à lỗi của gã đàn ông này, anh ta cái gì cũng không cần làm, còn có một
đám phụ nữ vì anh ta tranh đến đầu rơi máu chảy, bây giờ còn liên lụy
đến người vô tội như cô, quả nhiên là lam nhan họa thủy!
“Nhận” Thượng Quan Ám Ảnh gửi đi đề nghị giao dịch cho cô.
Miên Miên vừa thấy, lại có thể là Cửu thiên thanh linh kiếm, lực công
kích 1230, thuộc tính kim 4, độ mạnh 8, rất rất cường đại. Thì ra
anh ta chạy tới Thiên Nam luyện vũ khí, trách không được vừa rồi hỏi cô
Lịch kim thạch.
Nắm vũ khí nghịch thiên tha thiết mơ ước, Miên
Miên rất không cốt khí nuốt nước bọt, trong lòng lập tức cảnh cáo mình:
Không được, không thể bị kẻ địch cám dỗ mê hoặc! Hừ, làm hại cô thảm như vậy, không trừng phạt anh một chút thì không giải hận được.
Nhưng mà, phải làm như thế nào mới tốt đây?
Sau khi tùy ý vung Cửu thiên thanh linh kiếm vài cái, cô nhìn bảo kiếm
trong tay, tâm niệm chuyển động, đột nhiên, một chút ý cười hiện ra khóe miệng.
Miên Miên đổi lại sự khó chịu trên mặt, con ngươi ngập
nước, ý cười tràn đầy nhìn anh, một tia giảo hoạt mơ hồ giấu ở chỗ sâu
trong con ngươi vụt sáng: “Vũ khí này thoạt nhìn thật không tệ, lại
không biết uy lực nó như thế nào? Thật sự là làm cho người ta tò mò”
Đối mặt với thái độ chuyển biến rất nhỏ của cô, Thượng Quan Ám Ảnh khẽ
nhíu mi, tràn đầy hứng thú dừng ở khuôn mặt tươi cười điềm đạm của cô:
“Ừm, đợi khi mang nàng đi Tiên phủ giết quái sẽ biết”
Miên Miên cười ngọt ngào với anh, nói: “Hao tổn tâm trí, tính tình muội có chút
vội vàng, bây giờ muốn biết mà” Giả vờ giả vịt nhìn đông ngó tây, “Xung
quanh đây đều không có quái vật, rất đáng tiếc”
Thông minh như
anh, lập tức hiểu. Đôi mắt sâu thẳm của anh yên lặng dừng ở cô, khuôn
mặt lạnh lùng tuyệt mỹ đọc không ra cảm xúc gì, cũng không có nói ra lời nào. Chính là bên môi, bất tri bất giác hiện lên một độ cong nhàn nhạt.
Dưới ánh trăng, trên đầu Hắc Y Hiệp Sĩ xuất hiện chữ “PK”, môi mỏng phát ra: “Mời”
Miên Miên ngầm thở phào nhẹ nhõm, vừa rồi bị anh nhìn chằm chằm không
hề chớp mắt dọa cho sợ, trong nháy mắt còn tưởng rằng anh lại đột nhiên
nổi bão, giết cô.
Hắc hắc hắc…… Nếu bây giờ “Chú dê con” cam
tâm tình nguyện dừng rơi vào tay cô, như vậy cô muốn tra tấn như nào thì cứ tra tấn như thế! Ngay cả anh ta Thượng Quan Ám Ảnh lợi hại như thế
nào, bây giờ còn không phải rơi vào thế làm “Đá thử kiếm” cho cô sao?
Moa ha ha ha, thật sự là rất thích! Miên Miên hóa thân làm Shiratori
chống nạnh cười điên cuồng. Cô rốt cục cảm nhận được tư vị lời Đại Thúc
nói “Hai mạch Nhâm Đốc” đều đả thông.
Miên Miên dương dương tự
đắc, phát hiện không ra bộ dáng này của cô ở trong mắt người khác mới là chú dê con chân chính. Một chút giảo hoạt được ẩn giấu rất sâu hiện lên trên đôi mắt đẹp của Thượng Quan Ám Ảnh, anh lẳng lặng chăm chú nhìn
cô, chờ đợi cô ra tay.
Suy nghĩ đến Phong Vũ Tử Yên, nghĩ đến
đủ loại chuyện đã trải qua, Miên Miên hận nghiến răng nghiến lợi, mắt lộ ra hung quang, không chút do dự giơ lợi kiếm trong tay lên —— Thượng Quan Ám Ảnh lẳng lặng đứng thẳng, đã trúng một công kích của cô.
Nhưng mà Miên Miên lại trợn tròn mắt —— “Vì sao phải chết như vậy!”
Đúng, anh đúng là đã bị thương tổn trình độ nhất định, nhưng mà vì sao
cô cũng lại bị công kích chứ! Anh rõ ràng ngay cả đầu ngón tay cũng
không động, cô lại gắng gượng đánh ra một cỗ phản lực mãnh liệt, làm cho cô lùi lại liên tục mấy bước, lượng máu nhất thời thiếu hơn phân nửa.
Miên Miên kinh hồn khó hiểu nhìn anh, chỉ thấy anh mỉm cười nói: “Thật
xin lỗi, ta đã quên mình mặc ‘Tinh vân khải giáp’” Cho nên bắn ngược lại khiến cô thương tổn 20%.
Cái gì mà quên, anh ta căn bản chính
là cố ý! Miên Miên hung ác trừng mắt nhìn anh, quả thực không thể tin
loại vô liêm sỉ như anh.
“Được rồi, ta bây giờ cởi ra. Còn muốn làm lại một lần không?” Anh dừng một chút, con ngươi lưu chuyển, lại bổ sung thêm một câu, “Nương tử?”
Một tiếng đơn giản “Nương tử”
ngả ngớn làm cho Nguyễn đại tiểu thư càng thêm xấu hổ sầu não, đây giống như đang cười nhạo cô không biết tự lượng sức mình và ngây thơ bướng
bỉnh. Trong phút chốc đó cô đã hiểu được, dùng thủ đoạn đùa giỡn người
đàn ông trước mắt này, cô còn quá non.
Cô oán hận trả lời:
“Không cần, muội đại khái biết uy lực của nó” Cô mới không cần lại tự
rước lấy nhục. Cắn môi, vẫn không cam lòng, “Huynh thật đúng là ra tay
hào phóng, đây chính là vũ khí đẳng cấp cao” Trách không được nợ phong
lưu nhiều như vậy.
Thượng Quan Ám Ảnh chăm chú nhìn cô, trầm mặc một lát, nói: “Thứ mình không cần, ta sẽ không keo kiệt cho tặng người ta”
Nghe thấy anh nói như vậy, Miên Miên không cần nghĩ ngợi liền thốt ra:
“Băng tinh tuyết ngưng thú của Phong Vũ Tử Yên, cũng là thứ mà huynh
không cần sao?”
Sau khi hùng dũng nói, giữa hai người lại tràn
ra một trận trầm mặc. Dưới ánh trăng như nước trong màn đêm, ánh sáng
nhẹ nhàng chiếu vào vách núi, cũng chiếu vào thân ảnh một cao một thấp.
Ánh trăng theo chân bọn họ cùng trầm tĩnh.
Vừa nói ra khỏi miệng Miên Miên liền hối hận, cô nói gì vậy chứ, n