Lâm Hiểu Khiết cô đơn đón năm mới! Happy New
Year! Năm nay ta nhất định sẽ chiatay những cô Lâm Hiểu Khiết vô dụng
ấy, tự tặng cho mình một món quà lớn!” Đây mới chính là thứ cô muốn.
“Bốn, ba, hai, một.”
Tiếng pháo nổ vang rền chào đón năm mới đến. Pháo hoa rực rỡ giữa không trung, làm bầu trời đêm Đài Bắc rực sáng như ban ngày.
Hiểu Khiết nhìn ra cửa sổ, lại rót cho mình một ly sâm panh, quét mắt khắp siêu thị lạnh lẽo, rồi lại hướng về phía pháo hoa rực rỡ bên
ngoài, đẹp đấy nhưng mà ngắn ngủi quá, cuộc sống của cô không thể mãi
như thế được.
Cạn ly sâm panh, mặt Hiểu Khiết bắt đầu đỏ ửng, cô chếnh choáng tự
hứa với bản thân: “Lâm Hiểu Khiết, trong năm nay nhất định phải thoát
khỏi cuộc sống của một nhân viên tạp vụ! Phải rời khỏi phòng kinh doanh! Phải dũng cảm liều mình đến Anh! Phải thoát khỏi cuộc sống tồi tệ không thể chấp nhận được hiện nay!”
Xác định được mục tiêu của mình, cô cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều, liên tục tự rót rượu.
Một mình đón năm mới thì sao?
Ngày này sang năm nhất định cô sẽ là một Lâm Hiểu Khiết cừ nhất!
Cô cầm lấy điện thoại, bắt đầu vào mạng tìm kiếm: thuê nhà du học Anh.
Một lát sau, trên màn hình điện thoại xuất hiện hết ảnh này đến ảnh
khác về các căn hộ chung cư xinh đẹp ở London, từng căn từng căn lướt
qua trước mắt. Những bông hoa hướng dương khổng lồ, những bức tường
trắng có sơn những quả bóng bay màu xanh dương, phòng ở tầng trên, trần
nhà cao treo nhiều bóng đèn thủy tinh, dưới sàn trải một tấm thảm lớn
hình lá cờ Anh, cạnh tivi có một chú lính chì đồ chơi khoác áo đỏ đội mũ đen…
Cô căng mắt nhìn, tâm trạng bỗng trở nên rất phấn chấn, “Ô, nơi này
tuyệt quá! Còn có cả thỏ Peter nữa!” Trong căn hộ kiểu Anh có một tủ
trưng bày thỏ Peter, hai mắt Hiểu Khiết sáng rực, “Tuyệt quá đi mất! Mày đây rồi!”
Cô nuốt từng ngụm sâm panh lớn rồi bày tỏ đầy hạnh phúc: “Tao thích mày quá đi, thỏ Peter ạ!”
Không biết từ lúc nào Hiểu Khiết uống hết cả chai sâm panh, đã ngà
ngà say. Cô nghe tiếng nhạc trong điện thoại bèn vui vẻ hát theo,bỗng
nảy ra ý tưởng, đẩy cả xe bia lại, vừa hát vừa bắt đầu xếp chồng các lon bia lên thành hình Kim Tự Tháp.
Âm nhạc càng lúc càng sôi động, giọng cô cũng càng ngày càng lớn. Dù
sao thì trong siêu thị cũng có mỗi mình cô, nếu có hét đến vỡ họng cũng
chẳng ai nghe thấy.
“Công trình hoàn tất!” Chẳng mấy chốc cô đã đặt lon bia cuối cùng lên đỉnh tháp. Đứng ngắm nghía tháp bia trước mặt, Hiểu Khiết rất hài lòng, vui mừng đắc ý, cô bắt đầu nhảy chân sáo.
Tử Tề nghe thấy tiếng hát đầy vẻ phóng túng, nhướng nhướng đôi lông
mày, tò mò dò dẫm qua các giá xếp, bước về phía ấy. Tiếng hát sôi nổi
càng lúc càng gần, qua giá hàng cuối cùng, anh nhìn thấy một cô gái mặc
đồng phục công ty, tay cầm chai bia, múa hát say sưa.
Ngũ âm[4'> không hoàn hảo, thậm chí vài âm còn hơi kỳ lạ,
nhưng có vẻ khá hợp với từng bước nhảy của cô, khiến Tử Tề thấy vô cùng
đáng yêu.
[4'> Hệ thống âm nhạc có năm nốt trong phạm vi một quãng tám, thường gặp ở âm nhạc dân gian (Từ điển Tiếng Việt, TTTD, 2011)
Hiểu Khiết đang đắm chìm trong thế giới của riêng mình, hoàn toàn
không chú ý đến người ở đằng sau, cô xoay hông, cảm xúc đang lúc cuồng
nhiệt. Đúng đến đoạn cao trào, quay đầu lại thì bắt gặp một người đàn
ông lạ mặt đứng ngay sau lưng, cô giật mình sợ hãi hét lên: “Anh là
ai?!” Nhảy lùi lại phía sau vài bước, không ngờ lại đụng phải tháp bia,
“A…!”
Tử Tề vội quăng chiếc áo trên tay xuống, nhảy về phía trước định
kéoHiểu Khiết lại, nhưng không ngờ lại trượt chân, khiến cả hai cùng ngã oạch. Hai người nằm sõng soài trên trăm lon bia. Trong tích tắc, Tử Tề
đã chèn mình xuống dưới, lấy thân làm nệm cho cô gái.
Anh đau đớn: “Tiểu thư à, xin cô đứng dậy mau cho… Lưng tôi sắp gãy rồi!”
Giờ Hiểu Khiết mới phát hiện, nãy giờ mình đang đè lên một người đàn
ông lạ mặt. Cô vội nhích người ra, không nén nổi ngạc nhiên: “Sao anh
biết tôi tên là Hiểu Khiết[5'>?”
[5'> Trong tiếng Trung, “tiểu thư” [xiăo-jie'> và “Hiểu Khiết” [xiăo-jié'> phát âm gần giống nhau.
Tử Tề lấy lon bia dưới lưng mình ra, nhăn nhó: “Cô không phải tiểu thư, lẽ nào cô là đàn ông à?”
Hiểu Khiết lúc này mới phát hiện ra là mình nghe nhầm, thì ra anh ta
gọi hai chữ “tiểu thư”. Cô nhìn anh bối rối. Khuy áo sơ mi của anh bung
ra, tay áo xắn cao, trông thật phong cách, ở anh toát ra một vẻ đẹp hào
nhoáng. Cô cứ nhìn chằm chằm vào người đàn ông này, đây là người tuấn tú nhất mà cô từng nhìn thấy. Nhưng sao trông anh ta cứ quen quen, hình
như đã gặp ở đâu rồi. Cô bặm môi nghĩ nghĩ.
Thấy ánh mắt như mất hồn của Hiểu Khiết, Tử Tề bỗng giật mình, vội cúi xuống cài lại khuy áo sơ mi.
Bỗng Hiểu Khiết chỉ thẳng vào anh hét lên: “A, là anh! Cái kẻ bất lịch sự ở sân bay!”
Tử Tề lập tức gạt tay cô: “Đừng có nhận linh tinh, tôi không phải
người mà cô có cơ hội quen biết đâu.” Anh nhặt vest lên, phủi phủi vài
cái, tính bỏ đi.
Chợt Hiểu Khiết hét to: “Đợi một lát!”
Tử Tề dừng bước, quay đầu tò mò nhìn người phụ nữ trước mặt, cô ta đang chống tay vào nạnh lườm anh đầy tức giận.
“Tôi làm ở
