Đại Ca Ta Hảo Soái Ca

Đại Ca Ta Hảo Soái Ca

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326750

Bình chọn: 8.5.00/10/675 lượt.

i nữ nhân tự cho mình là thông minh, nữ nhân

chẳng qua chỉ là công cụ làm ấm gường thôi, nữ nhân nào cũng ‘tham vinh

hoa phú quý’, chẳng qua cũng chỉ là tiện nhân thôi, chưa từng có nữ nhân nào to gan dám phản kháng lại hắn cả, đặc biệt là ả tiểu tiện nhân

trước mặt, nếu bắt được hắn nhất định sẽ khiến tiện nhân này biết được

cảm giác thế nào gọi là sống không bằng chết.

Lục y nhân thấy không ổn, thì cười khanh khánh, nụ cười thập phần quỷ dị vang lên nói “Chẳng qua cũng chỉ thế thôi, xú nam nhân ngu xuẩn

không bằng con trư”, nói xong lục y nhân xoay người to gan mà nhảy xuống vực thẳm

Thập nhất vương gia chưa kịp phản bác thì lại sửng người ra vội chạy

đến vực thẳm nhìn xuống dưới chỉ thấy nó sâu vô tận, phía dưới còn có

một lớp sương mù dày đặc “Chết tiệt, tiện nhân này dám chữi rủa bổn

vương xong rồi hòng chết thoát tội”

“Người đâu, cho dù có lật tung cả ngọn núi này đi nữa thì cũng phải

tìm lấy xác của ba tiện nhân đó cho bổn vương”, thập nhất vương điên

cuồng mà nói thấu hận không thể nhai xương lột da của ba tiện nhân này

dám xem hắn như trò đùa mà bỡn cợt trong tay, nhất là tiểu tiện nhân lục y hắn bảo hắn là trư, đúng là tóc dài không não.

Mấy chục ngàn binh lính chỉ biết cảm thán và cầu phước không dám hé

lên nửa lời vội gật đầu bắt đầu di chuyển theo thập nhất vương tìm đường xuống vực thẩm sâu vạn trượng kia.

Còn về phần lục y nhân đang rơi xuống với một đạo lực rất lớn, bên

tai chỉ nghe thấy tiếng gió ù ù làm nhức cả tai, rất may mắt của lục y

nhân vẫn còn tinh mẩn vội nghĩ ra một roi da mà quấn chặt lấy thân cây

đang nhô ra mọc ngổn ngang trên vách núi.

Lục y nhân thở dài lầm bầm nói “Xem như ông trời còn thương ta đi”,

rồi lại nhìn xuống dưới thì lục y nhân giật mình lè lưỡi ra“Thiên, còn

rất xa nha, xem ra là đang ở giữa vách núi a”

“Ai mượn tiểu nha đầu nhà ngươi nhiều chuyện”, một âm thanh than

trách vang lên, lục y nhân bĩu môi “Bằng hữu gặp nạn, phải tương trợ”

“Tương trợ, chính mình cũng chẳng bảo toàn nổi mà đòi tương trợ”, vẫn là thanh âm khinh bạc lục y nhân mà nói, khỏi cần nói chắc chắn mọi

người biết đây là ai rồi chứ!!!

“Xì”, nàng chu môi ra, chỉ xì một tiếng phản bác rồi vội thoát y giữa vách núi hẻo lánh? Roi da trong tay thu hồi lại thành một cây trâm rồi

nhảy xuống vực thẳm, cho đến khi cảm thấy gần sắp tới đất thì hai tay

nàng hất tấm vải to lớn kia lên, tấm vải vội bung ra “Phịch”, nàng thở

phào nhẹ nhõm từ từ rơi xuống đất, rất may là nàng tiếng sẵn trước, hắc

hắc, thật quá thông minh.

Xuống tới đây nàng thả tiểu phiền phức ra rồi nhìn chằm chằm lấy tiểu phiền phức nói “Giúp đỡ ta tìm Đan Đan”

Tiểu phiền phức ngớ người trừng to đôi mắt rắn, hùng hổ nói “tiểu tổ

tiên của ta ơi, ta là rắn, nào phải loài chó săn mà biết tìm”, cứ như

hắn là chó không bằng.

Nàng tháo khăn bịch mặt ra chu môi nói “Thêm một người thêm một phần

sức, phải không nào” rồi nở ra nụ cười tươi mong mỏi tiểu phiền phức đáp ứng yêu cầu của mình.

Tiểu phiền phức thở dài, lực bất tòng tâm, chỉ có thể nhập xác vào

một con thỏ rừng gần nhất quanh đây mà đi tìm người giúp tiểu nữ nhân

này.

Từ xa xa xuất hiện một nam tử vận guốc đi tới, di chuyển nhẹ nhàng

như gió……ngồi hõm xuống nhìn lấy nữ tử đang nằm bệch đi bên cạnh dòng

suối trong mát nơi làng mạc xa xôi hẻo lánh.

Tại một làng nhỏ hẻo lánh, có một căn nhà gỗ nho nhỏ ống khói trên

mái nhà đang nhả ra khói xám, quanh đây có vẻ cách xa làng nhất, im ắng

nhất, một tiểu viên nho nhỏ được các gỗ mục ghét lại tạo nên một hàng

rào, từ đây nhìn vào tiểu viên thấy có một chú thỏ nho nhỏ đang nhai củ

cà rốt, bộ dạng ‘tôi ghét cà rốt’ đã lộ rõ trên khuôn mặt trắng tinh của chú ta, nhưng chú ta chỉ có thể làm bộ ăn thôi, mà còn ăn rất khép nép

nhẹ nhàng từ tốn mà ăn.

Bên trong nhà ánh sáng chiếu len lỏi vào các khe gỗ, có một nam tử

mang mặt nạ, ăn mặc quái dị đang ngồi tại mép gường, lau mồ hôi cho một

nữ tử, bộ dạng thập phần dịu dàng mà chăm sóc cho nữ tử đang nằm miên

man trên gường gỗ.

Sau khi nhận được sự chăm sóc tận tình của người nào đó thì Hoàng Bá

Dạ Sương run người, mở đôi mắt đẹp ra ngắm nhìn xung quanh, tự vươn mình đứng dậy, xoa xoa lấy vầng thái dương của mình thì nhớ ra, hôm qua nàng đã không ngừng đi tìm, tìm khắp cả ngọn núi cũng không thấy tung tích

của người mà nàng cần tìm, khi tới gần một con suối nhỏ thì nàng kiệt

sức mà ngất hẳn đi.

Đột nhiên trước mắt nàng xuất hiện một nam tử có thân hình cao to

cường tráng không kém phần đại ca, đang mặc bộ áo kimono, chân đi guốc?

Mang mặt nạ trắng có lằn đỏ như mặt nạ của người Nhật Bản? Thời đại này

cũng có người nhuộm tóc highlight sao?

Từ trong mặt nạ nam tử nhoẻn miệng cười ái muội, vội nhếch môi lên,

yết hầu bậc ra tiếng khàn khàn trầm thấp mà lại có lực của một nam nhân

tuổi đôi mươi nói “Tiểu cô nương, cô nương đã tỉnh, trong người còn

không khỏe?”

Ta vội ngây người ra, cảm nhận được người này rất thân thiết, bất

giác ta cũng không cảm thấy người này ăn mặc kỳ dị mà sợ hãi vì ở thế

giới ta mặc kimono vốn là chuyện bình thường, nê


Pair of Vintage Old School Fru