nàng, đặt những nụ hôn dịu dàng lên phần bụng thon gọn. Đầu lưỡi của hắn điên cuồng tàn sát, lưu lại những dấu vết ướt át nóng bỏng tại mỗi nơi vừa đi qua rồi mới hài lòng trượt xuống.
Mái tóc óng ả của Sở Lăng Thường đã trở nên rối bời, theo sự dây dưa của hắn, gương mặt nhỏ nhắn đã tràn ngập vẻ si mê, đôi mắt đẹp cũng mờ mịt màn sương.
“Ngự Thuấn..” Tiếng gọi yếu ớt của Sở Lăng Thường tựa như tiếng khóc thút thít, thân mình không tự chủ được lại cong lên hoà vào với hắn. Theo mỗi lần hắn mút vào, nàng lại hét thành tiếng, khoái cảm như cơn thuỷ triều không ngừng xô tới, khiến nàng không tài nào kháng cự, cái miệng nhỏ nhắn cũng hé mở, bàn tay vô thức lùa vào mái tóc hắn, ôm ghì lấy đầu hắn.
Nhìn nữ tử nhiệt tình trong lòng, ánh mắt Hách Liên Ngự Thuấn càng trở nên thâm trầm.
“Nàng thật đẹp!” Khàn giọng nói xong câu này, lại thấy cơ thể Sở Lăng Thường vặn vẹo kịch liệt vì khó chịu, hắn cũng không thể nén nhịn thêm nữa, đem hạ thân đã sớm căng tức thẳng tiến tới nơi tư mật.
“A…” Không chịu nổi sự to lớn của hắn đang không ngừng bành trướng trong thân thể cùng khoái cảm do sự ma sát đem lại, khoé miệng nhỏ của Sở Lăng Thường lại bật ra tiếng rên rỉ nhưng lập tức bị nụ hôn của hắn nuốt lấy.
Phòng ngủ Cấm lâu, quang cảnh diễm lệ đã bao trùm hết thảy.
“Đừng…đừng mà…”
Hách Liên Ngự Thuấn cũng không hề có ý định thả lỏng, hắn cười nhẹ cầm lấy bàn tay nhỏ nhắn của nàng, thân hình vạm vỡ lại lần nữa đè ép xuống, những nụ hôn như mưa liên tiếp rơi trên thân thể nàng mà hai bàn tay hắn cũng điên cuồng vuốt ve khắp thân hình tuyệt mĩ, lưu lại vô số dấu vết đầy mị hoặc.
Vẻ kiều mỵ trên gương mặt Sở Lăng Thường càng kích thích khiến cho dục vọng trong thân thể hắn tăng vọt, động tác dưới hạ thân càng lúc càng trở nên mãnh liệt, mà nàng chỉ có thể vô thức yếu ớt bám chặt lấy hắn, chủ động đưa thân thể mềm mại nghênh đón sự cuồng dã của hắn.
Hương vị kích tình, tiếng thở dốc cùng tiếng rên rỉ yếu ớt tràn ngập khắp căn phòng.
Theo mỗi lần tấn công càng lúc càng mãnh liệt của hắn, nhịp tim của Sở Lăng Thường cũng đập loạn lên, mà hắn cũng cực kỳ tà nịnh ôm chặt lấy nàng, cảm thụ thân thể nàng co rút lại càng lúc càng nhanh thì cũng là lúc hắn đưa nàng cùng tiến tới thiên đường…. Tia nắng ấm áp buổi sớm nhẹ nhàng len qua khung cửa phòng ngủ Cấm lâu, trải những vệt nắng vàng nhạt lên khung cảnh tuyệt mỹ trên chiếc giường lớn.
Dưới lớp chăn gấm mỏng manh là hai thân hình nam nữ khăng khít không rời. Ánh nắng ấm áp nhẹ nhàng hôn lên mí mắt, gương mặt mịn màng của nữ tử hệt như nụ hôn đầy thâm tình của tình nhân. Nữ tử đó hơi cựa mình, khuôn mặt nhỏ nhắn xoay lại, cánh tay chạm đến chiếc gối mềm mại, lại ngửi thấy mùi xạ hương khiến người ta trầm mê, vừa quen thuộc vừa an toàn thì vô thức bật ra tiếng kêu yêu kiều trong chiếc miệng nhỏ nhắn.
Dưới ánh mặt trời ấm áp đó, lần đầu tiên trong đời Sở Lăng Thường cảm thấy lười tỉnh lại, nàng chỉ muốn nằm như vậy cảm thụ sự ấm áp đang lan tràn trên trán mình rồi tới chóp mũi, sau đó dời xuống đầu vai, sau lưng….
Dần dần, nàng tựa như bắt đầu sinh ra ảo giác, cảm thấy có một bàn tay cực kỳ êm ái nhẹ nhàng mơn man trên da thịt mình, nhiệt độ của nó cũng càng lúc càng nóng.
“Uhm…” Sở Lăng Thường không nhịn được khẽ bật ra tiếng rên rỉ mê người. Khi bên vành tai nhỏ bé truyền tới một cảm giác ngưa ngứa, nàng bỗng dưng bừng tỉnh từ trong giấc mộng. Ánh mặt trời buổi sớm có chút chói loá chiếu thẳng vào mắt nàng nhưng cũng rất nhanh chóng bị phần lưng vạm vỡ của nam tử bên cạnh che khuất.
Đến lúc này Sở Lăng Thường mới có lại phản ứng. Sự ấm áp đó không phải do ánh mặt trời đem lại mà chính là do nam nhân phía sau lưng kia thừa dịp nàng còn chưa hoàn toàn tỉnh táo đã âm thầm chiếm tiện nghi.
“Chàng….” Sở Lăng Thường vừa mới hé miệng nỉ non chút kháng nghị đã nghe thấy tiếng cười tà mị của Hách Liên Ngự Thuấn rồi bị hắn ôm chặt từ phía sau, liền đó nhưng nụ hôn mang theo nhiệt tình như lửa lập tức rơi xuống thân thể mềm mại của nàng. Nụ hôn của hắn cũng không còn dịu dàng như lúc đầu mà dần trở nên cuồng dã, bàn tay to cũng không chút kiêng dè, tham lam chiếm giữ bầu ngực tròn đầy của nàng, tuỳ ý nhào nặn trong tay hắn.
“Nàng tỉnh rồi?” Lời nói đầy tà ý của hắn khẽ vang lên bên tai Sở Lăng Thường mang theo hơi thở nóng bỏng đến thiêu người.
Hai má Sở Lăng Thường lại đỏ hồng lên. Tuy đây không phải là lần đầu tiên hoan ái của nàng và hắn nhưng mỗi lần thế này, nàng đều bị sự nhiệt tình của hắn làm cho xấu hổ đến mức muốn tìm một cái lỗ để chui xuống. Ở trên giường, hắn thực sự là một lãng tử da mặt cực dày, thật khó tưởng tượng hắn lúc này cùng với nam nhân chinh chiến sa trường lập bao chiến tích lẫy lừng kia lại cùng là một người.
“Chàng….chàng…đừng…” Thân hình vạm vỡ của Hách Liên Ngự Thuấn dán chặt lấy thân thể nhỏ bé của nàng, mang theo luồng nhiệt nóng bỏng khiến tứ chi Sở Lăng Thường như muốn tan chảy. Mặc dù cố giãy giụa nhưng dường như mọi sức lực của Sở Lăng Thường đều bỏ nàng mà đi trong lúc này.
Dù sao thì nàng cũng chỉ là một tiểu cô nương mới mười sáu tuổi,