g bước sấn
tới chỗ cô định giằng lấy cái điện thoại, nhưng cô tránh được. Ông nói:
“Lần này “Cảnh Thụy” qua được không phải là nhờ thế lực của họ Châu hay
sao? Ngân hàng khó khăn lắm mới cho rút tiền, con lại dám hủy đám cưới
với Châu Cẩn Du, lẽ nào lấy cậu ấy con thiệt thòi lắm sao?”
“Cho
dù con có tội với Cẩn Du thì anh ấy cũng không nói chuyện “Cảnh Thụy” ra ngoài, ba lo lắng điều gì? Làm người không nên quá tham lam, nếu không
thế thì lần này làm gì có chuyện chất nhiều đá quý đến mức hại “Cảnh
Thụy”! Hơn nữa, cho dù con có tham lam, có lấy Châu Cẩn Du thật thì
“Cảnh Thụy” thuận buồm xuôi gió rồi nhưng Cẩn Du không vui, bởi vì con
không yêu anh ấy!”
Những lời của Thiên Hạ khiến ông Khỏi Thước đứng lặng.
Thiên Hạ vội vàng gọi cho Cẩn Du, điện thoại tắt máy, cô lại gọi tới máy bàn
người nhà nói đêm nay Cẩn Du làm thêm. Cô vẫn không từ bỏ, cô gọi tiếp
đến công ty, thư ký nói Cẩn Du đang họp, hôm nay hội đồng quản trị họp,
bàn chuyện quan trọng, e rằng sẽ bận đến đêm khuya.
Nếu kéo dài đến ngày mai, e rằng… Lẽ nào phải bỏ giữa buổi hôn lễ? Nếu mà như thế thì Cẩn Du sẽ hận cô cả đời mất.
Thiên Hạ nhắn lại với thư ký rằng cho dù muộn thế nào cũng nhắn Cẩn Du gọi
lại cho cô. Cô nắm chặt cái điện thoại, đợi đến một giờ đêm mà không có
tin tức gì. Cô lại gọi đến nhà họ Châu, chú Tần nói anh đã ngủ rồi.
Ông trời đang trêu đùa cô hay sao?
Cô chìm vào giấc ngủ trong tâm trạng bực bội, chán nản sáng sớm hôm sau
nửa tỉnh nửa mê đã có người lôi dậy chải đầu, trang điểm, cô choàng mắt, bao nhiêu người vây quanh.
“Đợi đã, tôi phải gọi điện cho Cẩn Du”. Ngôn Thiên Hạ nói.
“Không được, cô dâu làm sao có thể gọi cho chú rể lúc này chứ? Thôi nào, mau
trang điểm nào, sớm muộn chả gặp được anh ấy!” Một đám người quây lại ấn cô vào bàn trang điểm, trong tim cô thực sự đã vô cùng tuyệt vọng.
Khi gặp Châu Cẩn Du đã là lúc hai người ở trong nhà thờ nghiêm trang rồi.
Họ hàng của hai nhà Châu, Ngôn đã đến đầy đủ. Bà Châu do sức khỏe không
tốt, lại ở Pháp xa xôi cho nên không có mặt tại nhà thờ. Tất cả mọi
người đều ăn mặc chỉnh tề chuẩn bị chúc phúc cho hai người.
Ba
cầm tay cô, từ từ dẫn cô vào lễ đường trên tấm thảm đỏ trải dài. Đầu kia là Châu Cẩn Du đẹp trai, nho nhã và thanh lịch trong bộ vest trắng. Anh cười và đón tay cô từ tay ông Khởi Thước, cả hai hướng mặt về phía cha
sứ.
Bức tượng thánh mẫu Maria trang nghiêm đứng đằng sau cha sứ,
ánh mắt ông vô cùng hiền từ, bắt đầu hỏi: “Trước khi buổi lễ được bắt
đầu, xin hỏi mọi người có ai có việc gì cần hỏi thì hỏi ngay, nếu không
có xin mọi người giữ yên lặng”.
Lễ đường im phăng phắc, Thiên Hạ cảm thấy mình như bị rơi xuống đáy biển.
“Vậy thì, Châu Cẩn Du, con có muốn lấy cô Ngôn Thiên Hạ làm vợ con không?
Con có hứa sẽ yêu thương, chăm sóc cô ấy, cho dù vui buồn, sướng khổ,
giàu nghèo, bệnh tật hay khỏe mạnh, luôn yêu thương nhau, mãi mãi không
rời, chỉ có cái chết mới có thể chia rẽ được hai con không?”
Châu Cẩn Du cười nhạt, anh buông tay Thiên Hạ và nói to: “Con không đồng ý!”
Lễ đường dường như nổ tung, đâu đâu cũng rào rào bàn tán: Anh ấy nói không đồng ý, sao lại nói không đồng ý chứ!
Thiên Hạ sững người nhìn Châu Cẩn Du, cô nhìn thẳng vào đôi đồng tử màu hổ
phách sâu thẳm của anh, không dám nói gì. Anh lại cười, cười như ong tìm thấy hoa có mật: “Ngôn Thiên Hạ, cô nhớ lấy, đây là bài học dành cho
cô”.
Cô hiểu rồi.
Với thế lực lớn mạnh nhà họ Châu, cho dù nhà họ Ngôn có bưng bít tin tức thế nào đi nữa thì Cẩn Du cũng có cách
để biết “Cảnh Thụy” xảy ra chuyện, vì thế, việc cô có dã tâm khi nói
muốn lấy anh, anh đã biết từ sớm.
“Đừng nghĩ rằng tôi là một quân cờ dễ điều khiển!” Nói xong, anh quay người bước đi.
Cô đứng ngây người trong giây lát rồi bật cười.
Anh khiến cho cả nhà họ Ngôn không còn chỗ mà giấu mặt, nhưng đêm trước anh vẫn để cho họ rút được tiền từ ngân hàng. Châu Cẩn Du, anh đúng là
chàng trai vừa nhẫn tâm vừa mềm lòng!
Thiên Hạ cười nhìn theo
bóng Cẩn Du, ánh mắt cô lướt qua chàng trai mặc áo vest trắng ấy, cô
nhìn thấy một chiếc bóng dài mặc áo choàng đen, đang dựa lưng vào cửa
nhà thờ. Đầu gối phải chàng trai hơi co lại, và bắt chéo lên chân trái,
hai tay đút túi quần. Gió thổi tung mái tóc đen của anh, chiếc cà vạt
dài như cùng bay theo vũ điệu của gió vậy.
Lúc này, dường như cô nhìn thấy bờ môi cong cong của anh, nhìn thấy ánh sáng của ngọc lục bảo trong đáy mắt của anh.
Cuối cùng anh ấy cũng đã trở về.
Trò chơi chính thức bắt đầu. Hóa ra, bề ngoài cứng rắn của cô chẳng
qua vì muốn che giấu đi sự tự ti của nội tâm, cho dù tiền bạc có nhiều
đi chăng nữa cũng không thể lấp đi sự trống rỗng trong trái tim…
Mỗi người đều có những vết sẹo mà người ngoài không biết, chỉ là không may bị lộ ra mà thôi.
Phần 1: Liên quan gì đến tôi
Nhà họ Ngôn lần này coi như lỗ lớn, không có lỗ mà chui xuống đất. Có điều
hôm đó tại lễ đường toàn người nhà hai bên, không có người ngoài, hơn
nữa tiền ở ngân hàng cũng đã rút được rồi, cho nên Ngôn Khởi Thước cũng
không bất mãn lắm, sau khi về nhà cũng không tr
