quay lại lại bắt gặp ánh mắt đối phương. Mà nàng lại không coi
như không thấy đư, ngược lại đối hắn mỉm cười, bằng không liền chạy đến
bên cạnh hắn, hỏi hắn có đói bụng không?
Hắn lẳng lặng lắc đầu, nàng cũng không để ý tới, gắp miếng thịt bó đưa tới bên miệng hắn.“thịt bò này ngon lắm.”
“Ngươi……” Hắn mở miệng muốn nói nói, nàng lại bỏ miếng thịt bò vào miệng hắn.
“Tiệc cưới trong một giờ liền xong, nhớ rõ ở cửa chờ ta.” Nói xong, nàng lại giống trận gió, bước nhanh trở lại bên đồng nghiệp.
Mà hắn thật kinh ngạc nhìn nàng, không hiểu nổi hành động của nàng.
Thật không giống bình thường! Nàng thế nào lại quan tâm hắn có đợi hay không? Hơn nữa còn bắt hắn ăn, nàng làm sao vậy?
Thạch Hạo Nhiên trong lòng lộ vẻ khó hiểu, Giang Lăng Lục lại trừng mắt nhìn hắn, lại quay đầu cười cùng người khác nói nói.
Thạch Hạo Nhiên mặt nhăn mày, trong lòng nghi hoặc càng ngày càng sâu.
Một giờ sau, tiệc cưới đã xong, hắn đi tới cửa, lại phát hiện bên
ngoài trời mưa, hơn nữa mưa còn rất lớn, sấm sét không ngừng, có vẻ rất
lâu nữa mới tạnh.
“Trời mưa.” Giang Lăng Lục cũng đi tới cửa, nhìn đến bên ngoài mưa to, không khỏi nhíu mày, ở trong lòng vui mừng.
Này trời mưa! Nàng vừa vặn có việc cùng hắn mà không bị “Kiều Kiều” cản trở.
“Như vậy cũng không tốt hơn, tối rồi, mưa lớn, lúc này cũng không
thích hợp về nhà.” Nàng hai tay khoanh hai tay trước ngực, tươi cười,
lười biếng dựa vào tường.
“Làm sao bây giờ? Muốn tại đây qua một đêm sao?” Ân, chủ ý này hay đấy!
“Ta trên người tiền không đủ.” Nơi này là trung tâm cao cấp, hắn lại không mang nhiều tiền,“Ngươi trên người tiền mang đủ sao?”
“Làm sao có thể?” Giang Lăng Lục nhún vai.“Ta ngay cả một xu cũng
không mang.” Thạch Hạo Nhiên nhìn bên ngoài liếc mắt một cái,“Chúng ta ở đây đợi mưa tạnh.”
“Nếu mưa đến buổi sáng thì sao?” Nàng tức giận nhìn hắn.
“Này……”
Thấy hắn vẻ mặt phiền não, Giang Lăng Lục nhịn không được xem
thường.“này, quản lí ở đây không phải em rể ngươi sao, sao không nhờ
hắn?” Này đầu gỗ, thế nào lại ngốc như vậy?
Nghe nàng nhắc nhở, Thạch Hạo Nhiên mới nghĩ đến,“Di động……” Hắn trên thường không mang theo di động.
Biết đc thói quen của hắn, nàng móc di động ném qua cho hắn.
Thạch Hạo Nhiên nhận di động, gọi điện thoại nhờ em gái.“Kiều Kiều,
là ta, ta ở trung tâm, mưa rất lớn, ta xem đêm nay không thể trở về,
ngươi nhờ Thiên Tề giúp chúng ta chuẩn bị hai cái phòng đc không?”
Hai phòng? Giang Lăng Lục nhíu mày, hai phòng như thế nào kể sự tình? không thể được……
“Hai phòng?” Đồ Kiều Kiều nghi hoặc nhíu mày.“Ca, ngươi sẽ không cùng Tiểu Lục ở một chỗ chứ?”
“Ừ, ta vs nàng đang cùng một chỗ……”
“Các ngươi làm sao có thể ở cùng một chỗ?” Đồ Kiều Kiều nghi hoặc,
nàng đương nhiên biết đại ca đưa Tiểu Lục đến trung tâm, nhưng là lấy
tính cách Tiểu Lục, nàng bình thường người vừa đến sẽ bỏ lại đai ca, làm sao bây giờ còn ở cùng đại ca?“Là Tiểu Lục muốn quay lại sao? Nàng còn
không hết hy vọng, còn muốn tiếp tục ức hiếp ngươi sao?”
“Không phải……” thanh âm em gái có vẻ lớn, sợ phía sau Giang Lăng Lục
nghe được, Thạch Hạo Nhiên che phone, đưa lưng về phía nàng,“Ta cùng
nàng cùng một chỗ là vì……”
Đột nhiên, hắn cảm nhận được gáy sau truyền đến một trận đao phong,
vội phát ra tia nguy hiểm, nhưng đối phương như là sớm đoán được hành
động của hắn, giật lấy di động.
Đột nhiên sau gáy truyền đến tê dại,“Ngô……” Hắn nhíu mày chống cự,nhưng vẫn là ngất đi.
Thạch Hạo Nhiên bị hắt nc tỉnh dậy.
“A……” Từ sau gáy truyền đến cơn đau làm cho hắn nhíu mày, hắn mở mắt ra, lắc đầu, vụn đá trên mặt rớt xuống.
“Ngươi tỉnh rồi?” Giang Lăng Lục cầm trong tay cốc nước rỗng, khóe
môi cố gắng nén cười, thảnh thơi đem cốc nước đặt trên bàn trà, tao nhã
ngỗi xuống ghế đối diện vs hắn.
Thạch Hạo Nhiên nhíu mày, phát hiện tay cao hơn đầu, hơn nữa cổ tay
còn bị còng lại, mà cà vạt sớm đã bị cởi ra, vòng qua tay buộc chặt lấy, lại còn buộc cột chặt vao đầu giường, hai chân cũng bị tách ra, bị khăn mặt cuốn chặt lấy, căn bản không thể động đậy.
“Giang Lăng Lục, ngươi đang làm gì?” Hắn nhíu mày, trừng mắt người
khởi xướng,“Còn có, nơi này là……” Hắn nhìn cách bài trí xung quanh.
“Đây là phòng khách sạn.” Giang Lăng Lục khuỷu tay dựa vào ghế , bàn
tay chống cắm, trên áo sơ mi đã tháo bung 3 cái khuy, ẩn ẩn lộ ra nội y
đen bóng, hai chân thôn dài nhếch lên, khuôn mặt nhỏ nhắn cười cười, ung dung nhìn hắn.“Ngươi đột nhiên hôm qua bất tỉnh……”
“Là ngươi đánh lén ta!” Sau gáy đớn đớn truyền đến làm cho Thạch Hạo
Nhiên trừng nàng, làm đc như vậy chỉ có nàng, mà võ thuật của nàng lại
là một tay hắn chỉ giáo, bởi vậy nàng mới có thể thừa dịp hắn chưa chuẩn bị mà đánh hắn bất tỉnh bất tỉnh.
“Là như vậy nha!” Giang Lăng Lục gật đầu thừa nhận, ngồi cắn cắn ngón tay.“Nhưng lại đánh lén hai lần mới làm ngươi bất tỉnh.” người hắn đúng là cứng rắn làm tay nàng cũng đau không kém.
Thấy nàng tuyệt nhiên không áy náy, thậm chí còn có điểm đắc ý, Thạch Hạo Nhiên mày mặt nhăn lại.“Ngươi đánh ta bất tỉnh làm gì? Saolaij đưa
ta đến phòng này?” Hắn nhớ ro đang cùng em gái n