Cưỡng Ép Cô Nàng Nằm Vùng Làm Vợ

Cưỡng Ép Cô Nàng Nằm Vùng Làm Vợ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327620

Bình chọn: 10.00/10/762 lượt.

thấu lỗ tai của cô, làm cô không muốn mở mắt cũng không được.

"Hi Nhi. . . . . . Hi Nhi, mau, Lâm Hựu Lật! Lâm Hựu Lật!" Vũ Văn Bác cảm thấy mí mắt Y Hi Nhi bỗng nhúc nhích, vui mừng đến nỗi tay chân luống cuống, nhưng anh ta rất nhanh tỉnh táo lại, lớn tiếng la lên Lâm Hựu Lật ở một bên quan sát sóng điện não từ.

Lâm Hựu Lật nghe được tiếng gọi lập tức chạy tới trước giường, cẩn thận làm kiểm tra.

"Cô ấy đã tỉnh lại, chỉ là quá mệt mỏi, cho nên lại ngủ thiếp đi, để cô ấy ngủ đủ tự nhiên sẽ tỉnh, yên tâm đi!" Lâm Hựu Lật để xuống ống nghe bệnh, thở phào nhẹ nhõm, mấy ngày nay thần kinh của cô đã bị đè nén, nếu như Y Hi Nhi không tỉnh lại, Lâm Hựu Lật rất lo lắng bọn họ - những nhân nhân viên y tế sẽ bị đưa đi Nam Phi đào dầu hỏa rồi.

Bảy ngày sau.

Y Hi Nhi ngồi trên chiếc ghế dài trong vườn hoa đang phơi nắng, âm nhạc êm dịu quanh quẩn trong không khí, tất cả tạo nên một khung cảnh yên tĩnh hiền hoà.

Nhưng là, Y Hi Nhi không hài lòng với cảm giác nhàn nhã này.

Tại sao Vũ Văn Bác trở nên như vậy không giải thích được?

"Thiếu gia, Đinh tiểu thư đến thăm tiểu thư!" Quản gia cung kính đi vào trong hoa viên, nhỏ giọng báo cáo.

Y Hi Nhi trong lòng vui vẻ lên, thật may là cứu tinh tới, từ khi cô tỉnh lại, Vũ Văn Bác thay đổi rất quỷ dị, không hề tự xưng là cha nữa, dường như vẫn dung túng cho sự tuỳ hứng của cô, tuy nhiên không cho phép bất luận kẻ nào vào thăm, ngay cả cặp song sinh Đoan Mộc muốn gặp cô cũng rất khó.

"Nhanh. . . . . ."

"Không gặp! Tiễn khách!"

Y Hi Nhi mới vừa muốn nói "Mời vào" , kết quả là bị Vũ Văn Bác cắt ngang.

"Cha, ngươi không thể bá đạo như vậy, con là bệnh nhân, bệnh nhân rất cần người khác quan tâm và an ủi, cha hiện tại tất cả bằng hữu đều không cho con gặp, con còn không bằng bất tỉnh rồi sao?" Y Hi Nhi thở phì phò đánh một cái vào lồng ngực Vũ Văn Bác.

Vũ Văn Bác nắm lấy tay của Y Hi Nhi, trải qua đợt ốm nặng này, Y Hi Nhi nhanh chóng đã gầy đi, từ khuôn mặt tròn trịa biến thành mặt trái xoan, khuông mặt hồng hoà bây giờ trở nên tái nhợt không có chút huyết sắc, Vũ Văn Bác quả thật muốn xem Y Hi Nhi như búp bê pha lê mà đối đãi, càng không cho phép kẻ nào tới quấy rầy, bởi vì thể lực của Y Hi Nhi không cho phép cô tiêu hao quá nhiều tinh lực, mà anh muốn chiếm lấy tất cả thời gian của Y Hi Nhi.

"Không được nói như vậy, chờ em thân thể khá hơn một chút tôi tự nhiên sẽ để cho em gặp bạn bè, em muốn gặp ai đều được, nhưng hiện tại em cần bồi dưỡng thân thể thật tốt." Vũ Văn Bác cưng chiều nói.

"Vậy cha mời Cố đại nhân tới có được không?" Y Hi Nhi đối với Cố Nhã Thuần có một chút áy náy, cũng không biết hiện tại cô ấy thế nào.

"Được! Chỉ cần những thứ em muốn, tôi đều sẽ thỏa mãn." Vũ Văn Bác cằm cọ xát đỉnh đầu Y Hi Nhi, dịu dàng nói.

"Nói láo! Con muốn, chẳng lẽ muốn mạng của cha cha cũng cho sao?" Y Hi Nhi cũng không quên vụ bị Đại Lệ Ti đuổi giết, đã không cho cô báo thù, còn nói mạng của mình là của anh ta! Cô đúng là vẫn mang hận. "Em muốn, liền lấy!" Vũ Văn Bác nắm bàn tay Y Hi Nhi đặt trong ngực chỗ trái tim anh, anh bây giờ đã biết mình muốn cái gì, sau khi sinh ly tử biệt anh đã hoàn toàn hiểu rõ tâm ý của mình.

Y Hi Nhi nhìn ánh mắt mê hoặc của Vũ Văn Bác, hoảng sợ, trái tim phịch phịch nhảy loạn một hồi, đỏ mặt cúi đầu!

Ánh đèn bên trong phòng làm việc có chút mờ tối.

Vũ Văn Bác cổ tay đeo một chiếc đồng hồ cao cấp vuốt vuốt ly rượu vang đỏ, trên mặt như như có điều suy nghĩ.

Tây Môn Dật một thân nhàn nhã tựa vào thành ghế sa lon, trong lúc đó giơ tay nhấc chân tản ra khí thế mị hoặc, hôm nay, lần đầu tiên anh hẹn gặp.

Vũ Văn Bác ưu nhã để xuống ly rượu xuống, tròng mắt đen dài ẩn chứa sắc bén nhìn thẳng đôi mắt của Tây Môn Dật.

Tây Môn Dật bị nhìn có chút chột dạ, rất nhanh làm dấu hiệu giơ hai tay đầu hàng, cầu xin tha thứ nói: "Lão đại, lần này thật không được, hãy giúp tôi hoàn thành chuyện tình cảm này, dù sao chuyện giao dịch với Johnny Dell chỉ là công việc khắc phục hậu quả mà thôi, cũng không nhất định phải cần thiên tài súng ống ở đó."

Vũ Văn Bác nghe Tây Môn Dật nói như vậy, tự nhiên không nói cái gì nữa , Tây Môn Dật một thân bản lĩnh, lại là người có nhiều tham vọng, năm đó Tây Môn Dật đã thành công thăng cấp lên hàm thiếu tá, nhưng là vẫn cự tuyệt đi theo anh, lại thêm chưa bao giờ mở miệng cầu xin anh bất cứ chuyện gì.

Lần này, cuối cùng là chuyện gì khiến anh ta thay đổi?

Vũ Văn Bác đối với người khác rất hà khắc thậm chí là lãnh khốc, nhưng đối với vị huynh đệ này thì vẫn là giống như một người bình thường lộ ra ánh mắt tò mò.

"Lão đại, anh càng ngày càng thú vị." Tây Môn Dật nói đùa, trước kia Vũ Văn Bác mặc dù cũng rất quan tâm mấy huynh đệ tốt bọn họ, nhưng chưa từng có trực tiếp qúa như vậy.

"Bởi vì Lâm Hựu Lật?" Vũ Văn Bác hỏi, nửa tháng này, Lâm Hựu Lật và Tây Môn Dật hành động tựa như là có chút kỳ lạ, cô gái Lâm Hựu Lật kiêu ngạo tỉnh táo như vậy, cho dù ở trước mặt của anh cũng có thể bình tĩnh như thường, duy chỉ khi ở trước mặt Tây Môn Dật hình như chịu không ít thua thiệt, Tây Môn Dật càng khiến cô không thể làm gì.


Snack's 1967