ngờ, bà xã miệng mồm lanh lợi của anh lại kinh địch buông tha mình hay
sao?
Rửa sạch bồn tắm lớn, Đường Mạn bắt đầu mở nước, nước chảy
ra ào ào, cô thử độ ấm của nước, cảm thấy thích hợp, lúc này mới bỏ vào bên
trong chút sữa tắm, nhìn lại, Trương Khải Hiên đang cởi quần áo, Đường Mạn nhất
thời đỏ mặt, xoay lại không nhìn anh nữa.
Trương Khải Hiên lại nhìn cô từ phía sau, Đường Mạn gầy đi
nhiều, bờ vai rất yếu ớt, nắm vào thậm chí như nắm lấy xương, trong lòng anh
đau đớn từng cơn, nhớ đến vừa rồi cô tình nguyện đáp ứng anh, hiểu được là do
mình đã giúp đỡ ba cô, điều này khiến trong lòng anh khó chịu ít nhiều, chẳng lẽ,
cô vẫn không thể đối xử dịu dàng với anh một lần, cười ngọt ngào với anh một lần
như trước kia sao? Anh khổ sở, chỉ cần em cúi đầu với anh một chút, anh thật sự
tình nguyện gục trước mặt em, ôm em như đứa trẻ nhìn thấy mẹ, chui vào lòng em,
dựa dẫm vào em.
Đường Mạn cũng bỏ sữa tắm vào xong, vừa định nói xong rồi, lại
nhìn thấy anh, nhất thời xấu hổ xoay mặt đi chỗ khác. Trương Khải Hiên đã cởi hết
quần áo, trần như nhộng ở trước mặt cô, cô nhìn thấy dục vọng của anh, điều này
khiến trái tim cô đập loạn xạ, tuy rằng hay người đã là vợ chồng, cũng đã từng
không mặc gì đóng cửa phòng hôn nhau, nhưng đã xảy ra nhiều chuyện như vậy, đột
ngột lại nhìn thấy trần trụi như vậy, cô bối rối ngượng ngùng.
Cô khẽ nói, “Anh ngâm nước trước đi, lát nữa tôi sẽ lại
vào.”
Trương Khải Hiên kéo cô lại: “Em cũng không phải là phụ nữ
xa lạ, sao phải sợ nhìn tôi như vậy?”
Đường Mạn bị khơi dậy tính xấu, cô hơi bực bội: “Anh nói
cũng đúng, tôi cũng cảm thấy lạ, ở bên ngoài có biết bao nhiêu phụ nữ xếp hàng
tình nguyện cởi đồ lên giường lăn lộn với anh, tại sao anh lại muốn đến trêu
đùa tôi chứ?”
Ánh mắt khó coi của Trương Khải hiên giờ phút này hiện lên vẻ
trêu chọc, để trả thù, dùng một ánh mắt vô lại nhìn chằm chằm cô: “Tôi chỉ
thích hạnh hạ em!”
Đường Mạn trừng to hai mắt, càng lúc càng tức giận.
Trương Khải Hiên vui vẻ, “Nhìn cặp mắt ngang bướng của em
kìa, em mất hứng thật khiến tôi thoải mái.”
Anh hừ một tiếng, ngồi vào trong bồn tắm, thốt ra một câu:
“Thật sự là đã lâu không hưởng thụ sự chăm sóc như ở spa của bà xã đại nhân.” Rồi
anh mắng: “Đường Mạn, em là một củ cải trắng nấu không nhừ, đám củ cải vừa nồng
vừa cứng, ăn vào vừa không có nước vừa không mềm, khi cuộn với thịt nướng thì cũng ngại vì không hợp vị.”
Đường Mạn tức giận hậm hực nói: “Xem ra anh đúng là cho thì
không ngọt, cướp đoạt mới thơm.” Cô lấy khăn mặt, nhúng vào trong nước cho ướt,
sau đó hung hăng quăng xuống thật mạnh, đúng lúc đánh lên lưng của Trương Khải
Hiên, Trương Khải Hiên trúng đòn la đau một tiếng, anh vừa định mắng, Đường Mạn
ấn vai anh xuống, với lấy cái bàn chải hung hăng chà xát, “Trương Khải Hiên,
tên đàn ông thối tha, có phải hầu hạ như vậy thì anh thấy thoải mái hay không?”
Trương Khải Hiên xoay lại nắm lấy cánh tay của Đường Mạn, miệng
thì mắng: “Đường Mạn, chết tiệt, em thật sự quá khi dễ người khác mà.”
Có tr