ng người nhảy xuống, còn Nam Hoa vẫn ngồi nguyên trên lưng ngựa, lẳng lặng nhìn cảnh đẹp trước mắt.
Trên không trung, hai con hạc nhẹ nhàng bay lượn, vẫn luôn theo bọn họ tới tận nơi sơn dã này.
Từ lúc ra khỏi vương phủ, Nam Hoa đã bị Dạ Nhai Tích ôm lên ngựa. Lớn lên ở trong cung nên cô rất hiếm khi cưỡi ngựa vì vậy toàn bộ hành trình hầu như đều dựa vào ngực Dạ Nhai Tích. Cô có thể cảm nhận được luồng gió man mát thổi qua bên tai, có thể nghe được nhịp tim đập vững vàng của người mình vẫn luôn mong nhớ.
Dạ Nhai Tích hướng về phía Nam Hoa đưa tay ra, ánh sáng mờ ảo rơi rớt trên người Dạ Nhai Tích khiến người ta có cảm giác như thấy tiên nhân khiến Nam Hoa trong lúc nhất thời hơi hoảng hốt.
Một lúc sau, cô mới đưa tay đặt lên bàn tay Dạ Nhai Tích, thấy Dạ Nhai Tích nhẹ nhàng cong môi, đáy mắt dâng lên sự dịu dàng ấm áp rồi bàn tay đó hơi thu lại, thuận thế ôm cô xuống ngựa.
Vừa chạm chân xuống đất, Nam Hoa lại bị Dạ Nhai Tích ôm vào trong ngực, khiến hai má cô đỏ bừng lên trông càng thêm xinh đẹp.
Thấy Dạ Nhai Tích vẫn nhìn mình chăm chú, Nam Hoa hơi mất tự nhiên vội chớp mắt rồi lùi về sau hai bước, rồi khỏi lồng ngực của Dạ Nhai Tích rồi nhưng trên y phục của cô vẫn còn vương vấn hơi thở nam tính đó. “Đây là nơi nào?” Nam Hoa đưa mắt nhìn xung quanh rồi nhẹ bước tới bên hồ, nhìn về dãy núi xanh thẳm phía xa. Mà gần đó, hai con tiên hạc cũng chậm rãi đáp xuống.
Cô có thể nhận ra hai con tiên hạc này vẫn luôn theo Dạ Nhai Tích như hình với bóng. Tiên hạc làm bạn với tiên nhân, quả thực rất xứng hợp.
Dạ Nhai Tích cũng bước tới nhưng không trực tiếp trả lời câu hỏi của Nam Hoa mà chỉ dịu dàng hỏi lại, “Nàng thích phong cảnh nơi này không?”
Đem tầm mắt nhìn xung quanh bờ hồ, Nam Hoa lại thấy có một bụi cây đang nở rộ những bông hoa rất đẹp. Cô không biết rõ đó là cây gì mà chỉ thấy thân cây khá cao khiến nó trở nên nổi bật giữa một biển hoa màu trắng. Theo những cơn gió nhẹ, những cánh hoa rơi rụng rắc đầy trên mặt hồ cùng mặt đất, tạo thành một khung cảnh mỹ lệ tựa thiên tiên.
Hoàng hôn dần buông xuống, phủ những tia nắng ấm áp cuối ngày lên đỉnh núi phía xa, khiến cho khung cảnh sông núi nơi này trở nên cực kỳ êm dịu, lại vô cùng thánh khiết khiến tâm trạng Nam Hoa trở nên an tĩnh chưa từng có.
Một lúc lâu sau, Nam Hoa quay đầu nhìn về phía Dạ Nhai Tích, nhẹ giọng nói, “Công tử dẫn tôi tới nơi này chỉ để ngắm phong cảnh sao?”
Dạ Nhai Tích là người tiêu dao tự tại, dường như có thể hoá thành cơn gió bay đi bất cứ lúc nào. Mặc dù trái tim Nam Hoa đang rung động cực kỳ mãnh liệt, nhưng cô biết càng rung động thì bản thân sẽ càng cảm thấy nặng nề cùng đau đớn.
Dạ Nhai Tích cũng nhìn ra sự mâu thuẫn ẩn chứa trong đôi mắt Nam Hoa. Khẽ cười nhẹ một tiếng, bước lên đứng song song với cô, cây quạt trong tay Dạ Nhai Tích cũng xoè ra, nhẹ nhàng đong đưa, “Nơi này gọi là hồ tình nhân, là nơi đẹp nhất ở Hung Nô này.”
Hồ tình nhân?
Tận sâu thẳm trong lòng, Nam Hoa thầm nhắc đi nhắc lại cái tên này. Nơi này quả thực xứng với danh hiệu đó.
“Dạ công tử đi khắp bốn phương, xem ra cũng hiểu khá rõ về Hung Nô.” Nam Hoa khẽ lên tiếng đáp lại.
Dạ Nhai Tích nhìn Nam Hoa hồi lâu rồi trầm giọng nói, “Đi khắp bốn phương thì cũng chỉ có một thân một mình, cho dù phong cảnh có đẹp hơn nữa cũng không có người chia sẻ. Linh nhi…” Dạ Nhai Tích kéo tay Nam Hoa, nhìn thẳng vào mắt cô, “Nàng có bằng lòng làm người cùng chia sẻ mọi thứ với ta hay không?”
Lời đề nghị táo bạo này khiến Nam Hoa giật mình ngẩng đầu lên, mở to đôi mắt nhìn Dạ Nhai Tích.
Dạ Nhai Tích vẫn duy trì nụ cười dịu dàng trên môi, nụ cười đó cũng như biển hoa trắng muốt phía sau, êm ái vô hại nhưng lại dễ dàng in sâu trong trái tim người khác.
Đầu ngón tay khe khẽ run rẩy, ngay cả hô hấp của Nam Hoa cũng trở nên bất ổn, “Dạ công tử, xin đừng nói đùa như vậy!”
Hiện giờ, cô đã gả cho người khác, hơn nữa còn là công chúa Đại Hán hoà thân với Hung Nô, huynh ấy sao có thể nói những lời như vậy?
“Từ Hán cung đến Hung Nô, ta kiên trì như vậy cũng là vì muốn được gặp lại nàng.” Dạ Nhai Tích đưa tay chạm vào một bên má Nam Hoa, thấy cô hoảng sợ bước lùi về sau thì trong mắt thoáng hiện lên cảm giác thất bại.
“Chẳng lẽ đó chỉ là tình cảm đơn phương? Trong mắt nàng ta lại là kẻ thích bỡn cợt như vậy hay sao?”
“Không…” Trong lòng Nam Hoa tràn ngập nỗi chua xót, khẽ cúi đầu, “Công tử tài hoa hơn người, là tôi không xứng với công tử!”
Lời đề nghị bất ngờ này lại khiến nỗi đau đớn vẫn ẩn sâu trong lòng Nam Hoa trỗi dậy, khiến tâm tình cô càng rơi vào trạng thái hoảng hốt. Thật ra trên đường đi, cô đã đoán ra tâm tư của Dạ Nhai Tích. Lúc trước, vẫn chỉ là cô một mình nhớ nhung. Nỗi nhớ nhung đó khi đêm xuống lại càng trở nên mãnh liệt, giống như nỗi đau khổ vô tận, khiến cô không thở nổi. Cô cũng từng hy vọng xa vời rằng có thể một ngày nào đó được lọt vào trong mắt Dạ Nhai Tích, dù chỉ là một thoáng khi huynh ấy quay đầu lại thì cũng đủ hạnh phúc lắm rồi.
Mà giờ khắc này, nghe được lời nói thật lòng của Dạ Nhai Tích thì Nam Hoa lại bắt đầu thấy sợ hãi.
Cô làm