ân cũng nên uyển chuyển một chút sẽ tốt hơn.
- Hừ, Dạ gia chuyến này xong rồi. Đừng vọng tưởng kéo ta vào!
An bà bà ngần ngại nói:
- Phu nhân dự định…
Trần thị đanh mặt, đáy mắt lóe lên tia suy tính:
- Không được, ta phải nghĩ cách bắt Dạ Minh Thành trả lại tiền cho Trần gia, chỉ có như vậy tương lai của ta mới có chỗ dựa…
An bà bà nhíu mày, nhìn Trần thị trước mặt mà kinh ngạc.
Những cửa hàng trên danh nghĩa của Dạ gia nhanh chóng bị bán tháo ra, đặc
biệt có một thế lực lớn cố tình chèn ép khiến Dạ gia chỉ có thể bán được với cái giá thấp nhất.
Trong một nơi kia, Tang Ly híp mắt nói:
- Hầu như tất cả cửa hàng của Dạ gia đã về tay chúng ta.
Nguyệt Vô Thường thờ ơ đáp:
- Ừ.
Kể từ ngày sống lại kia, Nguyệt Vô Thường trở thành người không nhà, nàng
cũng không muốn lưu luyến bất cứ nơi nào nữa nên chẳng ở nơi nào cố
định, hết ở nơi này lại đến nơi khác…
Lúc này Nguyệt Vô Thường và Tang Ly đang ở một gian nhà trúc cạnh một con suối nhỏ trong một sơn
cốc, tiếng nước chảy từ trên cao róc rách, những hạt nước bắn lên phản
chiếu ánh sáng nhè nhẹ, mùi cỏ thơm len lỏi trong gió. Khung cảnh thật
thơ mộng, thật bình dị như chạm vào ký ức xa xưa…
Nguyệt Vô Thường nhẹ giọng gọi:
- Tang Ly.
Tang Ly ngước mặt nhìn Nguyệt Vô Thường, đôi mắt nàng vẫn xa xăm như vậy, trái tim nàng vẫn giá lạnh như vậy sao?
- Ôm ta!
Tang Ly không đáp lời nhưng liền dang tay ôm lấy Nguyệt Vô Thường vào lòng.
Nguyệt Vô Thường tựa đầu vào ngực Tang Ly, dựa dẫm vào hắn.
Tại
sao? Trước kia nàng nghĩ rằng trả thù là cách để nàng tồn tại, chỉ có
trả thù, nàng mới có động lực để tiếp tục cuộc sống nhàm chán. Đeo lên
mình một chiếc mặt nạ giả tạo để đối mặt với những khuôn mặt giả dối của những người khác.
Nhưng tại sao? Càng đến gần với mục đích của mình, nàng lại càng cảm thấy trống rỗng?
Rốt cuộc, nàng muốn gì?
Có lẽ, nàng giống với cái tên Vô Thường của mình, luôn luôn thay đổi. Đến
mức nàng chẳng nhận ra đâu mới là ý muốn của mình, đâu mới là nàng?
Thật bi ai! Đúng không, Tang Ly?
An tâm, ta sẽ mãi mãi ở bên cạnh nàng, dù nàng có biến đổi đến mức nào…
—————
Dạ Kim Lan và Trần gia biết tin Dạ Minh Thành bán những cửa hàng trong
tay, trong lòng cũng nhẹ lo phần nào. Dù Dạ gia bây giờ sa cơ sút thế
nhưng những gia sản truyền thừa trăm năm qua cũng khiến người ta phải đỏ mắt nhìn.
Dạ Minh Thành lần này quyết định bán hết của cải cũng
là quyết định gian nan, lần này, Dạ gia khó mà vực lại được, nhưng ít ra hắn có thể tạm giải quyết số nợ trước mắt.
- Không sao… không sao… ông ta nhất định sẽ trả lại số tiền đó cho ta…
Dạ Kim Lan nhiều ngày hôm nay không còn tâm tình trưng diện, cứ bồn chồn
ngồi trong phòng tự an ủi bản thân. Bởi vì không ai biết rằng: số tiền
mà nàng cho Dạ Minh Thành mượn không phải là tiền của nàng, cũng không
phải là tiền nàng mượn Trương Thiện Hào, mà chính nàng đã tự ý rút ngân
sách của Hầu phủ.
Lúc trước, nàng nói với Trương Thiện Hào hợp
tác cùng Dạ Minh Thành làm ăn với Tây Hạ, thì số lời kiếm được toàn bộ
sẽ vào tay Trương Thiện Hào, nàng sẽ không được gì cả! Cho nên, Dạ Kim
Lan quyết định tự lấy tiền của Trương Thiện Hào trước, sau khi chuyến
làm ăn hoàn thành thì lặng lẽ trả lại, xem như không có chuyện gì xảy
ra. Nào ngờ, mọi chuyện lại trở nên như thế này.
- Nếu để lão già kia biết được, hắn sẽ không tha cho ta…
Số tiền đó thật quá lớn…
- … cả mụ già kia nữa… ả nhất định sẽ viện cớ mà đạp đỗ ta…
Trong lúc Dạ Kim Lan đang lầm bầm thì Thúy Nhi hốt hoảng từ bên ngoài xông cửa vào.
Dạ Kim Lan nhìn Thúy Nhi đang tái xanh mặt này, quát:
- Ngươi gây loạn cái gì? Ta còn chưa đủ phiền hay sao mà ngươi còn gây rối ở đây…
Thúy Nhi lắp bắp nói:
- Tiểu… tiểu thư… Dạ gia xảy ra việc lớn…
Dạ Kim Lan liền đứng phắt dậy, đanh mặt nhìn Thúy Nhi, gặng tiếng hỏi:
- Ngươi nói cái gì?
- Dạ… gia…
- Ngươi ấp a ấp úng cái gì. Mau trả lời ta! Dạ gia có chuyện gì?
Thúy Nhi mãi cũng không biết nói thế nào.
- … Lưu… quản gia đã ôm tiền trốn mất rồi…
Dạ Kim Lan vừa nghe xong liền té ngã, Thúy Nhi hốt hoảng chạy đến đỡ nàng lên ghế ngồi.
- Tiểu thư… người không sao chứ? Tiểu thư…
Dạ Kim Lan mặt cắt không còn hột máu, như bị mất hồn, mở to mắt thờ người ra.
- … Thúy… Nhi, ngươi… vừa nói cái gì…
Thúy Nhi không biết có nên lặp lại hay không. Dạ Kim Lan liền trừng nàng quát lớn:
- Nói mau!
Thúy Nhi sợ hãi nói lại:
- Lưu quản gia… đã ôm toàn bộ tiền bạc…
Dạ Kim Lan đột ngột xô ngã Thúy Nhi, điên cuồng hét lên:
- Ngươi nói dối! Ngươi gạt ta!
- Tiểu… tiểu thư…
Dạ Kim Lan lấy hai tay ôm mặt, không chấp nhận sự thật.
- Không đúng… Ngươi gạt ta… ta phải trở về Dạ gia… Ta phải trở về…
Dạ Kim Lan như bị kích động tới hỏng, lao nhanh ra ngoài. Thúy Nhi mãi một lúc sau mới ý thức được, liền đuổi theo sau.
…
Dạ gia
- Dạ Minh Thành, ông nói đi! Vậy là sao?
Tiếng hét của Trần thị vang khắp Dạ gia.
Trong thư phòng, Trần thị tức tới phát điên, chỉ tay vào Dạ Minh Thành ngồi ngẫn người mà quát tháo.
- Tại sao lại như vậy? Tại sao ông có thể tin tưởng được một kẻ như vậy? Bây giờ thế nào?