nay trở nên khác thường trong con mắt người khác.
Đối diện với đôi mắt đầy ý cười của Lam Tư, Tề Mặc không lên tiếng, đáy mắt hắn phóng ra tia sát khí đằng đằng. Ly Tâm ở bên cạnh đột nhiên nắm tay Tề Mặc rồi nở nụ cười với Lam Tư: "Tất nhiên anh có tư cách".
Nghe Ly Tâm nói vậy, Tề Mặc tức giận quay đầu nhìn Ly Tâm. Ly Tâm cười tươi với hắn: "Nhưng...hiếm khi gặp hoàn cảnh như buổi tiệc này. Tôi muốn cùng ông xã tương lai của tôi nhảy điệu đầu tiên". Gương mặt tươi như hoa của Ly Tâm khiến nộ khí trên gương mặt Tề Mặc từ từ tan biến.
Ly Tâm lịch sự quay sang mỉm cười với Lam Tư: "Không biết Lam lão đại có đồng ý không?"
Lam Tư đành phải mỉm cười phất tay: "Tất nhiên là đồng ý". Ly Tâm liền kéo Tề Mặc đi vào trung tâm đại sảnh.
Đến lúc này tất cả mọi người mới thở phào nhẹ nhõm. Ai mà không biết tính cách của Tề Mặc, dám cướp người của hắn? hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng. Nhưng Lam Tư cũng không phải nhân vật tầm thường nên trong khoảnh khắc đối địch vừa rồi, mọi người gần như ngửi thấy mùi thuốc súng. Nếu ứng phó không tốt, chỉ e là lửa sẽ cháy bùng bùng. Bây giờ thì tốt rồi, không khí đã dịu hẳn.
Mọi người ở đại sảnh dạt sang một bên để nhường chỗ cho Tề Mặc, đồng thời tất cả mọi người đều mở to mắt nhìn Tề Mặc. Bao nhiêu năm qua bọn họ chưa từng nghe nói Tề Mặc biết khiêu vũ huống hồ là chứng kiến. Điều này xuất phát từ lý do Tề Mặc không gần gũi nữ sắc, tất nhiên hắn không khiêu vũ cùng đàn bà, lẽ nào hắn tìm đàn ông nhảy với hắn. Vì vậy lúc này đám người có mặt trong đại sảnh chỉ biết chăm chú dõi theo Tề Mặc.
Tề Mặc bị Ly Tâm lôi vào giữa đại sảnh, hắn đanh mặt nhìn cô. Cả đời này thứ gì hắn cũng học, thứ gì hắn cũng biết, vào sinh ra tử không làm khó hắn, nhưng khiêu vũ thì hắn không biết vì hắn không có hứng thú đồng thời cho rằng không có ai đủ tư cách bắt hắn nhảy. Nhưng bây giờ ngoài hắn ra, không người nào có tư cách đứng ở đây.
Nhìn vẻ mặt của Tề Mặc, Ly Tâm đoán ra hắn không biết nhảy. Nhưng hai người đã rơi vào tình huống này quả thật không dễ rút lui. Hơn nữa nếu Tề Mặc không muốn, hắn đã không để cô kéo hắn vào sàn nhảy.
Ly Tâm ngẩng đầu nhìn Tề Mặc, nụ cười trên môi cô rạng rỡ như không thể rạng rỡ hơn, cô giơ hai tay ôm eo Tề Mặc rồi dẫn dắt hắn lắc lư theo điệu nhạc.
Tề Mặc cúi xuống nhìn Ly Tâm, thấy cô tựa sát vào ngực hắn, đôi mắt sáng lấp lánh và nụ cười rạng ngời đẹp đẽ của cô khiến trong lòng hắn cảm thấy rất dễ chịu. Tề Mặc theo phản xạ ôm chặt lưng Ly Tâm đầy chiếm hữu, để cô đứng hẳn ở trong lòng hắn, rồi hắn chậm rãi di chuyển theo từng nhịp bước của Ly Tâm.
Hai người không có bước nhảy phức tạp, không có kỹ thuật, thậm chí không hẳn là khiêu vũ mà chỉ ôm nhau dạo bộ. Họ từ từ lắc lư theo điệu nhạc.
Không phức tạp, không sôi động, không kích tình nhưng lại rất ấm áp, rất dễ chịu. Trong mắt hai người đang ôm nhau chỉ biết có đối phương, những người khác không hề tồn tại. Họ thưởng thức âm nhạc, thưởng thức giây phút ngọt ngào đẹp đẽ này. Chứng kiến cảnh tượng trước mắt, Lam Tư hơi cau mày, ánh mắt anh ta lóe lên một tia kinh ngạc. Tuy nhiên Lam Tư vẫn giữ nụ cười yêu mị trên môi.
Jiaowen đứng bên cạnh cũng nắm tay tiểu thư của một gia tộc hào môn nào đó lướt vào sàn nhảy và bắt đầu quay tròn theo điệu nhạc.
Cùng lúc này, giáo hoàng Joseph tươi cười cất cao giọng: "Mời mọi người vui vẻ". Tiếp theo, từng cặp từng cặp tiến vào trung tâm đại sảnh, bọn họ khiêu vũ xung quanh Tề Mặc và Ly Tâm. Cả đại sảnh bắt đầu náo nhiệt hẳn lên.
Khoảng thời gian nửa sau của đám cưới, đại sảnh chìm trong không khí hoan lạc. Niềm vui và sự nhiệt tình thể hiện trên nét mặt của mỗi người. Giữa đại sảnh, từng cặp đôi quay cuồng trong điệu vũ.
Lúc này, đám Tề Mặc và Ly Tâm đã rời khỏi đại sảnh đi về phía phòng hội nghị của tòa lâu đài. Có mấy vị nguyên thủ quốc gia đang chờ hắn ở đó, bọn họ đặc biệt tới đây chỉ với mục đích gặp mặt Tề Mặc. Đây là việc trong định liệu nên Tề Mặc không hề do dự, hắn cùng giáo hoàng Joseph đi thẳng tới phòng hội nghị.
Phong Vân William đi theo sau Ly Tâm. Giới hắc đạo điều biết gia tộc là cánh tay phải của Lam Bang đã bị tiêu diệt, vậy mà bây giờ người sống sót duy nhất đi cùng Ly Tâm, do đó bọn họ đều nhìn cậu bé bằng ánh mắt dò xét. Thấy mọi người đều dồn ánh mắt vào mình, Phong Vân William càng căng thẳng sợ hãi, cậu bé nắm chặt tay Ly Tâm, bày ra vẻ yếu ớt rất đáng thương.
Jiaowen không đi cùng bọn họ, dù có mối quan hệ tốt với Tề Mặc như thế nào đi chăng nữa, anh ta cũng là người đứng đầu mafia Ý nên không tiện đi theo.
"Tề lão đại, mời qua bên này". Giáo hoàng Joseph đưa Tề Mặc đi vòng vòng trong tòa lâu đài cổ. Tòa lâu đài rộng lớn có rất nhiều phòng, hành lang nối tiếp nhau. Nếu không có người dẫn đường, chắc chắn sẽ bị lạc trong mê cung mà không thể tìm thấy lối ra cổng chính.
"Tề lão đại, anh xem...". Thân vương Helian đã chờ sẵn ở cửa phòng hội nghị, do dự nhìn đám người đằng sau Tề Mặc.
Tề Mặc phất tay và cất giọng lạnh lùng: "Mọi người ở lại đây". Đám Hồng Ưng lập tức vâng dạ, Ly Tâm cũng ở lại bên ngoài, chỉ có một mình Tề Mặc đi vào tr
