như là muốn đánh hội đồng
Ta ngồi bên này, trong lòng phỏng đoán còn chưa xong,
ở bên kia, thanh niên đi đầu đã “khởi động”, chỉ thấy hắn dùng lực đẩy, Mộ Dung
Cạnh đã theo đà lui về sau hai bước
Ta nghĩ còn chưa xong mà thân hình đã chạy tới đám
người đó, tiện tay lấy mấy mảnh gỗ vụn từ bàn ghế ném,“Mộ Dung Cạnh, đứng tránh
ra!” Ta vừa gào thét vừa hướng đam người kia mà ném
Không thể tin nổi lần đầu tiên ta diễn “Anh hùng
cứu mỹ nhân” lại trong tình huống này,cứ như vậy, miệng thét, tay ném.
“Ngôn Tử Kỳ, không cần xen vào việc của người khác,
ngươi đi mau đi.” Bị ta đẩy ra Mộ Dung Cạnh có chút lo lắng, hẳn đang sợ ta
cũng bị liên lụy
Suy nghĩ trong đầu như vậy , đầu ta lại bắt đầu
nóng lên ( ý nói chị ý giận), nói như vậy càng khiến ta không thể buông
tay mặc kệ hắn, từ trước tới nay, ta đi đến đâu đều phải nhận ánh mắt ghẻ lạnh
từ mọi người, giống như ta trời sinh là một quái thai, vừa rồi ánh mắt Mộ Dung
Cạnh lo lắng như vậy, lại làm cho ta không khỏi cảm thấy hạnh phúc : “Hôm nay
nhàn rỗi, việc này cứ để ta lo.”
“A,thằng nhóc đó bản lĩnh thật không nhỏ nha, có thể
khiến con gái nhà người ta quyết tâm bảo vệ mình!” Tên nam sinh ban nãy suýt bị
ta cho cái ghế vào đầu nói, mắt nhìn ta kỳ quái.
Ta hừ hừ,“Muốn đánh nhau đánh liền cho nhanh, đánh xong
về nhà ăn cơm!” Đã lâu không đánh nhau ,hy vọng tay chân sẽ không gỉ sắt.
“Chết tiệt, Ngôn Tử Kỳ, ngươi đừng gây thêm phiền phức
nữa.”Mộ Dung Cạnh lay lay cánh tay ta, hổn hển kêu.
“Muốn chết, ta chiều lòng.” Tên thanh niên đứng đầu có
đôi chút lo sợ trước khí thế của ta, nhưng ngại mặt đàn em, đành lấy lại chút
can đảm, dõng dạc nói
Sau đó, một hồi đánh đấm, một bên sung sướng trước
chiến thắng, một bên ngã trái đổ phải, thế trận cứ thế mà tiếp diễn, đương
nhiên, sung sướng trước chiến thắng là bên ta, ngã trái đổ phải là đám
người kia
Không ngờ được một người nhìn qua nho nhã thư sinh như
Mộ Dung Cạnh, hóa ra cũng có thể đánh đấm quyền cước, trong đám
người kia, hơn phân nửa bị hắn « dã » .Tuy nhiên, dù đánh thắng ,
nhưng trên mình của cả hai cũng không thiếu thương tích, mặt trời đã dần lặn
mất, chỉ còn sót lại vài hạt nắng trong trẻo cuối cùng của hoàng hôn, hai
người chúng ta nhìn đối phương bằng con mắt thương tình, cũng cùng lúc nhìn
nhau cười.
“Ngôn Tử Kỳ, ngươi không phải là nữ nhân, đánh đấm
thật không thua gì nam nhân a »
“Ta thấy ngươi cũng rất liều mạng .”
“Đó là ta bảo vệ ngươi thôi!”
“Vớ vẩn, luôn là ta đi đánh người!”
“Nhìn ngươi thân thủ của ngươi, chắc có luyện
qua võ.”
“Ân, có luyện vài năm.”
“Ngươi được đấy, tốt nhất không nên cùng ngươi kết
thù! Đi thôi, mời ngươi uống bia, ăn thịt nướng.”
“Uống bia không thích, uống rượu tốt hơn nhiều!”
“Đi, đi uống rượu !”
Hai người cũng sải bước đi tới cuối đường, trên
mặt đường in hằn hai cái bóng cao cao do ánh nắng chiếu vào, nhìn qua khung
cảnh trông thật bình lặng.
Tình cảm chúng ta chỉ đơn giản
Sau này ta gặng hỏi hắn mới biết, lý do của vụ
đánh nhau này, , cũng bởi vì một nữ sinh thích hắn, liều mạng theo đuổi,
mà nữ sinh đó lại là bạn giá của tên đứng đầu đám người kia
Dựa vào đâu a, chỉ vì một chuyện tình cảm nho nhỏ như
vậy lại biến thành chuyện đánh nhau kinh thiên động địa, thật quá là khoa
trương !
Thật không ngờ, nam nhân cũng là kẻ hại nước a ( trong
câu Hồng nhan hoại thủy), rồi sau này, Mộ Dung Cạnh cũng trở thành hoại thủ của
ta ( kẻ phá hoại á)
Có lẽ vì ta sống trong cô độc đã lâu, cho nên nam nhân
tên Mộ Dung Cạnh này dễ dàng xâm nhập vào cuộc sống cuả ta , chúng
ta nhanh chóng trởi thành bạn tốt, ta cùng hắn đánh nhau, cùng hắn trốn
học, cùng hắn bày trò nghịch phá, tất nhiên ta vẫn nhớ đến bốn cái nguyên tắc
« Cũng không », nhưng ,từ khi chơi chung với hắn, nguyên tắc của ta
bị hắn « đập nát » ba cái , mà cái thứ tư “Cũng không”, không lâu sau
cũng bị hắn « phá » luôn.
Ta cho đến giờ mới biết, một ngày của ta có nhiều cảm
xúc như vậy, chính là nhờ người bạn tốt này, ta lại cũng giống như ở một thế
giới khác, hai người bọn ta không tới quán bar, quang minh chính đại đi
chơi, buổi tối giả vờ đóng làm người yêu đi học hỏi người ta cách hôn môi (
=_=’)……, học hỏi những chuyện đó, có khi còn làm theo, hai người chúng ta làm
hoài không biết mệt
Nhưng việc ngoài ý muốn của ta là, dù rằng chúng ta
luôn chơi cùng một lớp, nghịch phá ở một khối, nhưng thành tích học
của Mộ Dung Cạnh vẫn rất ổn , mà ta dù có sao chép bài tập của hắn, thành tích
vẫn như cũ, rất kém, đây chính là nói lên sự khác nhau về IQ và sức
mạnh của bọn ta a !
Hắn cũng đã thử qua dạy thêm cho ta, nhưng chỉ được
vài lần là hắn đầu hàng ,“Ngôn Tử Kỳ, ta rất muốn bổ đôi đầu ngươi,nhìn
xem bên trong có phải chứa toàn bã đậu! Hỏi ngươi đường vòng cung là cái
gì , ngươi lại trả lời đường vòn cung là đường không thẳng!! Hỏi ngươi
Khổng Tử là người nào, ngươi lại nói hắn là một ông già!! Ta đương nhiên biết
hắn là ông già!……”
Bị ta chọc tức thiếu chút nữa là hộc máu, hắn buông
tha cho ta, nói sẽ cố mà dạy nữa cho ta, hắn nói nếu tình hình học