XtGem Forum catalog
Đạo Tình

Đạo Tình

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325864

Bình chọn: 7.00/10/586 lượt.

ng thấy bóng dáng, ánh lửa ở phía trước đột nhiên sáng rực rồi cô chìm vào màn đêm tăm tối.

"Đi ra ngoài". Tề Mặc cất giọng tức giận khi thấy đám Hồng Ưng xông vào phòng.

Đám Hồng Ưng đảo mắt quanh phòng, qua mấy vị nguyên thủ quốc gia. Nhưng trong lúc bọn họ xông vào, những người này lập tức quay lưng lại không để bọn họ nhìn thấy mặt. Tuy nhiên điều này không quan trọng, quan trọng là tại sao xuất hiện tiếng súng?

Đám Hồng Ưng lại quan sát cả gian phòng, phát hiện trên bàn có đặt một khẩu súng, còn ở góc tường xuất hiện xác một con chuột nằm trên vũng máu. Xem ra phát đạn vừa rồi là dành cho con chuột, đám Hồng Ưng liền cung kính cúi người trước Tề Mặc rồi lui ra ngoài.

Theo tư liệu bọn họ nắm được, một vị nguyên thủ quốc gia đang ngồi đây đặc biệt sợ loài chuột, hễ bắt gặp là đuổi cùng giết tận. Không biết vì nguyên nhân gì nhưng ông ta đúng là có động cơ nổ súng. Chỉ có điều trong tòa lâu đài này, ở một nơi quan trọng như vậy lại xuất hiện con chuột thì quả là truyện cười có một không hai.

Đám Hồng Ưng nhanh chóng rút ra ngoài, thân vương Helian đi theo bọn họ giơ tay lau mồ hôi trên trán, ông ta nói nhỏ: "May mà không xảy ra vấn đề gì". Nếu thật có chuyện, ông ta đúng là không biết xử lý thế nào.

Đám Hồng Ưng lịch sự gật đầu với thân vương Helian rồi lại tụ tập về chỗ bàn đá trong vườn hoa. Bọn họ vẫn không lơi là cảnh giác.

"Ly Tâm đi đâu rồi?" Hoàng Ưng đột nhiên biến sắc, anh ta không ngừng nhìn ngó bốn xung quanh.

Hoàng Ưng vừa dứt lời, cả đám Hồng Ưng lập tức rơi vào trạng thái căng thẳng, ánh mắt người nào cũng lộ vẻ kinh ngạc. Ly Tâm đột nhiên mất tích, chắc chắn cô không nhàn rỗi đến mức đi dạo bộ xung quanh. Bây giờ cô không ở đây, điều này có nghĩa là gì? Đám người tản ra tìm kiếm dấu vết của Ly Tâm.

"Có mùi tanh của máu". Mũi Lập Hộ rất thính, anh ta ngửi thấy mùi máu. Phát hiện ra nơi có vết máu anh ta lập tức lao đến.

"Đầu đạn K28, là súng của Ly Tâm". Hoàng Ưng đột nhiên kêu lên khi bắt gặp đầu đạn nằm trên mặt cỏ. Đây là khẩu súng anh ta cải tạo cho cô nên anh ta nhận ra ngay.

"Là máu của Ly Tâm". Lập Hộ từng nghiên cứu nhóm máu của Ly Tâm một thời gian dài nên anh ta cũng nhận ra. Anh ta vừa dứt lời, cả đám người liền xông tới.

Trong bóng tối, Ly Tâm chỉ cảm thấy một cơn đau buốt ở bụng, cô dần dần tỉnh lại từ nỗi đau đớn.Hai tay cô bị trói ngược ra đằng sau, mồm bị nhét thứ gì đó nên không thể thốt ra lời. Bụng cô ươn ướt, dường như máu nóng tiếp tục chảy ra, sinh mạng cô đang từ từ mất đi.

Phát đạn đó không cướp đi mạng sống của cô, nếu không cô sẽ không thể tỉnh táo như lúc này. Ly Tâm cố gắng mở mắt nhìn bốn xung quanh, cô vẫn chưa muốn chết.

Ly Tâm không nhìn thấy gì cả, trên người cô bị đậy bởi thứ gì đó nên che khuất tầm mắt của cô. Cô chỉ thấy một bên tối một bên sáng, chắc là có ánh đèn chiếu vào. Ly Tâm muốn đẩy thứ che mặt cô nhưng chân tay cô bị trói chặt không thể nhúc nhích. Bụng cô đau kinh khủng, ảnh hưởng từ vết thương bị đạn bắn.

"Lão đại, sao lão đại lại để Tề lão đại chiếm thế thượng phong?" Từ xa xa vọng đến tiếng nói một người đàn ông.

"Có gì mà để hay không để, tôi chẳng rảnh rỗi nghe bọn họ du thuyết, Tề Mặc giúp tôi từ chối thì càng tốt hơn, tôi...". Là giọng nói của Lam Tư, nhưng anh ta không nói hết câu mà đột nhiên cất giọng đanh thép: "Là ai?". Hơi thở và sự giãy giụa nhẹ cũng đủ khiến Lam Tư phát giác.

"Mau ra ngoài, nếu không đừng trách tôi không khách khí". Người đi cùng Lam Tư gầm lên.

Nghe thấy tiếng nói của Lam Tư, Ly Tâm muốn kêu lên nhưng do miệng bị bịt chặt và mất máu quá nhiều nên cô không thể phát ra âm thanh. Cô chỉ còn cách cố gắng giãy giụa, biểu thị tình tình trạng hiện tại của cô.

Ly Tâm biết loại người như Tề Mặc và Lam Tư sẽ nổ súng vào thứ đột ngột xuất hiện, bất kể thứ đó có tính uy hiếp và nguy hiểm hay không. Bọn họ không bao giờ nghĩ đến chuyện tiến lại gần xem là người hay vật, là ta hay địch mới động thủ. Bọn họ quá thận trọng, khiến cảnh ngộ của cô hôm nay càng tồi tệ hơn.

Pằng, một tiếng súng vang lên. Đối với Lam Tư, kẻ nào xuất hiện trên địa bàn của anh ta sẽ phải tự gánh chịu hậu quả, đây là quy tắc của Lam Tư, không được sự đồng ý của anh ta mà dám xuất hiện trong khu vực của anh ta thì chỉ còn con đường chết.

Nghe tiếng động ở ngay sát gần, tim Ly Tâm như nhảy ra khỏi lồng ngực, cô dường như nghe thấy tiếng viên đạn lại một lần nữa xuyên qua cơ thể cô. Cái chết chưa bao giờ gần Ly Tâm như lúc này, cảm giác tiến đến cánh cửa của địa ngục khiến cô tức thở. Không có Tề Mặc ở bên cạnh, Ly Tâm cảm thấy một nỗi sợ hãi tột cùng, nhưng vì một tia hy vọng có thể sống sót, cô cố gắng giãy giụa và phát ra tiếng động.

"Khoan đã". Khi sắp bắn viên đạn tiếp theo, Lam Tư đột nhiên ngăn lại, anh ta tiến về phía Ly Tâm.

Ly Tâm thở một hơi dài nhẹ nhõm. Không hiểu tại sao cô không có ác cảm với Lam Tư, tất nhiên cũng không có cảm tình với anh ta. Vào lúc này, việc Lam Tư phát hiện ra cô đối với Ly Tâm giống như túm được một ngọn cỏ cứu mạng.

Ánh đèn chiếu sáng khiến Ly Tâm lập tức nhắm mắt lại, nhưng chỉ một giây sau