ghe qua rất dễ làm cho người ta hiểu lầm.
Quả nhiên, hai mắt anh chuyển sang nhu hòa, tiếng nói nhẹ nhàng vang
lên trong gió: “Ghen tị?” Giọng điệu đó thật giống như đang trấn an một
con mèo nhỏ cáu kỉnh.
Miên Miên nghe vậy giống như có ác hàn,
lập tức kịch liệt phản bác: “Mới không có! Huynh đừng nói bậy!” Cô rõ
ràng là lòng đầy căm phẫn đang chất vấn anh có đắc tội với ai hay không, một chút cũng không liên quan gì đến tư tình nhi nữ. Đều do cô cả đêm
đều suy nghĩ chuyện của Phong Vũ Tử Yên, Miên Miên có chút ảo não.
Anh không dây dưa vào vấn đề này nữa, chỉ nói: “Đợi chút, nàng đi Tiên phủ trước chờ ta”
Cô giật mình, phản xạ có điều kiện hỏi: “Huynh thì sao?”
Hắc Y Kiếm Sĩ ngược một vòng ánh trăng, một ý cười âm ngoan ngưng ở bên miệng, thật lâu không nói lời nào.
~~***~~
Ngày hôm sau đi làm, sau khi Miên Miên thả túi xách xuống thì liền lập tức xoay người đi ra ngoài.
Tiểu Niểu mắt nhìn sáu phương, tai nghe tám hướng túm lấy cô, vừa chuốt lông mi dài vừa hỏi: “Cậu đi đâu?”
Hửm? Đối mặt với sự quan tâm bất ngờ, Miên Miên có chút kinh ngạc,
nhưng vẫn thành thật trả lời: “Tớ đi tìm đồng nghiệp bộ phận kỹ thuật
một chút” Điều tra một chút về chuyện topic kia.
Tiểu Niểu liếc liếc mắt nhìn máy tính cô một cái, ánh mắt vẫn đang trừng lớn: “Cậu sao sao không tiện thể chuyển máy tính qua sang luôn?”
“Chuyển máy tính qua?” Gặp nhân viên bộ phận kỹ thuật còn có quy củ này? Là cống phẩm sao? 囧
Nữ vương bát quái Tiểu Niểu kỳ quái nhìn cô, nói ra một tin tức long
trời lở đất: “Cậu đừng nói cho tớ biết, cậu còn không biết cậu bị điều
tổ nhé”
Điều tổ……
Hửm? Điều tổ.
“—— Cái gì!” Một tiếng thét chói tai của phụ nữ chợt vang lên ở văn phòng im lặng, thành công đưa tới vô số cái liếc nhìn.
Năm phút đồng hồ sau, cửa phòng giám đốc kỹ thuật bị “Rầm” một tiếng mở ra, người tới hùng hổ, bộ mặt dữ tợn. ửa lay động tựa hồ không tạo thành ảnh hưởng cho Hỏa Nhạ, tư thế của anh không thay đổi, vẫn buông mắt nhìn chằm chằm màn hình máy tính như cũ,
ngón tay đẹp thon dài gõ bàn phím rất nhanh, giọng nói bình tĩnh mà
trong trẻo nhưng lạnh lùng: “Cô Nguyễn, gõ cửa là một loại lễ nghi”
Anh trầm tĩnh, cùng với sự lỗ mãng của cô, hình thành sự đối lập dứt khoát.
Miên Miên đứng ở cửa thở phì phò từng hơi từng hơi một, một đường từ bộ phận trang trí đằng đằng sát khí vọt tới bộ phận kỹ thuật, cô đều vẫn
duy trì khí thế bão nổi kinh người, nhưng mà sau khi nhìn sườn mặt quá
mức trầm tĩnh đông lạnh của anh, kích động run rẩy toàn thân lại kỳ dị
dần dần bị lắng xuống, trong lòng bắt đầu bắt đầu sinh ra một tia dao
động.
Sau khi do dự hai giây, cô mất bò mới lo làm chuồng dùng
các đốt ngón tay gõ cửa, sau đó đóng cửa lại, ngăn chặn người ngoài quấy nhiễu.
Cô hắng giọng, nỗ lực thong dong biểu đạt sự nghi ngờ
của mình, nhưng giọng nói cũng không không chịu thua kém mang theo phần
run run, khí thế ban đầu tiêu thất hơn phân nửa: “Giám đốc, anh……”
Nguyễn Miên Miên, nói nhanh chút, nói đi! “Tôi muốn nói……” Vì sao đột
nhiên lại điều tôi sang tổ khác. Hỏi mau lên! Điều mày muốn đúng lý hợp
tình, cứ nghĩa chính từ nghiêm mà nói ra!
Đúng, đúng lý hợp tình. Miên Miên hít một hơi thật sâu, rống lớn ——
“Giám đốc! Anh…… Anh ăn sáng chưa?!”
—— Không phải câu này á! Miên Miên che mặt khóc ròng.
Con ngươi đen lãnh liệt rốt cục nhìn về phía cô, sau khi liếc đến khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, chậm rãi nói: “Ăn rồi, cám ơn đã quan tâm” Thật
sự là âm vang hữu lực ân cần thăm hỏi.
Chỉ có quỷ mới quan tâm
đến anh! Ở trong lòng Miên Miên buồn bực nói ra, nhưng khuôn mặt nhỏ
nhắn vẫn xấu hổ đỏ bừng vì câu hỏi vừa rồi mình đặt ra. Trời ạ, cô sao
lại luôn sai sót trước mặt anh, anh ta nhất định vụng trộm cười nhạo cô
trong lòng thật lâu đi?
Đáng giận. Miên Miên nắm chặt nắm đấm. Ở trong trò chơi chịu đựng bị anh ta bắt nạt, ngoài đời cũng phải chịu
đựng anh ta áp bách!
Chẳng qua bây giờ không phải thời điểm rối rắm loại chuyện này, về chuyện đột nhiên điều tổ này, cô nhất định phải hỏi rõ ràng.
“Tôi ——”
“Cô Nguyễn, hy vọng buổi sáng
cô có thể thu thập mọi thứ cho thỏa đáng, đúng giờ báo danh ở bộ phận
chúng tôi” Anh trách móc, chủ động mở lời nói đến chuyện này, giọng điệu lãnh đạm hoàn toàn là một bộ dạng giải quyết việc chung, lại mang theo
một loại uy nghiêm không thể kháng cự.
Miên Miên bắt lấy cơ hội nhanh chân đặt câu hỏi: “Giám, giám đốc! Tôi muốn xin hỏi một chút, vì
sao đột nhiên lại điều tôi đến tổ hạng mục《Phi Thăng》 chứ?” Sự an bài
này căn cứ vào cái gì?
Ngũ quan tuấn mỹ như dao tạc của Hỏa Nhạ nhìn không ra biểu tình gì, con ngươi đen thẳng tắp tiến vào trong mắt
cô, tiếng nói trầm thấp tràn ra từ giữa môi mỏng: “Điểm ấy xin lỗi tôi
không thể trả lời”
Miên Miên không thể tin trừng lớn mắt, không thể trả lời?
“Công ty làm ra sự an bài như vậy, đương nhiên đều có đạo lý. Hy vọng
cô Nguyễn không cần nghi ngờ điểm ấy” Ngụ ý là nói, chuyện duy nhất cô
có thể làm chính là ngoan ngoãn lĩnh chỉ, sau đó chạy nhanh tạ chủ long
ân.
Hỏa Nhạ dùng một loại ánh mắt “C
