n xử tử hết cho ta!”
Bọn thị vệ lại lần nữa giương cung tên lên.
“Khoan đã….” Nam Hoa công chúa liền hét lên, “Chuyện này không liên quan đến ba người họ, ép buộc Thượng Phúc vương cùng đêm khuya xông vào thiên lao đều là chủ ý của ta…”
“Linh nhi…” Dạ Nhai Tích thấp giọng quát lên.
“Nhai Tích, huynh hãy nghe ta nói!” Nam Hoa công chúa thấp giọng nói, trên trán toát ra mồ hôi lạnh, “Không cần lo cho ta. Ta đã bị thương, lúc này muốn chạy cũng không thể, võ công của huynh tuy cao, nhưng Tả Cốc Lễ vương lại thiên về cưỡi ngựa bắn cung, Lăng Thường đang mang thai, khả năng trốn thoát là rất thấp. Cho nên chúng ta không thể mạo hiểm, ít nhất cũng đừng vì ta làm bất cứ điều gì nữa.”
Sở Lăng Thường lại chợt cảm thấy một cơn đau thắt. Đêm nay thế lớn đã qua, đúng như lời của Nam Hoa, cho dù muốn trốn cũng không được nữa rồi.
“Nhai Tích, chuyện chúng ta bây giờ có thể làm là cố gắng giữ tính mạng. Núi xanh còn sợ gì không có củi đốt, không thể lấy cứng chọi cứng được.” Y Trĩ Tà cũng thấp giọng khuyên.
Yên thị không biết mấy người họ đang nói cái gì, nhưng nghe được lời sau cùng của Nam Hoa thì lạnh lùng nói, “Tư thông với địch cũng đủ khiến ngươi phải chịu tội chết, ngươi có tư cách gì mà thay bọn chúng cầu xin tha thứ?”
Dạ Nhai Tích vẫn đang ngó chừng Nam Hoa, ánh mắt hiện lên sự nhu hòa, sau đó hồi lâu mới quay đầu nhìn Sở Lăng Thường cùng Y Trĩ Tà, ánh mắt đột nhiên chuyển thành ngưng trọng. Trong lòng Sở Lăng Thường chợt thấy căng thẳng, còn chưa kịp phản ứng đã thấy Dạ Nhai Tích đi về phía Yên thị.
Bọn thị vệ lại lần nữa rối lên, vội giương cung lên chờ lệnh.
“Sư huynh…”
“Nhai Tích…”
Yên thị thấy hành động này của Dạ Nhai Tích thì hơi nheo mắt lại.
Dưới ánh đuốc, tấm áo bào trắng trên người Dạ Nhai Tích toát lên vẻ hư ảo tựa tiên nhân, gương mặt anh tuấn cũng lộ ra sự lạnh lùng, “Muốn thế nào mới có thể bảo toàn tính mạng cho họ?”
“Vậy phải xem ngươi cho ta lý do thế nào để không giết bọn chúng!”
Dạ Nhai Tích quay đầu nhìn mấy người sau lưng rồi cười nhạt với Yên thị, “Yên thị luôn miệng kêu sư muội ta là yêu nữ, lại chắc chắn thiên tai ở Hung Nô lần này là do sư muội ta thi hành vu thuật gây nên. Rồi sau đó ở trong cung tìm được thẻ đồng, tượng gỗ liền lập tức kết tội sử dụng vu cổ. Thử hỏi, sư muội ta ở Hung Nô mấy năm, nếu như thật sự có yêu pháp vậy vì sao bây giờ mới có hành động? Nếu như sư muội ta sử dụng vu thuật, làm sao lại không biết các người sẽ tới lục soát? Sao có thể ngoan ngoãn để cho các người lục soát ra chứng cứ? Tả Cốc Lễ vương Y Trĩ Tà là người của vương tộc, cho dù Yên thị muốn giết cũng phải cân nhắc cho kỹ. Về phần Hoa Dương công chúa….” Dạ Nhai Tích ngừng lời một chút rồi hơi nhếch môi, “Yên thị bất quá chỉ lấy được một bức thư trong tay Ổ Giai quận chúa liền coi đó là tội chúng tư thông với địch thì thực quá buồn cười. Nam Hoa công chúa học thức uyên thâm, ta cùng cô ấy cũng thường trao đổi kiến thức, sợ người ngoài hiểu lầm nên mới viết thư như vậy. Ổ Giai quận chúa biết được chuyện đó lại một lòng ghen tỵ với Nam Hoa cho nên mới gài tang vật giá họa mà thôi. Cho nên, ta thực không nghĩ ra lý do khiến Yên thị giết mấy người họ.”
“Hay cho một Dạ Nhai Tích giỏi xảo biện. Người của Quỷ Cốc phái các người quả nhiên giỏi miệng lưỡi, có thể đem đen nói thành trắng. Ta tạm thời đồng ý với thuyết pháp của ngươi, nhưng tối nay đã có người chết, một là tôn nhi của ta, một là Ổ Giai quận chúa, còn hai con cầm thú kia cũng đả thương mặt của ta. Dạ Nhai Tích, nếu ngươi có thể đem đen nói thành trắng, vậy không biết có bản lãnh đem chết nói thành sống hay không?” Con ngươi trong mắt Yên thị cũng như co lại, nỗi đau đớn trên gương mặt khiến bà ta càng thêm phẫn hận.
Dạ Nhai Tích là người thông minh, đương nhiên nghe ra hàm ý trong lời nói của Yên thị, “Giết người đền mạng là chuyện thiên kinh địa nghĩa. Chỉ cần Yên thị không làm tổn hại bọn họ là được!”
“Ngươi cho rằng mình còn có thể uy hiếp ta sao?”
“Yên thị cũng không muốn đem chuyện này làm lớn lên, đúng không?”
Gườm gườm nhìn nhau hồi lâu, cuối cùng Yên thị liền đè nén cơn giận, nhếch môi nói, “Được, ta nhận lời với ngươi!”
“Sư huynh, đừng…” Sở Lăng Thường nhìn thấu tâm tư Dạ Nhai Tích, vừa muốn xông lên trước thì lại bị bọn thị vệ vây chặt lấy.
Dạ Nhai Tích nhìn Sở Lăng Thường một cái, ý bảo nàng đừng tiến lên nữa, rồi sau đó đưa mắt nhìn về phía đám thị vệ, “Các vị, ta ở trong cung của Thiền Vu mấy năm nay, cũng coi là có chút quen biết với các vị. Hôm nay lời của Yên thị tất cả mọi người đều nghe rõ cả, Dạ mỗ kính xin các vị làm chứng cho. Yên thị là quốc mẫu của Hung Nô, nhất định phải nói được làm được mới phải!”
Bọn thị vệ đưa mắt nhìn nhau, thậm chí còn lặng lẽ hạ cung tên xuống.
Yên thị vẫn lạnh lùng nhếch môi.
“Dạ Nhai Tích, ngươi muốn làm gì?” Y Trĩ Tà lớn tiếng quát, ánh đuốc cũng đã nhiễm đỏ đôi mắt ông ta.
Dạ Nhai Tích quay đầu nhìn lại, nhẹ nhàng cười một tiếng, “Sau này hai người họ đều giao cho ngài, vậy cũng không uổng công chúng ta quen biết.” Cuối cùng, ánh mắt Dạ Nhai Tích lại rơi trên gương mặt Nam
