Insane
Dây Leo

Dây Leo

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328191

Bình chọn: 10.00/10/819 lượt.

ây thôi, hôm nào có thời gian,

tôi gọi điện thoại cho anh.”

Anh không truy hỏi cô chút nào, cũng không thăm dò cặn kẽ,

cô nói chỉ đưa đến đây thì chính là đưa đến đây thôi.

“Vâng, tạm biệt Đường Mạn.”

Đường Mạn bước xuống xe, bước nhanh về hướng biệt thự nhà họ

Trương.

Anh ngồi lại trong xe có chút thất thần, tài xế quay đầu xe

chạy đi rồi, anh còn không nhịn được nhìn về phía sau, cho đến khi không còn thấy

bóng dáng của Đường Mạn nữa.

Kỳ thực cô rất đẹp, nhưng giữa chân mày lờ mờ chất chứa một

cỗ ưu sầu, giống như một đóa hoa anh túc màu xanh bị mây mù che phủ, lại càng

làm cho người khác muốn đưa ta ra trêu đùa một chút.

Giống như một cô gái bí ẩn, anh nhớ lại, ngày đó ở gần bệnh

viện, cô đứng ở ven đường, anh làm xong việc thì đi ngang qua, trong lúc vô

tình đã nhìn cô một cái, đúng lúc nhìn thấy hai mắt cô đẫm lệ, dáng vẻ cô độc,

yếu ớt như một gốc dây dưa leo nhỏ bé lung lay sắp đổ dưới cơn bão cấp 8, lúc ấy

anh đã bị cô làm cho rung động, nhịn không được tiến lên đỡ lấy cô.

Đưa cô trở về, cô không có sức để bước đi, anh đành phải bế

cô, đây là lần đầu tiên trong 35 năm qua anh ôm một cô gái xinh đẹp xa lạ, khoảng

cách gần như vậy, thật sự là muốn nhìn ít một chút cũng không thể. Mà gặp lại lần

nữa, anh lại càng cảm giác được, tuy rằng vẻ mặt cô thoạt nhìn khá nhợt nhạt và

tiều tụy, nhưng lại che giấu một vẻ ngoài thanh tú xinh đẹp.

Thật sự có duyên phận, không ngờ còn có thể vô tình gặp lại

cô.

Thế nhưng, anh cũng cảm thấy lạ, cô có nhiều tâm sự lắm sao?

Đường Mạn về nhà, vú Trương đã dọn cơm xong, Trương Thụy Hằng

đang đọc báo, bà Trương thì đang xem kinh kịch.

Cô thấp giọng, “Mẹ, con đã về.”

Lỗ mũi bà Trương khịt ra một tiếng buồn bực, lãnh đạm buông

ra một câu. “Thật là sung sướng, yên ổn làm mợ út còn bắt người khác phải chờ.”

Đường Mạn đành phải thấp giọng hơn một chút, “Thật ngại quá,

để mọi người phải chờ con, con đã ăn cơm rồi.”

Cô lên lầu, đi đến một nửa thang lầu thì thấy Trương Khải

Hiên đang đi đến. Lại là bộ mặt lạnh lẽo như băng tuyết, Đường mạn không để ý đến

anh, lướt qua anh đi về phòng, anh lại đuổi tới phòng hệt như một con mèo đang

vờn bắt chuột.

“Ra ngoài.” Sắc mặt cô không thay đổi, “Tôi phải thay đồ.”

“Ai đưa cô về nhà?”

Đường Mạn cảm thấy gần đây anh rất hay cố tình gây sự, không

thể tưởng tượng nổi, cô ngồi xuống ghế, trả lời không chút khách sáo, “Một người

bạn khác phái, cũng có thể nói là bạn trai.”

Anh bước đến, đứng ngay trước mặt cô, “Thay quần áo, đi ra

ngoài cùng tôi.”

Cô nhướn chân mày, hiện giờ, cục diện của hai người đúng chất

là mèo vờn chuột.

“Nếu tôi không đi?”

“Em có tin là tôi sẽ khiêng em đi ra ngoài không?”

“Vậy anh có tin là tôi sẽ biến một cuộc hẹn tốt đẹp thành một

đêm tiệc đấu đá cung đình không!”

Anh giật mình, người phụ nữ chết tiệt này, anh tin.

Không biết làm sao, anh đành phải oán giận nói: “Được thôi,

em không đi, tôi tìm người phụ nữ khác đi cùng tôi.”

Đường Mạn cũng cười lạnh, “Tùy anh sao cũng được.”

Trương Khải Hiên đạp cửa đi ra ngoài, cô lại bắt đầu tức giận,

tìm phụ nữ khác đi cùng sao, anh đi tìm Cao Nhân Tuệ à? Được thôi, người vợ này

không thuận theo ý anh, còn có chiếc giường ấm áp của người tình cũ chờ anh mà,

đi đi, đi đi, nhân lúc còn vận động được, vụng trộm được bao nhiêu lần thì hay

bấy nhiêu.

Trong lòng Đường Mạn thầm mắng hết lần này đến lần khác, oán

hận quá, cô đứng lên bật máy tính, quyết định viết lại nhật ký của hôm nay, đã

lâu không viết rồi.

Chủ đề: Đồ đàn ông dối trá thối tha.



Nhớ đến đêm nay chắc Trương Khải Hiên sẽ về nhà rất muộn, biết

anh về nhà cũng sẽ không đến quấy rầy cô, cho nên cô yên tâm mở nước và bồn tắm

lớn, sau đó ngâm mình vào bên trong, tắm nước ấm thật sảng khoái, sau khi lau

khô tóc, cô nằm lên giường.

Đêm đã rất tối, hơn nữa tuyết cũng không còn rơi, ánh trăng

khuyết bị mây che khuất, mọi thứ ngoài cửa sổ đều mờ ảo. Không biết hiện giờ

tên đàn ông thối tha đó đang làm gì, Đường Mạn thở dài, giết người cướp tiền

phóng hỏa, Trương Khải Hiên.

Đau đầu, cô chỉ cảm thấy đau đầu, nhưng bất luận thế nào

cũng không ngủ được, cuối cùng, đành phải uống hai viên thuốc an thần thì mới

lơ mơ ngủ thiếp đi. Trước khi ngủ, nghĩ rằng Trương Khải Hiên sẽ không đến quấy

rầy mình, cô yên tâm cởi bỏ áo ngủ, dứt khoát ngủ không mặc gì cả, như vậy có

thể đi vào giấc ngủ sâu hơn.

11h khuya, Trương Khải Hiên mới trở về, đêm nay có hai người

bạn của anh đến thăm, từ trước đến nay họ đều ăn cơm nói chuyện đến khuya, khi

về thì phòng Đường Mạn đã tắt đèn, đóng cửa, anh thở dài.

Trờ về phòng, anh vừa ngái ngủ vừa thay quần áo, phát hiện

không có quần lót để thay, cau mày suy nghĩ nhiều lần, rốt cuộc lấy hết can đảm

đếm phòng ngủ của Đường Mạn để tìm, anh biết đồ để ở đâu, bước chân rón rén, hẳn

là sẽ không đánh thức cô.

Trong phòng ngủ đã tắt đèn, nhưng phía dưới đầu giường, Đường

Mạn thường hay cắm một bóng đèn ngủ nhỏ, tỏa ra thứ ánh sáng thật ấm áp, đúng

lúc có thể giúp anh nương theo ánh sáng mà kéo ngăn tủ ra, từ ngăn kéo đồ lót

phía bên