n quan đến mình sao? Hôm nay, ta nhất định đem các ngươi cùng trị tội.”
Sở Lăng Thường gắt gao nhìn chằm chằm Yên thị, “Ta muốn gặp Thiền Vu!”
“Đừng mơ tưởng!” Giọng nói của Yên thị liền chuyển lạnh, “Chẳng lẽ lại để cho ngươi có cơ hội độc hại lần nữa hay sao? Sở Lăng Thường, Nam Hoa bị trọng hình cũng không chịu nói ra tòng phạm tư thông với địch là ai. Vậy thì ngươi mau khai ra, chuyện mưu hại thái tử có phải ngươi cũng tham dự vào hay không?”
Sở Lăng Thường nghe mà đầu óc cảm thấy mơ hồ.
Yên thị thấy vậy liền liếc mắt nhìn viên quan hầu cận bên cạnh khiến hắn lập tức tiến lên đưa một mật hàm tới trước mắt Sở Lăng Thường. Khi nàng định thần nhìn lại xong thì ánh mắt hơi ngẩn ra, trong đầu chợt lóe lên một ý nghĩ, cũng hiểu ra nguyên nhân thật sự khiến Nam Hoa trở về cung lần này.
Khẽ chớp hàng mi để che đi ánh mắt đã giác ngộ, nàng lại lần nữa ngẩng lên, bình tĩnh đến dị thường, “Đây bất quá chỉ là mấy câu nói không đầu không cuối mà thôi, Yên thị dường như đã quá quan trọng hóa nó rồi!”
“Vậy sao?” Đáy mắt Yên thị lại càng dâng lên lãnh khí, “Ngươi thông minh như vậy, đã nhìn ra mọi chuyện nhưng vẫn có thể trấn định như vậy thì cũng thật đáng khen. Sở Lăng Thường, ngươi cùng Nam Hoa có phải đồng mưu hay không?”
Ngón tay Sở Lăng Thường siết chặt lại, bình tĩnh thầm tính toán đối sách.
“Tốt nhất ngươi đừng ép ta phải dùng hình. Nên biết hiện giờ bên ngoài hoàng thành có bao nhiêu người hận không thể đem ngươi tế sống. Bây giờ ngươi chết đi sẽ có thể trấn an lòng dân, hơn nữa, thị vệ còn lục soát được tượng gỗ, thẻ đồng trong điện của ngươi. Ngươi nên hiểu cho rõ, sử dụng vu thuật là tội không nhỏ.”
Sở Lăng Thường nghe vậy trong lòng đương nhiên cũng sáng tỏ, chậm rãi nhếch môi, “Muốn ta thế nào đây?” Bà ta nói nhiều như vậy chẳng phải là muốn nói cho nàng biết, sống hay chết tất cả chỉ phụ thuộc vào một câu nói. Cái gọi là tội danh chẳng qua cũng chỉ là do người đặt ra mà thôi.
“Người thông minh đúng là có thể tránh khỏi khổ hình.” Yên thị chậm rãi mở miệng, lạnh lùng liếc mắt nhìn nàng, “Ta muốn đứa bé trong bụng ngươi!”
Sở Lăng Thường theo bản năng đưa tay bảo vệ phần bụng, cảnh giác nhìn bà ta, “Bà muốn làm gì với hài tử của ta?”
“Rất đơn giản! Dùng mạng của hài tử ngươi để đổi lấy mạng của nam nhân ngươi yêu thương.” Yên thị nở nụ cười càng lạnh hơn, đi tới bên nàng rồi nhìn từ trên cao xuống, “Sở Lăng Thường, ngươi cũng là người sắp làm mẫu thân, nên hiểu sự ích kỷ của người làm mẹ. Ta chỉ một lòng vì hài tử của mình mà tiêu diệt chướng ngại. Hài tử trong bụng ngươi chỉ cần tồn tại thêm một ngày, nhi tử của ta càng không cách nào trở thành Thiền Vu và sự nguy hiểm đối với nó lại càng tăng thêm. Ta không muốn mạo hiểm như vậy. Sống ở nơi quyền quý, nhiều chuyện không thể lựa chọn.”
“Bà đừng nằm mơ!” Sở Lăng Thường tức giận nhìn chằm chằm Yên thị.
“Thật có cốt khí! Ngươi đoán xem Hách Liên Ngự Thuấn có thể sống được bao lâu? Chỉ sợ hắn còn chưa tới được Vu Điền thì đại quân đã chết hết. Nhưng…” Giọng nói của Yên thị lại đột ngột biến đổi, “Ta cũng biết hắn có nhiều tai mắt, nói không chừng giờ hắn đang trên đường trở về hoàng thành rồi. Một khi hắn trở về, đó chính là tội không tuân theo quân kỷ. Đại địch trước mặt lại lâm trận bỏ chạy chính là tội phải ngũ mã phanh thây. Hình phạt đó là do chính hắn đề ra, đến lúc đó nhất định sẽ có trò hay để xem rồi!”
“Nhưng ta có thể cứu hắn, dù sao ta cũng là quốc mẫu của Hung Nô, nói một câu cũng đủ để đại xá cho hắn.” Yên thị cúi đầu nhìn Sở Lăng Thường, gằn từng lời, “Dĩ nhiên, phải xem ngươi có chịu phối hợp không?”
Sở Lăng Thường thất vọng nhìn bà ta, “Thân là quốc mẫu Hung Nô, hành vi của bà thật đáng khinh bỉ!”
“Ngươi nói sao cũng được, nhưng chuyện này cũng không do ngươi quyết định.” Giọng nói của bà ta lại lập tức chuyển thành âm độc, “Nếu ngươi không phối hợp, ta sẽ tìm người trực tiếp lấy nghiệt chủng đó ra. Đến lúc đó ngươi có còn sống hay không chẳng ai có thể đảm bảo. Sáng mai ta muốn biết quyết định của ngươi. Ngoan ngoãn phối hợp uống thuốc hay là ép ta ra tay hoàn toàn phụ thuộc vào một câu nói của ngươi.” Nói xong, Yên thị phất tay áo bỏ đi.
Bọn thị vệ liền tiến lên, lại đem Sở Lăng Thường cùng Nam Hoa lôi vào phòng giam. Đêm đã khuya, bọn thị vệ canh giữ trong đại lao cũng đã ngủ gà ngủ gật. Sự u tối cùng cảm giác đè nén khiến người ta hít thở không thông cũng tạm thời lắng xuống trong không gian tĩnh lặng, chỉ còn lại tiếng tí tách thỉnh thoảng phát ra từ cây đuốc đang cháy.
Nam Hoa công chúa cũng đã tỉnh lại, vô lực dựa vào người Sở Lăng Thường, máu từ khoé miệng chảy xuống nhuộm đỏ cả xiêm y trước ngực.
Trước lúc Nam Hoa tỉnh lại, Sở Lăng Thường cũng đã cẩn thận kiểm tra vết thương cho cô. Thật may là Nam Hoa chỉ bị thương ngoài da, không ảnh hưởng gì tới gân cốt. Có thể thấy là Yên thị còn chưa muốn lập tức đánh chết Nam Hoa.
Bất giác nhớ lại chuyện cũ, Sở Lăng Thường thực sự cảm thấy thế sự quá đùa bỡn con người. Nàng cùng Nam Hoa đều tới từ Hán cung, đến Hung Nô rồi đều cùng ở trong phủ Tả hiền vương, rồi lại cùng và
