khiến cha hầu hạ người nhỏ a, ngài nói con nói đúng không?"
Nhìn vẻ mặt tiểu nhân của Y Hi Nhi, Vũ Văn Bác cau mày, tấm chăn đắp trên người lại bị kéo ra, "Con nói đúng, chẳng qua con gái bị cha xem một cái cũng sẽ không sao, ai dám cười con?"
Nói xong, Vũ Văn Bác cứng rắn giữ chặt tay chân đá lung tung khắp nơi của Y Hi Nhi, đem bộ lễ phục mới mặc vào cho Y Hi Nhi.
Mặc xong, Vũ Văn Bác đỡ Y Hi Nhi đứng nghiêm ngay ngắn, sau đó sửa sang lại cái váy, hài lòng nhìn khuôn mặt đỏ bừng của con gái, "Về sau mỗi sáng rời giường con giúp cha thay quần áo."
"Cái gì? !" Y Hi Nhi trợn to hai mắt.
Nhìn hai mắt trừng lớn như con ếch, Vũ Văn Bác vui mừng siết chặt hồng xoa xoa gương mặt, sau đó nghiêm mặt nói: "Con hầu hạ cha không phải chuyện thiên kinh địa nghĩa (chuyện hiển nhiên) sao?"
Y Hi Nhi yên rồi, cúi gằm đầu, không còn hơi sức nói: "Dạ, con gái tuân lệnh."
Đưa tay sửa lại một chút đầu tóc rối bời của Y Hi Nhi, Vũ Văn Bác lôi kéo tay cô ra khỏi phòng.
Vừa ra khỏi cửa, Y Hi Nhi đã nhìn thấy Vương Hi Phượng, không đúng, hình như gọi là Đại Lệ Ti, Y Hi Nhi vỗ đầu một cái, khẽ nhếch miệng nhìn cô gái xinh đẹp gợi cảm, không nhịn được nuốt từng ngụm nước bọt.
"Pằng!" một tiếng, Vũ Văn Bác vỗ vào mặt Y Hi Nhi, "Tự mình đi chơi ." Thế nào thân là cô gái nhỏ còn lộ ra cái loại ánh mắt háo sắc đó? Thật là mất thể diện.
Thu hồi ánh mắt kinh ngạc, không có nước miếng chảy xuống, Y Hi Nhi giống như một con cún con nhìn Vũ Văn Bác, "Con. . . . . . Con muốn đi theo cha."
"Ha ha, thật là cha con tình thâm a." Đại Lệ Ti nói xong, đã đến gần.
Vũ Văn Bác nhìn Đại Lệ Ti, người phụ nữ kia, vẫn chói mắt như sáu năm trước, "Chào hỏi."
Mặc dù Vũ Văn Bác không nhìn mình, nhưng Y Hi Nhi biết Vũ Văn Bác đang nói với bản thân, đây là đang ghét bỏ chính mình gia giáo không tốt, cũng không phải lần đầu tiên. Y Hi Nhi dẩu môi, hướng Đại Lệ Ti cười ngọt ngào, "Cô Đại Lệ Ti mạnh khỏe, con vừa ở bữa tiệc không cẩn thận nghe được, cô giống như sẽ là mẹ tương lai của con đúng không?"
Trong bữa tiệc phần lớn đều lựa chọn dùng tiếng Anh để nói chuyện, cho nên Y Hi Nhi nghe được một chút, trước kinh ngạc, sau đó hâm mộ Vũ Văn Bác có một cô vợ chưa cưới xinh đẹp như vậy ....
Vỗ vỗ đầu Y Hi Nhi , Đại Lệ Ti lấy 1m73 cộng thêm giày cao gót 10 cm, cảm giác đảm nhiệm chức vụ giống như là xoa đầu sủng vật , "Thật biết nghe lời , con thích cô làm mẹ con sao?"
Trên mặt rơi xuống ba đường vạch đen, Y Hi Nhi rất không thích có người vỗ đầu cô, vốn là không thông minh, vỗ nữa chẳng phải là ngu hơn.
Chỉ là, không thích là không thích, công phu trên mặt đã luyện đủ , "Cha yêu thích con liền thích." Đem toàn bộ trách nhiệm cũng đẩy tới trên người Vũ Văn Bác, Y Hi Nhi bo bo giữ mình.
Mặc dù chưa từng yêu đương, nhưng cũng nhìn ra được quan hệ giữa Vũ Văn Bác và Đại Lệ Ti căn bản không phải là người tình, nhưng tại sao Vũ Văn Bác lại đính hôn với Đại Lệ Ti? Y Hi Nhi không biết, nhưng cô biết theo tính tình của Vũ Văn Bác, tuyệt sẽ không lật lọng phản lời, nếu anh ta đã đính hôn thì nhất định sẽ cưới Đại Lệ Ti làm vợ! Len lén liếc mắt nhìn Vũ Văn Bác, thấy vẻ mặt anh không có biểu cảm gì, trong nháy mắt cảm thấy người phụ nữ xinh đẹp tuyệt trần như Đại Lệ Ti mà gả cho anh ta thì cũng thật đáng thương.
"Timothy khỏe không?" Vũ Văn Bác bày tỏ quan tâm với mafia Ý đã từng giúp anh, dù sao, nếu như không có một câu của ông ta mình đã không còn sống, mặc dù khi đó Timothy không biết mình là hội Liệt Diễm hội trưởng mới trợ giúp mình.
Sáu năm trước, hội Liệt Diễm mới vừa dời đến châu Âu, tru diệt và xâm chiếm địa bàn mạnh mẽ làm tạo ra vô số kẻ thù, có một lần Vũ Văn Bác đơn độc, bị trúng đạn, trước khi hôn mê anh đã nhìn thấy Đại Lệ Ti, chờ anh tỉnh lại thì đang ở đại bản doanh của Mafia Italy, mặc dù Timothy cứu sống mình dưới tình huống không biết gì, sau khi biết thân phận của anh liền đưa ra yêu cầu hôn ước, Vũ Văn Bác cũng đồng ý không nói hai lời.
Đối với một người đã cứu anh một mạng người mà nói, êu cầu này cũng không quá đáng.
Năm đó, Đại Lệ Ti mới vừa tốt nghiệp từ đại học Cambridge ở nước Anh trở lại Italy, hai mươi hai tuổi, chỉ là một cô gái mới ra đời trong hắc đạo, mà bây giờ, cô ấy đã là một nhân vật uy hiếp một phương.
Đối với sự lạnh nhạt của Vũ Văn Bác, Đại Lệ Ti cũng không quan tâm, cười một tiếng, "Rất tốt, nhưng anh thì có vẻ không tốt lắm."
Vũ Văn Bác nhíu mày, anh không quá thích phụ nữ phách lối, một khi phụ nữ rất có năng lực thì sẽ mất đi vẻ đáng yêu vốn có, cúi đầu nhìn Y Hi Nhi đang khéo léo dựa vào mình, chân mày nhìu lại của Vũ Văn Bác giãn ra.
"Thế nào?" Vũ Văn Bác hỏi tùy ý.
Đại Lệ Ti nhìn Vũ Văn Bác, một người đàn ông xa lạ và xa xôi, không biết tim của anh ta đến tột cùng đang suy nghĩ gì, vô luận cô cố gắng thế nào vĩnh viễn cũng không nhìn thấu anh ta, "Timothy, cũng chính là cha của tôi, ông ấy hi vọng tôi có thể dời đến nhà anh ở, chúng ta phải bồi dưỡng một chút tình cảm trước khi kết hôn, không biết ý của anh như thế nào."
"Ừ, ngày mai tôi sẽ cho người đến đón cô." Vũ Văn Bác từ tốn nói một câu, rồi