Duck hunt
Cưới Chui Với Trung Tá

Cưới Chui Với Trung Tá

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324101

Bình chọn: 9.5.00/10/410 lượt.

ề đề tài này, quả muốn tránh ra.

Từ Nhan quan sát vẻ mặt của anh, thấy anh vẫn không muốn nói, cắn cắn môi, nắm khăn lông đứng lên, ném ra một câu nói: "Được, em không ép anh, nhưng em nói rõ trước, tốt nhất anh đừng có gì gạt em, nếu không —— em không tha cho anh." Rồi không thèm nhìn anh, liền trực tiếp ra khỏi phòng.

"Tiểu Nhan. . . . . ." Lưu Vũ nghĩ tiêu rồi! Đang muốn đi qua giải thích, điện thoại di động lại vang lên, anh lấy qua xem, sắc mặt liền thay đổi.

Từ Nhan mới ra khỏi phòng, liền nhìn thấy mẹ chồng nấu cháo mỹ dung và một vài món ăn đặc biệt cho cô. Mẹ Lưu thấy cô ra ngoài, vội chào hỏi: "Mau, Tiểu Nhan, mấy món này vừa nấu xong, con mau ăn lúc còn nóng. Ngồi máy bay mấy tiếng, nhất định mệt rồi?"

Cháo toả mùi rất thơm, cô ăn một muỗng liền thấy vô cùng ngon: "Mẹ, cháo này thật là thơm? Nấu thế nào vậy?"

"Muốn học không?" Mẹ Lưu cười hỏi.

Từ Nhan càng không ngừng gật đầu: "Muốn ạ, mẹ dạy cho con có được không?"

Cô không biết làm cơm, sau khi kết hôn đều là Lưu Vũ nấu cơm cho cô ăn, cảm thấy cuộc sống như thế rất thỏa mãn, nhưng có khi lại cảm thấy mình không biết làm cơm cũng rất mất mặt, nếu như cô học nấu ăn, thì có thể đi khoe với Từ Lỗi rồi, hôm bữa anh ấy nói, nếu cô có thể học nấu ăn, thì thiên hạ sẽ không còn ai không biết nấu ăn.

"Được được, nếu như con muốn học, ngày mai mẹ có thể dạy nấu cháo mỹ dung này." Mẹ Lưu càng xem càng cảm thấy con dâu trước mắt này khéo léo hiểu chuyện, không kiêu ngạo ương ngạnh như cái cô kia. diễn๖ۣۜđànlê๖ۣۜquýđôn

Đến nay bà vẫn nhớ rõ dáng vẻ lần đầu tiên cô ta vào cái nhà này, vẻ vênh váo hống hách kia khiến cả người bà không thoải mái, nếu không phải con trai mình thích, lúc ấy bà liền trở mặt rồi.

"Mẹ, Giai Giai đâu? Sao em ấy không tới ăn cháo, rất ngon mà."

"Nó à, mới vừa ăn một chút, vừa nghe điện thoại đi rồi, thần thần bí bí, còn trốn trong phòng mình, không cho mẹ hỏi."

Nhất định là doanh trưởng Cao gọi tới, hai người này thật đúng là ngọt đến một khắc cũng không chia ra. Từ Nhan vừa nghĩ tới Giai Giai và doanh trưởng Cao khó có thể tách ra ở sân bay, lại bật cười.

"Mẹ, Giai Giai đang yêu." Từ Nhan cảm thấy không cần thiết gạt mẹ chồng.

"Yêu? Là ai coi trọng nó?" Mẹ Lưu lộ vẻ mặt thật đáng yêu, nhìn như không thèm để ý, nhưng khuôn mặt lại chớp động ánh sáng khiến người ta thấy bà rất để ý.

"Giống như A Vũ, là một quân nhân." Từ Nhan vừa ăn vừa trả lời.

Mẹ Lưu vừa nghe, liền vui vẻ, đưa mặt lại gần hỏi: "Cậu ấy có ưu tú không? Quân khu nào?"

"Trước kia là lính của A Vũ, bây giờ là doanh trưởng, họ Cao, tên Cao Phong. Hai người vừa gặp đã yêu, bây giờ đã yêu đến khó chia tay rồi, con thấy năm nay sẽ đến nhà họ Lưu cầu hôn đấy." Từ Nhan lơ đãng ném ra một quả bom.

"Nhanh như vậy? Lúc nào?" Mẹ Lưu nhìn như cau mày, không chừng trong lòng cao hứng biết bao đấy.

"Ai muốn đến nhà họ Lưu cầu hôn?" Một âm thanh đúng lúc vang lên.

"Suỵt!" Mẹ Lưu chỉ vào phòng của Giai Giai, nhỏ giọng nói, "Sao lớn tiếng vậy? Ngộ nhỡ để nó nghe được thì tiêu đó."

"Em nói là Giai Giai? Chuyện khi nào?" Không hổ là vợ chồng, ba Lưu cũng hỏi ra một vấn đề giống mẹ Lưu.

Từ Nhan rốt cuộc giải quyết hết chén cháo trước mặt, no bụng. Sờ bụng một cái liền thấy sáng mai có thể nặng thêm vài ký.

"Nói mau." Ba Lưu mẹ Lưu đồng thời mở miệng.

"Ba mẹ, khi tình yêu tới, thời gian đã không phải vấn đề." Từ Nhan nói một câu bí ẩn.

Ba Lưu mẹ Lưu đang muốn hỏi cặn kẽ, trong phòng của Giai Giai đột nhiên truyền ra âm thanh của cô: "Anh thật sự quyết định?" Sau đó âm thanh lại chuyển nhỏ.

Ba Lưu mẹ Lưu liền nhìn nhau, sau đó rón rén đi tới phòng của Giai Giai.

Từ Nhan nhìn bộ dáng buồn cười của ba mẹ, đột nhiên nghĩ tới cha mẹ của mình, lúc ấy cha mẹ nghe được cô và Lưu Vũ kết hôn có phải cũng vừa hưng phần vừa lo lắng giống ba mẹ chồng hay không?

Lưu Vũ. . . . . Cô liền nghĩ tới sự khác thường của anh tối nay, cảm thấy anh rất không bình thường, liền muốn đi hỏi anh. Vừa quay đầu lại, liền thấy Lưu Vũ đứng ở bên cạnh cô, cũng không biết tới lúc nào mà cứ đứng nhìn cô.

"Anh tới khi nào?" Từ Nhan vỗ ngực một cái, trừng mắt liếc anh một cái.

"Tới lâu rồi, ăn no chưa?" Lưu Vũ vẫn là Lưu Vũ đó, ánh mắt vẫn thật dịu dàng.

"Ừ, ăn no rồi, lúc nãy nói chuyện với ba mẹ thôi." Nhìn ba mẹ chồng nằm ở trước phòng Giai Giai nghe lén, Từ Nhan cảm thấy nếu như Giai Giai biết, thì có trách cô không?

Lưu Vũ lại thật giống như không thấy cử động kỳ quái của cha mẹ, lúc này chuyện gì cũng không làm lòng anh rung động như chuyện đáng ghét kia.

"Thế nào? Mặt mày nhăn nhó, giống như người khác thiếu nợ anh vậy." Từ Nhan càng cảm thấy hôm nay Lưu Vũ có cái gì không đúng. Không đúng, phải là sau khi xuống xe, mới không thích hợp, chẳng lẽ do hành động quái dị trước đó?

Lưu Vũ không có nói gì nhiều chỉ nói một câu: "Trở về phòng, anh từ từ nói cho em biết." Anh nghĩ thật lâu, vẫn cảm thấy chuyện này nhất định phải cho cô biết vì cô có quyền biết tất cả.

Từ Nhan lặng lẽ đi theo Lưu Vũ vào phòng, mẹ Lưu vừa rồi còn nằm ở trước cửa phòng Giai Giai đột nhiên quay đầu lại, cảm thấy trờ