g, nhìn da em này, thật là nõn nà”.
Cô cảm thấy cái tên “cô Châu” thật là có duyên.
Thiên Hạ cúi đầu cười rồi đi theo mấy người nhà họ Từ vào phòng khách. Cô
nhìn khắp một lượt, tất cả đều là những người có máu mặt, lúc này Châu
Cẩn Du đã bị vây quanh bởi rất nhiều các tiểu thư cành vàng lá ngọc
khác.
“Cẩn Du, Thiên Hạ đến rồi”. Không biết ai hét lên như thế
khiến cho tất cả mọi người chú ý đến cô. Mọi người đều biết Châu Cẩn Du
và Thiên Hạ đã ba tháng rồi chưa hề cùng nhau xuất hiện, vì thế sự xuất
hiện của cô ngày hôm nay không thể không nói là việc ngoài ý muốn.
Châu Cẩn Du tay phải đang nâng chiếc ly thủy tinh, rượu trong cốc chòng
chành một hồi, anh lướt mắt nhìn bộ đồ màu hồng của cô một lượt sau đó
đón lấy tay Thiên Hạ rồi quay sang nói với người nhà họ Từ: “Làm phiền
rồi”.
Xem ra, anh ấy quả nhiên chưa hề công khai cái tin hai người đã hủy hôn.
Anh cầm tay cô cùng bước tới trước các bậc trưởng bối người nhà họ Từ, hai người vừa đi vừa nói chuyện, giọng nhỏ nhẹ.
“Em tới đây làm gì?” Anh hỏi.
“Em không thể đến sao?”
“Anh nói rồi, chúng ta không nên gặp nhau nữa”.
“Nhưng em muốn gặp anh”.
Anh bóp mạnh tay cô, cảm giác như xương lòng bàn tay cô muốn tan ra từng
mảnh. Cô ngước nhìn cơn giận dữ trong mắt anh, cô khẽ cười: “Vui vẻ đi
anh, Châu Cẩn Du, lẽ nào anh không muốn gặp em?”
Hai người cùng
nói chuyện một lúc với trưởng bối nhà họ Từ, Thiên Hạ còn trêu đùa cô
con gái của họ một lúc, Châu Cẩn Du cũng cười nhưng lực xiết bàn tay cô
dường như không hề giảm đi.
Buổi tiệc đã bắt đầu. Mọi người vừa
ăn vừa nói chuyện vui vẻ. Nhân lúc mọi người đang vui vẻ huyên náo, Châu Cẩn Du kéo Thiên Hạ ra ngoài ban công có buông rèm trắng để nói chuyện, tránh không khí ồn ào bên trong.
“Tối nay rốt cuộc em muốn làm cái gì?” Anh hất tay cô ra rồi nói, ánh mắt tràn đầy sự giận giữ.
“Ha ha…” Thiên Hạ cúi đầu cười, hai tay chắp ra đằng sau. Ánh trăng như
đang bao bọc lấy cô, gương mặt cô lúc này giống như một đóa sen trắng
dưới trăng, thanh tú, dịu dàng, cô nói giọng chắc nịch: “Châu Cẩn Du,
anh cưới em đi!”
Ánh mắt anh dội lên đầy sự căm ghét: “Ngôn Thiên Hạ, cô nghĩ tôi là ai? Có thể bị cô đá qua đá lại sao? Cô nghĩ cô là ai?”
“Cẩn Du”. Cô ngắt lời anh, “Cưới em đi”. Cô cười, giống như ngày đầu tiên hai người gặp nhau, khoảnh khắc yên lặng mà đẹp đẽ.
“Tôi đã từ bỏ cô rồi, tại sao cô lại đến quấy nhiễu tôi?” Anh ngập ngừng nói.
“Đúng thế, tại sao nhỉ…” Ánh mắt cô chùng xuống, “Anh thật sự không thể cho
em cơ hội cuối cùng sao? Cẩn Du, không có anh em không sống được…”
“Cảnh Thụy” nếu như không sống được thì cô có muốn cũng không sống được. Cô
cười thầm, làm thế này cũng đâu phải là lừa dối anh, trong lòng cô nghĩ
như thế nhưng gương mặt lại tràn đầy sự đau đớn.
Châu Cẩn Du cuối cùng cũng không chống cự được tình cảm của cô, anh đưa tay ôm cô vào lòng.
“Lần này, em có rời xa anh nữa không?” Có thể là do gió đêm thổi to quá cho
nên những gì anh nói đã bị gió thổi đi tứ phương. Rất lâu rồi, Thiên Hạ
chưa được cảm nhận sự ấm áp như thế khi ở trong vòng tay anh. Hương thơm từ tóc cô đã khiến cho lý trí của anh bị tan chảy.
Thiên Hạ ôm
lại anh, cô kề má vào phía cổ anh và nói: “Em chỉ muốn ngày mai anh sẽ
cưới em ngay. Trên thế giới này không có ai tốt với em hơn anh nữa!”
Châu Cẩn Du, cái tin em và anh cưới nhau chính là tấm kim bài miễn tội chết
cho “Cảnh Thụy”. Xin lỗi anh, đây là cách duy nhất, nếu như trước khi
cưới ngân hàng đồng ý cho rút tiền hàng thì vết thương em mang lại cho
anh sẽ giảm xuống mức nhỏ nhất. Trả tiền bồi thường cho Nga trong thời
gian quy định thì bên Nga chẳng có lý do gì để chèn ép họ Ngôn cả.
Hãy nhìn xem, ánh sáng rạng rỡ của tin kết hôn sẽ cứu cả nhà họ Ngôn.
Nếu như anh đã ghét em rồi, thì từ nay về sau anh càng hận em, căm thù em vậy!
Gió đêm thổi bay làn tóc cô, chẳng có ai nhìn thấy đôi bông tai Hạc Huyết
Hồng đang đung đưa của cô, đôi bông tai hình giọt máu đỏ giống như một
vụ mưu sát tình yêu hoa lệ đến tột cùng…
Quả nhiên cô không dự
đoán sai. Tin hai người kết hôn giống như một thánh dụ, ngân hàng không
chỉ đồng ý cho vay tiền mà thậm chí còn bỏ qua việc xác định khối tài
sản nhà cô. Họ nói: “Tài sản nhà họ Châu làm sao mà tính được chứ!”
Tuy nhiên, cô không ngờ được đó là chiều ngày mùng bốn tháng 12 hai ngân
hàng đồng loạt cho nhà họ Ngôn vay tiền, thì sáng hôm sau chính là hôn
lễ của cô và Cẩn Du.
“Thiên Hạ, quả nhiên con có cách cứu “Cảnh
Thụy””. Ông Ngôn Khởi Thước và bà Lâm Hề Nhị sung sướng ôm lấy nhau. Sau đó quay sang hỏi Thiên Hạ: “Con định gọi cho ai thế?”
“Châu Cẩn Du”. Cô nói và bấm số của anh.
“Lúc này con gọi cho Châu Cẩn Du để làm gì?” Bà Lâm Hề Nhị cảnh giác hỏi.
“Hủy bỏ đám cưới”. Cô đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng, cho dù Châu Cẩn Du mắng
mỏ cô thế nào, hận cô thế nào, châm biếm cô thế nào thậm chí giày vò cô
thế nào cô cũng không quan tâm. Chỉ cần hủy bỏ hôn lễ trước khi nó chính thức diễn ra là có thể giảm được nỗi đau trong lòng anh đến mức thấp
nhấp.
“Con điên rồi”. Ngôn Khởi Thước quát lớn, rồi ôn