Teya Salat
Cuộc Chiến Chinh Đoạt

Cuộc Chiến Chinh Đoạt

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327025

Bình chọn: 9.5.00/10/702 lượt.

số xe thì chắc chắn không nhớ được rồi, tôi chỉ nhìn lưót qua thôi, biến số xe hình như là của thành phố Nam

Giang, số cụ thể thì không biết. Xe màu đen, tôi nhớ biểu tượng của

chiếc xe đó. Một hình bầu dục lán, chính giữa có một hình bầu dục nhỏ

dựng đứng, rồi còn một đường cong từ giữa lên đến phía trên nữa”.

Cảnh sát gật gù: “Là Toyota”.

Công nhân vệ sinh kể mọi chuyện bản thân còn nhớ. Cảnh sát hỏi thêm cũng không ra đầu mối.

Ra khỏi sở Bảo vệ môi trường, anh ta nói: “Lát nữa tôi sẽ điều tra

camera giám sát của cảnh sát giao thông xem họ đi hướng nào. Giờ đó cũng vắng xe, không khó tìm”.

Diêu Ngạn nói cảm ơn, cô cảm thấy nhẹ lòng hơn.

Có điều mọi chuyện còn lâu mới đơn giản như vậy. Thứ Hai, cảnh sát

kiểm tra xong camera giám sát rồi báo tin cho Diêu Ngạn: “Có lẽ họ không đi về hướng thị trấn Sĩ Lâm, camera giám sát dọc đường bên đó không

ghi lại được gì hết. Trừ khi là bay nếu không đường từ Trung Tuyển đến Sĩ Lâm không thể nào không quay được xe.” Anh ta cất giọng phân vân:

“Thị trấn Lý Sơn khá khó điều tra. Cô cũng biết chỗ đó hẻo lánh, camera rất ít. Tôi đoán họ chạy vòng qua hẻm. Gần đó có một đoạn đường bê tông xi măng dựng hai cột trụ đá để tránh xe tải to làm hỏng đường. Xe ô tô nhỏ thì không dễ kiểm soát, đoán chừng là chạy vòng qua hướng đó nên

không quay được. Camera giám sát qua trung lộ Lý Sơn hỏng vào tối qua.

Sáng sớm mưa xối xả, không ai để ý tới”.

Diêu Ngạn vội hỏi: “Vậy camera giám sát ở cao tốc thì sao?”.

Cảnh sát thở dài bất lực: “Chính là vấn đề này. Đường đó có hai lối

rẽ, một nhánh rẽ sang đường cao tốc, một nhánh là đường cái bình thường. Ở thời điểm đó không hề xuất hiện bất kỳ chiếc Toyota bán tải màu đen

nào”.

Diêu Ngạn ngơ ngác gác máy, cô không thể tin được.

Tại thời điểm này, Tưởng Nã ngồi nhàn nhã bóc lạc, anh gác hai chân lên bàn làm việc, ngồi lắc lư trên ghế dựa bằng da.

Hứa Châu Vi từ sở cảnh sát giao thông chạy về, anh ta uống một hớp

nước lạnh rồi nói: “Trung đội trưởng nói cứ như gặp quỷ ấy. Camera giám sát hôm qua không quay được gì. Xe đó cũng không còn ở Trung Tuyển. Vậy vốn dĩ là không hề chạy qua ?”

Tưởng Nã cười nhạt: “Thị trấn rách nát đó có chiếc xe bán tải Toyota mang biển số Nam Giang đậu lại, lẽ nào không ai chú ý?”.

“Nói vậy đã chạy khỏi Trung Tuyển rồi chăng?”, Hứa Châu Vi kể từng

chuyện trung đội trưởng nói cho Tưởng Nã nghe. Anh ta hỏi bằng giọng

điệu kỳ lạ: “Đúng rồi, làm sao anh biết chuyện này?” Anh ta dính đến gần Tưởng Nã, nháy mắt mấy cái: “Lẽ nào chị dâu chủ động kể chuyện gia

đình cho anh nghe?”.

Tưởng Nã cộc cằn nhấc chân đá về phía mặt anh ta, Hứa Châu Vi vội

vàng né người. Vừa định mở miệng, anh ta đã thấy Tưởng Nã giẫm chân lên

chuột máy tính, nhìn màn hình vi tính chăm chú.

Hứa Châu Vi nhoài người qua, nhìn thấy camera giám sát thu hình một

chiếc xe bán tải hiệu Toyota đen xuất hiện lúc bốn giờ sáng ngày 2 tháng 9.

Tưởng Nã nhếch mép, anh bóc lạc bỏ vào miệng, cất giọng từ tốn: “Phía trước con đường này của chúng ta không phải là một thôn nhỏ hay sao?

Bắt đầu từ thôn đó đến hết cao tốc lục soát từng chỗ một. Đảm bảo xe bán tải vẫn còn ở Lý Sơn!”.

Hứa Châu Vi tuân lệnh, cử anh em đi tìm. Anh ta vừa đi, Tưởng Nã chau mày, nhai lạc với thái độ khó hiểu. Xe bán tải trong máy quay trị giá

vài chục vạn tệ. Vậy đám người trộm trà này xuất thân không hề tầm

thường khốn khó. Rõ là khó hiểu.

Buổi trưa, Diêu Ngạn tự mình chạy đến sở cảnh sát một chuyến. Nhận

được đáp án giống hệt bên cảnh sát báo tin, cô thất vọng đi về.

Các đồng nghiệp cũng nghe nói chuyện này, họ thân thiết hỏi thăm cô. Một đồng nghiệp sợ đến líu lưỡi, hỏi: “Xe bán tải Toyota? Không có hai

ba chục vạn tệ thì không mua nổi đâu. Người chạy xe này mà đi ăn trộm ư? Hay là xe này cũng là đồ trộm cắp?”.

Diêu Ngạn rất nhạy cảm, cô gọi điện ngay cho cảnh sát.

Đến giờ tan sở, Thẩm Quan đến mời cô đi ăn. Thấy Diêu Ngạn phiền

não, anh ta hỏi thăm tường tận. Anh ta trầm mặc cả buổi mới nói: “Đến

giờ vẫn chưa tìm ra manh mối?”.

Diêu Ngạn gật đầu, thật sự cô không có tâm trạng, cô từ chối lời mời của Thẩm Quan.

Lá trà bị mất phải đền bù. Cô họ Diêu Ngạn ứng trước một ít. Tiền của cô họ sớm đã dồn để mua nhà hết rồi, số tiền cô họ lấy ra chính là

tiền Tưởng Nã bồi thường còn dư.

Diêu Ngạn kiểm tiền trong sổ tiết kiệm. Diêu Yên Cẩn cũng chụm đầu

vào, đưa sổ tiết kiệm của mình cho em gái: “Chậc, em nhìn xem có cần hay không”.

Diêu Ngạn nhìn những con số trên đó cười nói: “Dĩ nhiên là cần! Mấy nghìn cơ mà. Cảm ơn chị!”.

Diêu Yên Cẩn nhếch miệng cười, rồi lại thở dài phiền muộn.

Chuyện trà bị trộm làm đầu óc Diêu Ngạn rồi tinh hết lên, cô cũng

quên khuấy chuyện điều tra Tưởng Nã. Đến khi anh gọi điện, cô giật mình đánh rơi di động. Một lát sau, cô nhặt máy lên nghe nhưng không nói

tiếng nào.

Tưởng Nã nghe âm thanh sột soạt bên kia, anh ung dung lên tiếng: “Đang làm gì?”.

Diêu Ngạn cau mày mở sổ tiết kiệm, cô nói: “Sắp đi ngủ”.

Tưởng Nã thốt lên một tiếng “Ừ”. Anh nhắc nhở cô: “Đừng quên em còn mười hai ngày”